Giả Vương Bình Thiên Hạ. Đánh giá : (4.55/5) Tác giả: Lão Yêu. Thể loại: Lịch Sử, Trọng Sinh, Huyền Huyễn. Đại Lục Cổ Nam, thời Đại Việt. Cuối giai đoạn này, thiên hạ đại loạn, nhiều thế lực chia nhau cát cứ khắp nơi, cướp bóc, đánh địa ngục trần gian, người Vạn Phụng Chi Vương. Xoay quanh đề tài tranh đấu chốn hậu cung, "Vạn phụng chi vương" được biết đến như một trong những bộ phim cổ trang đặc sắc của điện ảnh Trung Quốc. Nội dung phim: Phim là câu chuyện tranh đấu giữa Ỷ Lan và Nguyên Uyển chốn thâm cung, với mục Khuynh Thành Tiểu Độc Phi , chương 11 của tác giả Bình Quả Trùng Tử cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại sstruyen.vn. Vương phi 13 tuổi - Chương 52. Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu. "Két két.". Tiếng cửa bị phá nặng nề vang lên, trong ban đêm yên tĩnh lại thêm vạn phần cô quạnh. "Ngươi đã đến rồi.". Dưới ngọn đèn dầu ảm đạm, thái tử Hiên Viên Thừa một thân áo mãng bào ngồi Vân Tiếu Khuynh nhíu nhíu mày, lại nói : " vương gia! Ta đói". Nàng hết sức rồi, ăn uống trước nói sau" Người đâu…". Hàn Kỳ lên tiếng, thanh âm trầm thấp khàn khàn, âm điệu không lãnh cũng không ôn nhuận, vô hình lại mang theo cảm giác áp bách uy nghiêm" Vương gia EMYlQMI. Hoa Thiên Sóc rất có hứng thú trả lời "Lạc cô nương này. . . . . . thật đúng là làm người ta không thể nào suy đoán được, không giống những cô nương bình thường, cũng không giống những tiểu thư con nhà quan.”"Hả? Chỉ giáo cho trẫm thử xem?" Hàn Hạo Hữu đối với nàng cảm thấy có hứng Thiên Sóc trả lời "Nếu cô nương bình thường, nhìn thấy Vương Gia và Tướng quân chắc chắn sẽ bị dọa sợ đến mức quỳ xuống đất dập đầu, nhưng nàng đối với vi thần và Vương Gia nói năng lỗ mãng, nếu nói nàng tiểu thư nhà quan, nàng lại không phân biệt chủ tớ, thậm chí … ha ha…”Lời còn chưa dứt, Hoa Thiên Sóc vừa nghĩ tới Lạc Tử Mộng mặc y phục đơn giản chạy từ trong phòng ngủ ra, liền không nhịn được bật cười.“Rốt cuộc có chuyện gì mà buồn cười như thế?" Hàn Hạo Hữu lại càng thêm hứng Thiên Sóc thật vất vả mới dừng được lên tiếng "Chắc hẳn tối hôm qua thần Vương Gia đối với Lạc cô nương rất dịu dàng, cho nên hôm nay thần Vương Gia muốn lên triều thì Lạc cô nương tìm mọi cách ngăn cản, không kịp trang điểm thay quần áo đã chạy ra, theo suy nghĩ vụng về của thần, Lạc cô nương muốn Thần vương gia trở về với nàng .""Phiêu Kỵ đại tướng quân!" Hàn Hạo Thần thâm trầm nói một câu"Được rồi, mạt tướng không nói, nhưng mà thần Vương Gia vẫn nên gọi tên thần đi, nghe dễ nghe hơn."Hàn Hạo Hữu cả kinh "Ý Thiên Sóc . . . . . . Nhị đệ đã cùng Lạc cô nương. . . . . ." Cảm thấy là khả năng này, trong lòng Hàn Hạo Hữu có một trận mất Hạo Thần lúng túng trừng mắt liếc Hoa Thiên Sóc, sau đó trả lời Hàn Hạo Hữu "Hoàng huynh, Thiên Sóc đang nói đùa với huynh thôi, hôm qua Lạc cô nương ở tại phòng khách, Thần Đệ cũng không biết tại sao Lạc cô nương lại chạy đến.""À. . . . . . tại sao Thiên Sóc lại không muốn để Thần vương gia gọi ngươi là Phiêu Kỵ đại tướng quân?"Hàn Hạo Thần cũng không nhịn được cười một câu nói của Hàn Hạo Hữu châm trúng vào chỗ đau của Hoa Thiên Sóc, Hoa Thiên Sóc thở dài nói "Còn không phải bởi vì Lạc cô nương này, trước lúc quen biết nàng, vi thần còn cảm thấy chức danh này rất Quang Tông Diệu*, nhưng sau khi gặp nàng, mới phát giác cái tên này có chút không tốt."* rạng rỡ tổ tông"Vị Lạc cô nương kia nói gì mà lại khiến người luôn luôn không để ý đến những lời bình luận của người khác như Hoa Thiên Sóc phải cảm thán như vậy?"Hoa Thiên Sóc lần nữa thở dài lắc đầu "Không biết từ nơi nào xuất hiện một vị Lạc Tử Mộng cô nương đem Phiêu Kỵ đại tướng quân gọi thành Hoa Hoa đại tướng quân, làm hại những người nghe được xưng hô như thế này lại cho rằng vi thần thật sự mỗi ngày thường xuyên đến kỹ viện chứ.""Ha ha ha. . . . . ."Hàn Hạo Hữu nghe vậy không nhịn được cười lớn, Hàn Hạo Thần ở bên cạnh cười nhẹ không nói gì."Nhưng mà. . . . . ." Hàn Hạo Hữu cúi đầu suy nghĩ, cầm ly trà lên uống một ngụm trà sau đó nhìn về phía Hàn Hạo Thần hỏi, "Nhị đệ thật sự không biết lai lịch của Lạc cô nương này?"Hàn Hạo Thần uống một hớp trà, mới nhíu mày cười nhạt nói "Đợi đến lúc nàng nhớ, tự nhiên sẽ nói cho chúng ta biết, cần gì phải nóng lòng chứ.""Ngươi thật sự nghĩ nàng nhớ không ra sao?" Hoa Thiên Sóc có chút giật mình, bởi vì theo ý hắn, Hàn Hạo Thần tuyệt đối không phải là một người dễ dàng tin tưởng người khác như vậy."Ý Thiên Sóc, Lạc cô nương cố ý giấu giếm?" Hàn Hạo Hữu hỏi."Cảm giác giống như vậy, nhưng lại cảm thấy không giống như đang nói dối." Nói tới chỗ này Hoa Thiên Sóc khoát khoát tay cười khổ, "Dù sao Thiên Sóc đã bị Lạc Tử Mộng cô nương này làm cho đầu óc choáng váng, cũng không biết nàng nói thật hay là nói dối nữa."Hàn Hạo Thần và Hàn Hạo Hữu liếc nhau một cái sau đó mỗi người đều chìm vào trong tâm sự riêng của mình chỉ mỉm cười một Hữu Hạo cúi đầu làm như suy nghĩ, lúc ngẩng đầu lên hắn nói "Nhị đệ, vốn tưởng rằng ngày đó đệ vội vã đem Lạc cô nương về trong phủ là bởi vì đệ cảm thấy hứng thú với cô ấy, không ngờ chỉ là một hiểu lầm, đã như vậy, trẫm muốn đem Lạc cô nương nạp thành phi, không biết nhị đệ ý như thế nào?"Chỉ nghe "Bốp" một tiếng thanh thúy vang lên, ly trà đã bị vỡ thành nhiều mảnh nhỏ. Một buổi sáng xuyên qua, nàng đi tới một nơi chưa từng nghe tên, nước Hàn Vũ, dùng một tư thế mắc cỡ nằm ở trên người của nói vị Thần Vương có chiến tích chói lọi này không hề háo sắc, ít cười ít nói, khó có thể gần gũi. Nhưng mà, vì sao lúc nàng đang mơ mơ màng màng lại giở trò ăn nàng sạch sành sanh?Nàng không tiếc phá hủy hình tượng, vứt bỏ tự ái, trèo tường cao, bò chuồng chó, nhưng vì sao mỗi lần đều giống như quỷ ám bị chàng bắt trở không muốn ở lại cái đất nước xa lạ này, nhưng chỉ bởi vì một đạo thánh chỉ do chàng thỉnh cầu mà bị chàng giam giữ ở bên cạnh, nàng cắn răng nghiến lợi nhưng chỉ có thể để mặc cho chàng giày một sau khi trèo tường Chàng tức giận nói "Thần vương phủ thật sự đáng sợ như vậy sao? Nàng nhất định phải trốn đi sao?"Nàng xoắn ngón tay cười đùa cợt nhả "Nếu như nơi này không có huynh, chắc cũng sẽ là nơi đặt chân rất tốt."Vẻ mặt chàng hiện lên đầy vạch đen, bắt nàng trở hai sau khi bò chuồng chóNàng lấm la lấm lét đi tới chuồng chó lần trước, nhưng lại phát hiện. . . chuồng chó bị lấp kín, tường rào đã bị xây cao hơn, người giữ cửa tăng lên gấp ngửa mặt lên trời gào to "Hàn Hạo Thần! Huynh thật là quá đáng!"Thế nhưng chàng chỉ nhấc ly trà lên, ngồi ở một nơi không xa âm thầm vui ba sau khi uống rượuNàng lộ ra dáng vẻ vô cùng xinh đẹp và chủ động tới gần, vốn dĩ chàng đã cố gắng kiềm chế nhưng lại lập tức bị tan ngờ sau khi tỉnh lại. . .Nàng hối hận nói "Thật ra thì. . . mọi người đều là người trưởng thành rồi, chuyện tối hôm qua coi như chưa từng xảy ra nhé, huynh ngàn vạn lần đừng phụ trách với ta."Nàng không muốn cả đời phải đối diện với một khuôn mặt lạnh như băng không ngờ chàng vốn đang kinh ngạc sau đó lại hiện lên một nụ cười quỷ dị "Nếu không cần ta phụ trách, vậy thì làm nhiều thêm mấy lần nữa đi."Nói xong lại bắt đầu một màn mưa to gió lớn nữa. . .Nàng giận dữ Là tên khốn kiếp nào nói hắn ta không háo sắc hả? !——— ————Thời gian thấm thoát thoi đưa, từ lúc mới gặp nàng, chàng liền dành toàn bộ cưng chiều cả đời cho một mình nàng, nhưng mà một người khác xuất hiện lại phá vỡ sự ấm áp cuộc chàng chính là thanh mai trúc mã đến từ hiện đại, hay là vốn không phải cùng một người?Nhưng mà vì sao trong nháy mắt, tính tình của nàng lại thay đổi rất lớn, trong trí nhớ tựa như chưa từng có sự xuất hiện của chàng?Cảnh bốn gặp lại nhauChàng vươn tay muốn vuốt nhẹ mày ngài* của nàng, nhưng nàng lại lùi về phía sau, nhẹ nhàng hành lễ với chàng "Thần Vương điện hạ, xin tự trọng."*Mày ngài Lông mày dài và mảnh, thường chỉ mỹ mắt chàng hiện lên màu đỏ tươi, trong cổ họng hơi nghẹn ngào "Mộng Nhi, ban đêm nàng có còn thói quen đá chăn không?"Nàng kinh ngạc ngước mắt lên, lúc này trong lòng như có cái gì đau này không phải sủng văn đơn thuần, có âm mưu có quỷ kế, có tình yêu nhấp nhô lúc lên lúc xuống, cũng có chuyện xưa vô cùng cảm động, nhưng mà nam chủ tuyệt đối cả người chuyên nhất một lòng không thay đổi. Tags doc truyen tieu vuong phi khuynh quoc tieu vuong phi khuynh quoc tieu vuong phi khuynh quoc full tieu vuong phi khuynh quoc prc Chuyện này Lạc Tử Mộng đã sớm dự đoán được từ trước, khi nàng ta ngã xuống đã cố ý tạo thành tiếng động lớn, không chỉ khiến Hàn Hạo Thần cảm thấy thương hại nàng ta, mà còn khiến người khác xem nàng là "Đố phụ".Thật ra nàng sớm nên nghĩ đến chuyện này có thể sẽ xảy ra? Nhưng nàng lại bị kích động, bởi vì bản thân nàng không thể chấp nhận được chuyện nữ nhân khác nhào vào trong lòng Hàn Hạo nàng thật không ngờ, Hàn Hạo Thần lại có thể đau lòng vì Hoa Thiên Nhụy, chẳng lẽ những lời Lan phi nói là thật sao? Thật ra thì Hàn Hạo Thần cũng có tình cảm với Hoa Thiên Nhụy, chỉ vì nàng ta đang còn nhỏ tuổi, nên phải đợi nàng ta lớn thêm một chút mới cưới vào cửa?Hàn Hạo Thần đỡ Hoa Thiên Nhụy ngồi ở trên ghế, Hoa Thiên Nhụy liền thừa dịp ngả vào trong ngực của hắn, mi tâm của hắn khẽ nhíu lại, nhưng đang ở trước mặt của mọi người nên không tiện đẩy nàng ta cảnh tượng đó, Lạc Tử Mộng không muốn ở lại đây thêm một giây phút nào nữa, nàng đi ra phía sau Thiên Điện sau đó liền chạy một mạch ra ngoài , lại phát hiện quanh đi quẩn lại căn bản không tìm thấy lối ra khỏi hoàng mặt nàng toàn là hoa tươi nở rộ, xem ra đây chắc là Ngự Hoa Viên, trời lạnh như thế này tại sao hoa có thể nở rộ như vậy, sau đó nàng suy nghĩ lại, nơi này là hoàng cung, không gì là không thể, mùa đông ở đây hoa nở rộ là chuyện thường Ngự Hoa Viên có xích đu, nhìn qua trang sức và cách ăn mặc chắc hẳn đám người kia có thân phận cũng không tệ , chỉ là cung nữ cũng được đối xử tốt như vậy, không làm cho chủ tử tức giận đã là chuyện tốt rồi. Nghĩ lại nàng quả thật là may mắn, khi xuyên qua không xuyên đến trong cung làm cung nữ hoặc làm a hoàn, nhưng nàng không phải là một người cam chịu số phận, nếu nàng đã lựa chọn hắn, dù hắn là Vương Gia, nàng cũng sẽ không cùng người khác tranh giành phu quân, trừ phi nàng càng đu xích đu càng đưa nàng bay lên cao, ở trên cao thì nàng có thể nhìn phong cảnh ở trước mặt không sót một thứ gì những cung nhân đang bận rộn đi lại, đám phi tần nhàn nhã, vô ưu vô lự đang cùng đám hoàng tử và công chúa của bọn họ chơi đùa ở trong hoa nhưng yên bình như vậy có thể kéo dài được trong bao lâu? Một năm? Năm năm? Hay là mười năm?Hàn Vũ nước, nàng chưa từng nghe qua đất nước này, cũng có nghĩa là một ngày nào đó sẽ bị diệt vong. Hôm nay ngươi cùng ta tranh đoạt, cuối cùng không phải là trở thành vật trong túi người khác sao?"Ngươi là người phương nào?" Đột nhiên nàng nghe được một giọng nói của thái giám truyền đến, thấy Lạc Tử Mộng không để ý tới mình, hắn liền tiến đến đứng ở trước mặt nàng nói, "Thật là to gan lớn mật, còn không mau di xuống, ngươi có biết đây là xích đu của ai không?"Lạc Tử Mộng mỉm cười yếu ớt, xem ra lại là một tên nô tài chó cậy gần nhà, liệu hiện tại chủ tử của hắn có đang đứng nhìn xem cảnh tượng này không? Nếu không tại sao hắn có thể dùng cái giọng điệu này nói chuyện với nàng, chẳng qua nghe hắn nói như vậy cũng có thể hiểu rằng hắn chỉ là một tên nô tài ngu xuẩn, như thế nào lại không nhìn ra hiện tại quần áo nàng đang mặc trên người cũng không phải cung nữ bình thường có thể mặc?Nếu như là một tên nô tài thông minh, nên hỏi nàng cho rõ ràng sau đó mới quyết định dùng giọng điệu nào đến nói chuyện với nàng, cho nên người như hắn, cả đời này chỉ có thể làm một tên tiểu nô tài, hơn nữa còn bị chủ tử đem ra xả tiểu thái giám thấy Lạc Tử Mộng cười hắn liền nổi giận "Ngươi còn cười? Có tin ta sẽ đi bẩm báo nương nương để người trừng trị nha đầu không hiểu chuyện như ngươi không?""Hả? Ngươi tên là gì? Nương nương nhà ngươi là ai vậy?" Trái lại nàng rất có hứng thú cùng hắn nói chuyện, dù sao mới vừa rồi nàng cũng nhất thời tức giận, hiện tại đi khi dễ cái tên tiểu thái giám này cũng trở thành một chuyện thái giám vừa nghe nàng hỏi vậy, liền chống nạnh bắt đầu đắc chí đứng lên "Ta tên là Đậu Tử, nương nương nhà ta là Lan phi nương nương, người đang là tâm phúc của hoàng thượng, hiện tại ngươi đang chơi xích đu của nương nương nhà ta, nếu không muốn chết thì nhanh xuống đi."Lạc Tử Mộng cười thầm, thật là có duyên, mới vừa rời khỏi hai tỷ muội họ, nhưng cuối cùng vẫn đụng phải nô tài cùng xích đu của nàng ta. "Oan gia ngõ hẹp" câu này quả không sai."Thì ra là xích đu của Lan phi nương nương?" Nàng lười biếng nói, tròng mắt cười như không cười nhìn về phía thái giám tên Đậu Tử kia vốn đang đắc chí lại nhìn thấy nàng vẻ mặt lười biếng của nàng, khóe miệng nàng cười nhạt khiến hắn gấp đến độ dậm chân nói "Ngươi nói nhảm, ngươi còn không mau xuống!""Nếu là ta không xuống thì sao?" Nàng căn bản không đem tên tiểu thái giám mới mười ba mười bốn tuổi để ở trong mắt, chẳng qua hắn cũng chỉ là một tên tiểu tử chưa trưởng thành mà thôi"Ngươi. . . . . ." Quả nhiên Đậu Tử không nén nổi tức giận, hắn chỉ tay về phía Lạc Tử Mộng nói "Nếu như ngươi không xuống, cẩn thận ta đi tìm người tới dậy dỗ ngươi!""Ngươi sẽ đi tìm ai tới dạy dỗ Thần vương phi?"Đột nhiên một giọng nói trầm thấp vang lên khiến hai người đều có chút sững sờ, Đậu Tử vội vàng quỳ xuống trên đất cầu xin "Tham kiến Thần vương điện hạ."Lạc Tử Mộng không quay đầu lại, nàng lẳng lặng dừng xích đu lại không nói câu gì. Ngược lại nàng có chút không ngờ nhanh như vậy hắn đã tìm được nàng, nàng còn tưởng rằng hiện tại hắn đang cố gắng an ủi Nhụy nhi của hắn cơ đấy. Mà nàng là gì trong lòng hắn? Chẳng qua nàng chỉ là một cô nhi vô thân vô cố mà thôi, dù ở hiện đại hay cổ đại nàng cũng chỉ có một mình."Nô tài đáng chết, mới vừa rồi nô tài lỡ lời, nô tài thật không biết vị này là Thần vương phi, Thần vương phi thứ tội, Thần vương phi thứ tội, xin Thần Vương Gia hãy trách phạt nô tài."Hiển nhiên Đậu Tử bị Hàn Hạo Thần làm cho sợ hãi, hắn thật không nghĩ tới người ngồi ở trên xích đu lại là Thần vương phi, hắn còn tưởng rằng không biết cung nữ nào lại có lá gan lớn muốn gây sự chú ý của hoàng thượng mà ngồi trên xích đu của Lan phi. Bởi vì trong cung chuyện như vậy là chuyện thường gặp, có nhiều cung nữ không muốn chết già ở trong cung, liền tìm cách quyến rũ hoàng thượng, không ngờ hắn lại đắc tội với người không nên đắc Tử Mộng vừa đi lại vừa nói "Thôi, dù sao ngươi cũng không biết thân phận của ta, huống chi đánh chó cũng phải ngó mặt chủ không phải sao?""Nô tài đáng chết, tạ Thần vương phi thứ tội." trên trán Đậu Tử liên tiếp chảy mồ hôi lạnh, nghe thấy Lạc Tử Mộng vừa nói thế liền thở phào nhẹ không nhanh không chậm nói "Chết? Chủ tử của ngươi nhìn thấy thì sao, mau đứng dậy đi, nếu ngươi bị thương chẳng phải chủ tử của ngươi sẽ đau lòng sao, đến lúc đó không chừng sẽ ôm ngươi đi nhìn ngự y đó."Đậu Tử lúng túng cười "Thần vương phi nói đùa, nô tài mệnh khổ, trừ mình ra, ai sẽ đau lòng vì nô tài đây?"Nàng cười khổ một tiếng "Đúng vậy, ở chỗ này không có thân phận không có địa vị, trừ mình ra, ai sẽ đau lòng đây?"Hàn Hạo Thần nghe nàng nói vậy, tròng mắt lóe sáng, tuy nàng đang nói chuyện với tên thái giám kia nhưng hắn biết nàng đang ám chỉ hắn. Làm sao để nàng hiểu được tấm lòng của hắn đây? Mới vừa rồi khi hắn không thấy nàng đâu, hắn đã cảm thấy rất lo sợ liền lập tức phái người đi tìm nàng khắp nơi, nếu không phải nàng đang chơi xích đu, mà ở bên ngoài hoàng cung thì hắn thật khó có thể tìm thấy nàng."Mộng nhi, mau xuống đây, chúng ta phải trở về rồi." Hàn Hạo Thần vươn tay về phía nàng."Thần Vương Gia muốn ta trở về sao? Vậy thì chàng nhận lầm người rồi?""Mộng nhi, có gì trở về rồi hãy nói được không?"Thái độ của Hàn Hạo Thần khiến Đậu Tử có chút ngây ngẩn, trong ấn tượng của hắn, Hàn Hạo Thần tuyệt đối sẽ không dùng giọng điệu ôn hòa để nói chuyện với bất kỳ người nào, dù nói chuyện với huynh đệ hắn cũng dùng giọng điệu lạnh lùng, đối với nô tài càng phải như vậy, chưa từng thấy qua hắn dịu dàng với Tử Mộng nhìn lên trời hít một hơi thật sâu, hiện tại nàng không còn nơi nào khác để trở về, trừ trở về Thần vương phủ ra nàng không còn nơi nào để đi? Ở lại hoàng cung? Nơi đây cũng không phải là nơi tốt đẹp đu chậm rãi dừng lại, tay của hắn đang giơ ở trước mặt nàng, nhìn lòng bàn tay hắn, vừa nhìn liền biết ngay đây là bàn tay của người tập võ, trên tay nổi lên nhiều vết chai, mỗi một lần hắn vuốt ve mặt nàng, nàng đều có thể cảm nhận được lòng bàn tay của hắn thô ráp, nhưng nàng luôn thích cảm giác hắn vuốt ve mặt bây giờ. . . . . .Nàng lạnh lùng hất tay hắn ra đứng dậy đi về phía trước."Mộng nhi." Hắn đuổi theo giữ chặt vai né người sang một bên thoát khỏi tay của hắn nói "Không phải đi về sao?"Hắn trầm mặc một hồi "Nàng còn đang tức giận chuyện vừa rồi sao?"Nàng quay đầu cười lạnh "Sao dám, chàng là Vương Gia, chàng muốn làm gì thì ai có thể cấm được, ta có tư cách gì mà tức giận !"Hàn Hạo Thần nhấp nhẹ môi mỏng, bộ dạng của nàng như vậy mà bảo là không tức giận, sợ rằng hôm nay nếu hắn không làm nàng bớt giận xem ra sau này bản thân khó sống nổi. Thiệu Tần đang đứng bên cạnh cúi đầu không nói tiếng nào, chắc hẳn hắn cũng cảm thấy chuyện này khó giải quyết."Ta biết nàng đang giận ta." Hắn ôm nàng vào mới chạm vào lồng ngực của hắn, Lạc Tử Mộng cảm giác toàn thân muốn bốc hỏa, bởi vì nơi đó rõ ràng vẫn còn mùi hương của Hoa Thiên Nhụy, trên người trượng phu của mình có mùi của nữ nhân khác, bất luận là một vị thê tử nào cũng không thể chấp nhận được chuyện này, huống chi đang trong lúc tân gắng sức đẩy hắn ra, ngước đầu lên giận dữ nói "Có ghê tởm hay không? Mới vừa ôm hết người này tới người khác giờ lại quay sang ôm ta, nghe đã thấy mắc ói."Hàn Hạo Thần và Thiệu Tần sững sờ, đám cung nhân bên cạnh càng thêm cả kinh lui về phía sau vài bước. Nhưng Lạc Tử Mộng không hề để ý đến việc đáy mắt hắn lóe lên kinh ngạc, nàng gào xong liền xoay người chuẩn bị rời đi, lại nghe được sau lưng Thiệu Tần vội vàng mở miệng "Vương Gia. . . . . . Ngài đừng. . . . . ."Nàng tò mò, không biết hắn đang làm cái gì, khi nàng quay đầu nhìn lại đúng lúc thấy Hàn Hạo Thần đang đứng đó cởi quần áo, nàng vội vàng tiến lên nhìn động tác của hắn nhíu mày hỏi "Chàng đang làm gì vậy?"Chỉ thấy hắn cởi áo khoác, đem ngọc đái buộc ở bên trong y phục, gió lạnh thổi tới cũng khiến người đang mặc áo bông thật dày cũng cảm thấy run rẩy, thế nhưng hắn lại đem áo khoác ném cho Thiệu Tần nói "Đem đi đốt.""Vương Gia, bộ y phục này ngài chỉ mới mặc qua hai lần, hơn nữa tốn hơn ngàn lượng bạc mới mua được nó." Thiệu Tần cảm thấy thật đáng tiếc, bộ y phục này giá trị hơn ngàn lượng, cứ như vậy đốt đi, không phải tương đương với đốt tiền sao?Thế nhưng mặt hắn không đổi sắc nói "Đốt." Khi nhìn về phía Lạc Tử Mộng rõ ràng vẻ mặt hắn đã hòa hoãn hơn "Nếu như làm vậy thì sẽ không còn mùi gì nữa, nàng sẽ không tức giận nữa phải không?"Nàng nhìn bộ y phục, nghe Thiệu Tần nói giá trị lên đến ngàn lượng, thật ra khi nàng nhìn thấy hắn mặc bộ y phục này ôm qua Hoa Thiên Nhụy, thì trong lòng cảm thấy không thoải mái. Chỉ là đốt y phục. . . . . ."Đốt y phục, chàng không sợ điềm xấu sao?" Đối với Trung Quốc mà nói, trừ phi là người chết mới đốt y phục, nếu không thì điều không may mắn sẽ xảy đến. Mặc dù chỉ là lời nói của người xưa để lại, nhưng vẫn có rất nhiều người dùng tay vuốt ve mặt nàng mỉm căn bản sẽ không để ý đến một bộ y phục, cho dù là hơn ngàn lượng, trong lòng hắn nàng là vô Tử Mộng không muốn trong sinh mệnh của hắn tồn tại một nữ nhân khác, dù chỉ là một góc trong lòng cũng không đẩy tay hắn ra, cảm giác ngón tay hắn có chút lạnh lẽo, nàng cố ý không để ý đến hắn, sau đó lạnh nhạt nói "Y phục có thể thiêu hủy, vậy tay chàng cũng từng chạm qua nàng ta, chẳng lẽ cũng muốn chém đứt sao?""Vương phi. . . . . ." Thiệu Tần Nhất thét lên kinh hãi, nhưng lại bị Hàn Hạo Thần ngăn lại."Nếu chém đứt tay rồi sẽ rất bất tiện?""Chẳng hạn như? Ta sẽ không thể ôm nàng?""Ta sẽ không dễ dàng để chàng ôm ta!"Lạc Tử Mộng thét lên một tiếng kinh hãi, cả người bị hắn ôm lấy bay lên không. Cũng bởi vì nàng thét lên một tiếng như vậy, khiến đám cung nhân ở xung quanh chú ý đến."Thả ta xuống! Chàng ôm ấp người khác tới nghiện rồi phải hay không?" Thấy mọi người xung quanh đều dùng ánh mắt khác thường nhìn nàng, nàng thật muốn tìm một chỗ để chốn."Là ta thích ôm nàng thôi, nếu nàng còn chưa hết giận, vậy ta sẽ ôm nàng đi dạo hoàng cung một vòng." Hắn ôm nàng thật chặt sau đó xoay người chuẩn bị rời đi."Này!" Nàng nhìn thấy cửa Thiên Điện cách đó không xa, hoàng thượng và hoàng hậu, mấy người bọn họ đang nhìn hai người, tình cảnh như thế khiến nàng không biết nói gì, "Ai muốn đi dạo cùng chàng, chàng có đủ sức lực để đưa ta đi khắp hoàng cung sao?"Hàn Hạo Thần tiến tới bên tai nàng nhẹ giọng nói "Ta có đủ sức lực hay không, không phải nàng là người biết rõ nhất hay sao?".Mặt Lạc Tử Mộng đỏ lên, hắn dám giở trò lưu manh với thấy cách đó không xa Hoa Thiên Nhụy đang cắn răng nghiến lợi, tức giận trong lòng Lạc Tử Mộng đã dịu bớt xuống "Trước tiên chàng thả ta xuống đi!"Hàn Hạo Thần cúi đầu nhìn nàng cuối cùng vẫn đặt nàng khi hai chân chạm đất, nàng đi tới phía sau hắn, vỗ vỗ lưng của hắn ra lệnh "Cúi người xuống."Thiệu Tần ở một bên há miệng ngạc nhiên sau đó vội vàng ngậm miệng mắt bao người, Hàn Hạo Thần mỉm cười cúi người xuống, nàng có thể ra lệnh cho hắn, còn tốt hơn việc nàng cùng hắn chiến tranh lạnh. Hắn vừa cúi người xuống, Lạc Tử Mộng liền nằm lên trên lưng hắn."Đi thôi" Lúc nói những lời này tựa như mới vừa rồi nàng không có tức giận với hắn, khi hắn cúi người xuống, trong giây phút đó nàng đã không còn giận hắn nữa hắn cõng nàng, nàng có cảm giác tất cả ánh mắt đang dồn về phía nàng, mà tròng mắt của Hoa Thiên Nhụy và Hoa Thiên Lan giống như một thanh kiếm muốn đâm thủng lưng của nàng, nàng có thể tưởng tượng được tâm tình của các nàng hôm nay ra sao?Hàn Hạo Thần muốn cõng nàng về phía xe ngựa thì nàng đột nhiên mở miệng nói "Chàng cõng ta đến trước cửa thành đi."Từ chỗ bọn họ đến cửa thành còn cách trăm mét cự ly, dọc đường đi hình ảnh Hàn Hạo Thần cõng Lạc Tử Mông đều rơi vào trong tầm mắt của Hoa Thiên Nhụy, tất cả cung nhân cùng thị vệ đều thấy cảnh tượng này. Mặc dù Lạc Tử Mộng được Hàn Hạo Thần cõng ở trên lưng, nhưng những khó chịu trong lòng nàng cũng không giảm bớt. Chuyện mới vừa rồi hắn ôm Hoa Thiên Nhụy nàng vẫn canh cánh trong lòng, hành động nãy giờ của nàng chẳng qua cũng chỉ muốn chọc tức Hoa Thiên Nhụy mà thôi, chỉ có làm như vậy nàng mới có thể hả giận?Cho tới bây giờ nàng cũng không nghĩ đến bản thân mình lại để ý chuyện này như vậy, vừa nghĩ tới việc ánh mắt Hoa Thiên Nhụy nhìn xuyên qua đám thái y nhìn nàng hả hê cười, trong lòng nàng như có gai đâm vào. Xe ngựa đi phía sau bọn họ từ từ đi về phía trước, suốt đường đi Hàn Hạo Thần và Lạc Tử Mộng không nói câu dù là như vậy, hắn đều có thể cảm nhận được rõ ràng nội tâm nàng đang giãy biết nàng là một nữ tử khác người, chưa bao giờ nàng cảm thấy nam nhân tam thê tứ thiếp là chuyện bình thường, đối với nàng mà nói nam nữ đều bình đẳng như nhau. Về chuyện tình cảm hai bên phải một lòng với nhau, cũng chính bởi vì nàng đặc biệt như vậy, mới khiến cho hắn càng thêm yêu nàng, mà ý tưởng của nàng cũng chính là ý nghĩ của hắn."Đến" Hắn dừng bước chậm rãi mở miệng, giọng nói nhu hòa không có một tia tức người ngồi lên xe ngựa, Lạc Tử Mộng lẳng lặng nhìn cảnh tượng bên ngoài xe ngựa, không nói câu Thiên Điện, Hàn Hạo Hữu không thể tưởng tượng nổi những gì mình vừa thấy, hắn nhìn về phía xe ngựa đang dần đi xa mở miệng nói "Thật không nghĩ đến nhị đệ lại cưng chiều Mộng nhi như vậy."Hoàng hậu cảm khái, trong con ngươi ẩn chứa sự hâm mộ "Đúng vậy, người ta nói ' con người sắt đá cũng có lúc Nhu Tình ', vốn thần thiếp không tin, hôm nay xem ra mọi chuyện đúng thật rồi, Thần vương phi thật có phúc.""Hoàng hậu cảm giác mình không phải là người có phúc sao?" Hàn Hạo Hữu ghé mắt nhìn về phía hoàng hậu cả kinh, mới vừa rồi lại lỡ lời, vội vàng cười một tiếng nói "Thần thiếp có thể được hoàng thượng ưu ái, tự nhiên cũng là người có phúc."Hàn Hạo Hữu cười nhạt không có lên tiếng, hắn xoay người rời khỏi Thiên Điện, hoàng hậu cũng vội vàng đi phi quay đầu nhìn Hoa Thiên Nhụy nói "Muội có tức giận cũng vô dụng thôi, tức giận chỉ khiến muội thất bại, người khác cũng không bị thương tổn nửa phần.""Vậy muội phải làm sao?" Hoa Thiên Nhụy không ngừng nắm chặt chiếc khăn trong tay. "Mới vừa rồi tỷ cũng thấy đấy, Thần ca ca vừa nhìn thấy con tiện nhân Lạc Tử Mộng kia rời đi liền mất hồn mất vía, vừa nghe ngự y nói thương thế ở chân của muội không có vấn đề gì, chỉ cần dán mấy tấm thuốc dán là có thể khỏi, hắn liền lập tức ném muội qua một bên đuổi theo nàng ta, từ nhỏ đến lớn muội chưa từng thấy qua hắn đối với người nào như vậy.""Người ta mới tân hôn , muội cho rằng chỉ cần có vết thương ở chân của muội mà có thể lưu lại tim của hắn sao?" Lan phi cười lạnh, xem ra muội muội của nàng ta vẫn còn rất đơn Thiên Nhụy nhìn về phía Lan phi có chút giận dỗi nói "Nhưng. . . . . . Đây không phải là tỷ dạy cho ta làm như thế sao? Nếu như không muốn dùng, sao tỷ còn bảo ta làm bộ ngã xuống?"Lan phi cười cười lắc đầu "Ai da, muội muội ngốc của ta! Nếu chỉ dùng một chiêu liền có hiệu quả, chắc tất cả nữ nhân trong hậu cung đều bị ta đuổi đi hết rồi? Muội gấp cái gì? Mới vừa rồi muội chỉ ngã vào trong ngực Thần vương gia thôi mà nữ nhân kia đã tức giận đến xoay người bỏ đi rồi, nàng ta cũng chỉ là một bình dấm chua mà thôi? Biết rõ nàng ta là một người như thế nào, sau này muốn đối phó nàng không phải là không biết có là biện pháp?""Tỷ tỷ! Tỷ thật thông minh!" Hoa Thiện Nhụy lúc này mới nhếch môi khẽ cười, "Vậy sau này ta phải làm gì?"Mặc dù cùng một mẹ sinh ra, nhưng có lẽ bởi vì mẫu thân chết sớm, nên tính tình huynh muội ba người bọn họ cũng khác xa. Hoa Thiên Lan giống cha hơn, trí khôn không thua nam nhi, cho nên Hàn Hạo Hữu muốn giữ nàng ở bên người bày mưu tính kế cho hắn, Hoa Thiên Nhụy giống mẹ hơn, đơn thuần ngay thẳng. Nhưng nhờ Hoa Thiên Lan hun đúc mà tính tình cũng thay đổi. Hoa Thiên Sóc thân là Phiêu Kỵ đại tướng quân, về mưu trí của hắn không cần nói nhiều lời, trí khôn kế thừa của phụ thân, tính cách kế thừa của mẫu thân, cho nên hắn không mấy khi cùng phụ thân và Hoa Thiên Lan bàn bạc mưu bởi vì không hợp ý kiến của nhau, nhưng ngược lại hắn rất thân thiết với Hàn Hạo phi dùng ngón trỏ chọc chọc đầu của nàng nở nụ cười bất đắc dĩ "Thật là một nha đầu nóng nảy, ghé sát tai lại đây."Hoa Thiên Nhụy nghiêng tai qua, Lan phi nói nhỏ với nàng mấy câu, nàng luôn mồm khen hay. Hắn cởi bỏ thắt lưng của nàng, áo khoác nhẹ nhàng rơi xuống đất. Ý thức đã sớm tan dã, Lạc Tử Mộng cảm thấy cả người mình nóng ran, nàng đua tay cởi áo đơn trên người mình ra. Giờ đây trên người nàng chỉ còn mặc quần trong cùng áo dù lần trước Hàn Hạo Thần từng nhìn thấy dáng vẻ trần nhu nhộng của nàng, thế nhưng lần này cảm giác của hắn lại hoàn toàn khac. Bởi vì hiện tại nàng đang chủ động đáp lại hắn."Khó chịu quá. . . . . ." Nàng không ngừng leo lên trên người hắn, biểu hiện của nàng nói cho hắn biết, nàng căn bản không biết bản thân mình muốn muốn để nàng khó chịu, hắn nhanh chóng cởi bỏ quần áo trên người của mình. Thần trí Lạc Tử Mộng mơ mơ màng màng, nhưng nàng vẫn cảm nhận được có người đang cởi áo và nới dây lưng, theo bản năng nàng lùi người lại giơ tay ra che ngực."Ngươi là ai? Ngươi định làm gì ta?" Bởi vì dược quá mạnh, nên giọng nói của nàng đứt quãng, phát ra hơi thở nóng như lửa mới được hạ xuống, thân thể Hàn Hạo Thần chợt dừng lại, cho dù hắn biết nàng đã trúng thuốc, nhưng hắn muốn cho nàng thấy rõ ràng người ở trước mắt nàng là ai. Sẽ không phải là nam nhân tên Phong mà nàng từng nói trước đó, cũng không phải là nam nhân nào khác, mà là hắn — Hàn Hạo Thần, Thần Vương Gia của nước Hàn đưa tay giữ chặt cổ nàng, nhẹ nhàng kéo nàng lại gần."Nàng nhìn kĩ xem, ta là ai?" Hai hàng lông mày của hắn nhíu lại thật chặt, nhìn nàng chằm Tử Mộng cảm thấy thân thể mình như muốn nổ tung, nàng liều mạng lắc đầu nhưng thân thể lại dán lên trên người Hàn Hạo Thần. Khi da thịt 2 người kề nhau nàng cảm thấy lửa nóng trên người được giải tỏa phần nào, cho nên càng bám chặt hơn vào thân thể của hắn."Không. . . . . ." Lời nói của nàng không còn mạch lạc “Ở trên người ngươi thật thoải mái."Bị nàng trêu chọc, hắn cảm thấy kích thích càng thêm mãnh liệt. Hắn nâng cằm nàng lên để nàng nhìn thẳng vào mắt hắn, đôi mắt mê ly của nàng ánh lên nghi ngờ."Thấy rõ ràng chưa? Ta là ai?" Giọng nói của Hàn Hạo Thần khàn khàn, hiện tại hắn đang hành hạ nàng cũng chính là hành hạ Tử Mộng hoàn toàn mông lung, không rõ người trước mặt mình là ai. Nàng muốn thoát khỏi sự trói buộc của hắn, thế nhưng hắn lại dùng thêm sức để kiềm chế nàng, khiến cằm nàng có chút đau."Buông ta ra!" Nàng đưa tay muốn đẩy hắn ra, trong đầu đột nhiên hiện ra một bóng người, trong ánh trăng mờ ảo nàng hô lên một tiếng "Ta là. . . . . . Thần vương gia, ngươi dám làm tổn thương ta, Thần Vương Gia. . . . . . Thần Vương Gia hắn sẽ không bỏ qua ngươi."Tay đang nắm cằm nàng chợt buông lỏng, trong khoảnh khắc đó vẻ mặt của hắn kinh ngạc giống hệt một đứa trẻ, hắn có chút không tin tưởng vào những gì mình vừa nghe thấy."Nàng . . . . . Nàng mới vừa nói cái gì?""A. . . . . ." Nàng đột nhiên thét to, căn bản không nghe được hắn nói điều gì."Khó chịu. . . . . . Khó chịu. . . . . . Ta sắp chết rồi!"Hiện tại với chút lí trí còn sót lại của mình nàng hiểu được thân thể của mình khó chịu ra sao "Hàn Hạo Thần! Khốn kiếp! Tại sao ngươi không tới cứu ta. . . . . ."Tuy bị nàng mắng, nhưng trong lòng hắn lại vui mừng, sau đó ngay lập tức nàng thay đổi lời nói "Sai rồi! Không thể gọi thẳng tục danh, Thần Vương Gia. . . . . . A. . . . . . Ta nóng muốn chết!"Khi tay nàng chạm vào thân thể người nằm bên cạnh, đầu óc trông rỗng, ngay lập tức nhào về phía hắn."Cứu ta. . . . . ." Nàng không ngừng cọ vào người hắn, nàng xoay người, vuốt ve thân thể một khắc, hắn như con mãnh thú đang thèm khát, cúi đầu xuống điên cuồng hôn nàng. Vốn dĩ miệng nàng đang đắng ngắt khô khan, khi có một tia dịu dàng chạm đến, nàng không kịp chờ đợi mà giải quyết thân thể đang đói khát của mình, hai tay không tự chủ ôm chặt cổ đưa tay vuốt ve lưng nàng, ngón tay nhẹ nhàng gỡ chiếc yếm màu đỏ bị dược tính khống chế, nhưng không cách nào tê dại được cảm giác đau đớn trong lần đầu tiên. Hắn cúi đầu khẽ hôn mi tâm của nàng, ở bên tai nàng nhỏ giọng an ủi, nàng nghe thấy liền buông lỏng thân dài, trăng sáng nhàn nhạt, trong phòng cảnh xuân tươi Hạo Thần không ngờ bản thân mình lại khao khát nàng như vậy, thân thể của hắn cũng đang bị nàng thiêu đốt, mà nàng cũng mãnh liệt đáp lại hắn. Nhìn hai mắt nàng nhắm lại, dường như nàng mệt mỏi vô cùng. Hắn đưa tay nhẹ nhàng lau mồ hôi trên trán nàng, xúc cảm trên tay thật chân tay khẽ mơn trớn bả vai mượt mà của nàng, trong lòng không khỏi rung biết ngày mai khi nàng tỉnh lại sẽ phản ứng sao, hắn có chút sợ hãi, có thể nàng sẽ giận hắn đến mức không thèm để ý đến hắn nữa? Rõ ràng hai người đã quen biết nhau được một thời gian, nhưng chỉ là hắn sợ sẽ mất đêm, Hàn Hạo Thần vẫn lim dim nhắm hai mắt lại, hắn cảm giác trên người như có cái gì đang di chuyển, liền lập tức mở hai mắt."Nóng. . . . . . Khó chịu. . . . . ." Nàng đá văng chăn ra, lập tức đem thân thể ngọc ngà bại lộ trước mắt hắn, ánh trăng chiếu lên người nàng càng thêm tinh xảo đặc sắc. Mà tay nàng cũng đang vuốt ve chơi đùa thân thể cảnh trước mắt khiến hắn có chút dở khóc dở cười, thật muốn giết chết cái người đã bỏ thuốc Lạc Tử Mộng. Đây đã là lần thứ ba, nhưng Lạc Tử Mộng vẫn chưa thỏa mãn dục vọng của mình, không phải hắn không muốn, chỉ là đây là đêm đầu tiên của nàng, hắn sợ ngày mai tỉnh dậy nàng sẽ oán hận hắn, cũng sẽ đả thương thân kìm nén lại khao khát của mình, kéo chăn đắp lên trên người nàng, nhưng ngay lập tức bị nàng kháng cự, dùng cả tay cả chân đá chân đắc dĩ, hắn lật người, dùng chính thân thể to lớn của mình thay thế chăn ôm lấy nàng. Bị dược tính khống chế nàng giống như tiểu yêu tinh, đẹp đến mức khiến người ta hít thở không thông. Hắn cam tâm tình nguyện bị nàng mê hoặc, cùng nàng trầm dược tính thật sự quá mạnh mẽ, hắn chỉ còn cách thỏa mãn đến khi trời tờ mờ sáng, vì mệt mỏi nàng mới ngủ thiếp đi,nhiệt độ trên người bắt đầu giảm xuống, trên mặt đỏ ửng cũng dù Hàn Hạo Thần mệt mỏi cả đêm, nhưng buổi sáng tỉnh lại tinh thần phấn chấn, tâm tình chưa bao giờ tốt như lúc Tần, Tiểu Đông và Liên Vân đang đứng đợi bên ngoài Tầm Mộng Cư, thấy Hàn Hạo Thần đã thay xong quần áo đi từ bên trong phòng ra ngoài, mọi người cúi đầu mỉm cười, ngầm hiểu ý nhau."Vương Gia có muốn dùng đồ ăn sáng trước không?" Tiểu Đông Hạo Thần xem qua giờ, nếu dùng đồ ăn sáng bây giờ sợ rằng sẽ lên triều muộn."Không cần, chuẩn bị vào cung." Hắn chuẩn bị cất bước rời đi, cũng không quên quay đầu nhìn vào phòng phân phó Liên Vân, "Liên Vân, nếu Lạc cô nương chưa tỉnh, ngươi không cần đánh thức nàng, bảo nhà bếp chuẩn bị sẵn đồ ăn, đợi nàng tỉnh liền đưa lên.""Vâng" Liên Vân khẽ khom người trả Hạo Thần còn muốn phân phó thêm vài việc, lại nhìn thấy Thiệu Tần và Tiểu Đông nở nụ cười ý vị thâm trường với hắn, ngay lập tức ngừng nói, hắn ý thức được hình như ngôn hành cử chỉ của hắn hôm nay so với thường ngày khác nhau một trời một vực, hắn liền ho khan một tiếng, lúng túng xoay người xuất Đông thấy Hàn Hạo Thần không dùng đồ ăn sáng đã vào triều sớm, không nhịn được nhìn Thiệu Tần nói "Thiệu Tần, Vương Gia cũng thật là lợi hại, lao lục suốt một đêm, sáng nay lại không dùng đồ ăn sáng liền vào cung, thể lực. . . . . .""Tiểu Đông! Hôm nay theo Bổn vương vào cung làm thái giám."Hàn Hạo Thần nói câu đó khiến Tiểu Đông khiếp sợ, hắn lập tức chạy tới cầu khẩn "Vương Gia, nô tài sai rồi, ngài không nên làm như vậy, dù nô tài không có công lao cũng có khổ lao, không có khổ lao còn cũng có công lao, nếu cứ như vậy bị tuyệt hậu. . . . . . Không cần đâu Vương Gia. . . . . ."Thiệu Tần nhìn bộ dáng Tiểu Đông, không nhịn cười được. Hoa Thiên Sóc buông cánh tay đang khoác trên vai chàng xuống, có vẻ hơi thất vọng, nói "Aiz, còn tưởng rằng lâu như vậy rồi huynh không thấy ta thì sẽ vui mừng khi gặp lại ta chứ, không ngờ huynh vẫn giữ cái bộ dạng lạnh lẽo này, nếu như huynh cưới vương phi, thế nào cũng sẽ dọa cho nàng ấy không thể không bỏ đi.""Vương phi?" Hàn Hạo Thần cười nghĩ có lẽ cả đời này chàng còn có thể động tâm với bất kỳ một nữ nhân nào nữa chứ? Phụ hoàng của chàng chính vì nghe lời mê hoặc của phi tần mà ông cưng chiều nhất nên mới khiến cho anh mất đi ngôi vị hoàng đế này, giao nó cho vị hoàng huynh ngoan ngoãn được ả dạy dỗ từ nhỏ nên, cảm giác duy nhất của chàng đối với nữ nhân chính là xinh đẹp quyến rũ bao nhiêu thì khuynh quốc bấy Thiên Sóc thấy vẻ mặt của chàng, không khỏi tò mò, bởi vì Hàn Hạo Thần năm nay đã là hai mươi sáu tuổi, ở nước Hàn Vũ có thể nói ở cái tuổi này mọi người đều đã đón dâu rồi, mà người giống như chàng một người có quyền thế lại văn võ song toàn như thế, thì càng nên có thê thiếp thành đoàn mới đúng, nhưng không ngờ đến nay chàng vẫn còn một thân một không nhịn được quan sát Hàn Hạo Thần từ đầu xuống chân một lần một lần nữa, cuối cùng hoảng sợ hỏi diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn "Nhị hoàng tử, chắc không phải là huynh không thích nữ nhân đấy chứ?""Phì!"Triệu Tần ở bên cạnh không nhịn được cười thành tiếng, nhưng mà khi hắn nhìn thấy khóe miệng Hàn Hạo Thần co giật, thì lập tức nắm tay thành quyền chống bên khóe môi ho khan hai tiếng khôi phục thái độ bình Hạo Thần quay đầu liếc Hoa Thiên Sóc một cái, nếu như không phải là hắn mà là người khác nói ra những lời này, sợ rằng đã sớm rơi đầu rồi."Vậy chừng nào thì huynh sẽ sửa được cái bản tính hoa tâm của huynh?" Hàn Hạo Thần cũng không giận dữ, vừa nói vừa đi về phía điện Kim Thiên Sóc miết miết cánh rất hoa tâm sao? Chẳng lẽ thích nói vài lời trêu ghẹo cô gái nhỏ cũng gọi là hoa tâm sao? Thật đúng là không ăn được nho thì nói nho xanh thức lên ngôi của Hàn Hạo Hữu đều được tiến hành theo tổ chế bình thường. Điều khác biệt duy nhất, là tiên hoàng từng hạ chỉ, đệ nhất tài nữ Lăng Tư Kỳ của nước Hàn Vũ phải gả cho một trong hai người Hàn Hạo Hữu hoặc Hàn Hạo Thần, hai người có thể dùng phương thức tỷ thí, thắng thì được rước my nhân cũng không phải là bởi vì tiên hoàng học đòi văn vẻ, mà là bởi vì Lăng Tử Kỳ là người do tiên hoàng cứu được trong một lần vi phục xuất tuần, cho nên tiên hoàng muốn để nàng gả cho một nam tử ưu tú nhất trong nước Hàn Vũ, mà nam tử ưu tú nhất nước Hàn Vũ chính là hai người con trai của khi kết thúc nghi thức lên ngôi, Hàn Hạo Hữu, Hàn Hạo Thần và chúng thần đều đi tới trường đua ngựa, Hàn Hạo Hữu quyết định cùng Hàn Hạo Thần lấy thi đấu đua ngựa làm đề bài, người thắng sẽ được đệ nhất tài nữ Lăng Tư Kỳ của nước Hàn Hạo Hữu cưỡi trên lưng ngựa, trong lòng tràn đầy tự tin nói "Nhị đệ, nước Hàn Vũ của chúng ta chính là ngồi trên lưng ngựa lấy được thiên hạ, đệ cũng có kinh nghiệm sa trường, lần này hãy dùng bản lĩnh thật sự của đệ, để phân cao thấp với trẫm đi."Hàn Hạo Thần nhíu chặt đỉnh lông mày, nói "Thật ra thì hoàng huynh không cần mở cuộc tỷ thí nay với thần đệ, cứ trực tiếp cưới Lăng cô nương là được.""Nhị đệ, đệ nhìn bên kia đi." Theo tầm mắt Hàn Hạo Hữu nhìn lại, Lăng Tư Kỳ đang che lụa mỏng trên mặt ngồi ở cách đó không xa nhìn tư thế oai hùng trên lưng ngựa của bọn họ."Mặc kệ nhị đệ có muốn hay không, hôm nay trẫm và nhị đệ nhất định phải dùng tỷ thí phân định."Hàn Hạo Thần mấp máy cánh môi không nói đó không xa, nha hoàn của Lăng Tử Kỳ cúi đầu hỏi "Tiểu thư, người thích Hoàng Thượng hay là Thần Vương Gia?"Sau khi Hàn Hạo Hữu lên ngôi liền phong Hàn Hạo Thần làm Thần Vương, dưới một người trên vạn người, đó cũng là vị trí nhiều người thèm Tư Kỳ nghe vậy thì sắc mặt trở nên ửng hồng, nhìn Hàn Hạo Thần hôm nay mặc một bộ y phục màu trắng cưỡi ngựa, tóc dài xõa vai búi tóc đeo kim quan, eo mang ngọc bội, dáng vẻ siêu phàm thoát tục, không khỏi có chút động lòng."Áo trắng nhẹ nhàng không nhiễm bụi trần." Một câu nói của Lăng Tư Kỳ, lập tức khiến cho nha hoàn bên cạnh hiểu rõ tâm ý của nàng. Thiệu Tần đứng ở bên cạnh vui mừng nói với Hoa Thiên Sóc "Hiện giờ chiến sự yên ổn, xem ra Vương Gia nên cưới một Vương Phi về rồi."Hoa Thiên Sóc lại lắc đầu nói "Cũng không nhất định, muốn làm cho Thần Vương điện hạ đón dâu, thật đúng là chuyện khó khăn.""Nhưng mà Vương Gia nhà chúng ta không đến nỗi cả đời không lập gia đình chứ? Hơn nữa cả nước Hàn Vũ này, có ai có thể vượt qua công phu cưỡi ngựa của Vương Gia nhà chúng ta chứ.""Huynh đừng quên, công phu cưỡi ngựa của Hoàng Thượng và Thần Vương điện hạ là ngang tài ngang sức. Hơn nữa lần tỷ thí này, nếu như Thần Vương cố ý thua Hoàng Thượng, thì chính là khi quân, còn nếu như thắng Hoàng Thượng, thì chính là công khai khiêu chiến với Hoàng Thượng.""Đây chẳng phải là thắng cũng không được mà thua cũng không xong sao?""Đúng vậy, hơn nữa từ trước đến nay tam muội Hoa Thiên Nhụy của ta vẫn luôn một lòng nhất kiến chung tình với Thần Vương điện hạ, nếu như Hoàng Thượng bỏ qua cho Thần Vương điện hạ một con ngựa, để cho ngài ấy cưới tam muội của ta, đó mới là chuyện tất cả đều vui vẻ."Thiệu Tần lại cười lắc đầu nói "Sợ rằng....rất khó, người sáng suốt đều nhìn ra được, Vương Gia nhà chúng ta cũng không thích tam tiểu thư, sao có thể cưới nàng chứ?""Tam muội của ta có cái gì không tốt chứ? Năm nay Thần Vương điện hạ đã hai mươi sáu tuổi, tam muội của ta chỉ vừa mới tới tuổi đợi gả mười sáu tuổi, vừa trẻ tuổi lại vừa có tướng mại xinh đẹp. Mặc dù ngày thường có chút điêu ngoa, nhưng lòng dạ vẫn đủ tốt bụng, huống chi muội ấy còn một lòng nhất kiến chung tình với Thần Vương điện hạ.""Cứ đợi xem, ta bảo đảm Vương Gia sẽ không đồng ý.""Vậy huynh cứ đợi xem, lần này Thần Vương điện hạ chính là cưỡi được 'ngựa' mà khó xuống được."Trên trường đua ngựa, thái giám đứng đầu cầm một lá cờ nhỏ màu đỏ đứng ở một bên, nhìn canh giờ một chút, rồi hô khẩu lệnh "Hoàng Thượng, Vương Gia! Chuẩn bị. . . . . . Bắt đầu!"Lá cờ màu đỏ vừa hạ xuống, hai con ngựa liền giống như mũi tên rời khỏi cung lao nhanh về phía Hạo Thần đương nhiên biết rõ tình cảnh của bản thân, nhưng trong lòng chàng không hề sợ hãi, nếu sợ, thì chàng đã không ở trên chiến trường chém giết nhiều năm như người một mạch chạy như điên, cùng nhau dàn hàng trên đường đua, Hàn Hạo Hữu vẫn không quên nhìn về phía sắc mặt lạnh nhạt của Hàn Hạo Thần, khẽ nhếch môi thành một nụ cười."A. . . . . ."Trong lúc ngựa của bọn họ đang đi tới nửa đường thì trên bầu trời đột nhiên vang lên một tiếng thét chói mắt Hàn Hạo Thần liếc thấy một vệt sáng lạ, vẻ mặt hơi sửng vừa mới ghì dây cương lại, thì đã bị một vật nặng từ trên trời rơi xuống đè lên người. . . . . .Thị vệ chung quanh không biết là có chuyện gì xảy ra, sau khi bọn họ thấy rõ ràng tình huống thì lại không khỏi hít vào một ngụm khí trừ hôm nay, bọn họ chưa bao giờ nhìn thấy Hàn Hạo Thần bị ngã ngựa, mà bây giờ,chàng lại bị một cô gái mặc quần áo lố lăng làm cho té nhào xuống đất, hơn nữa cả người còn nằm ở trên người chàng, tư thế của bọn họ ở trên mặt đất thật đúng là làm cho người ta xấu hổ không dám nhìn Hạo Thần đưa tay muốn đẩy cô gái từ trên trời giáng xuống người chàng ra, nhưng nàng lại ôm chặt cổ chàng, không chịu buông tay, sải chân ở bên hông của chàng, mà miệng của nàng thì lại dính vào trên mặt của chàng. Cảm xúc mềm mại xa lạ kia khiến cho Hàn Hạo Thần không phải là không thích ứng, mà là có một loại cảm giác khó có thể dùng lời để diễn nữa, tư thế này.. "Cút ngay...." Vừa mới nhận thụ phong bây giờ lại chật vật như vậy ở trước mặt người khác, lần đầu tiên Hàn Hạo Thần không kìm chế được sự tức giận trong Tử Mộng cảm thấy hoa mắt choáng váng, muốn mở hai mắt ra, nhưng lại chỉ có thể khép hờ, muốn nhìn rõ rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, sống hay chết, nhưng mí mắt lại không nghe theo sự điều khiển của nàng cứ thế nhắm lại. Điều duy nhất nàng có thể làm chính là nắm chặt thứ trước mắt để đáy lòng nàng có một chút cảm giác an toàn "này nọ"."Nhị đệ."Hàn Hạo Hữu lập tức xuống ngựa chạy tới kiểm tra tình huống, thị vệ muốn kéo Lạc Tử Mộng đang nằm trên người Hàn Hạo Thần ra, nhưng nàng lại dính chặt vào trên người của Hàn Hạo Thần làm cho những người ở đây đều lúng túng không biết phải làm sao."Nhị đệ, cẩn thận thích khách!"Nghe vậy, bọn thị vệ cũng rút kiếm chĩa về phía Lạc Tử Hạo Thần ôm ngang Lạc Tử Mộng đã té xỉu lên, tròng mắt chợt lóe lên rồi nói tiếp "Cuộc tỷ thí hôm nay là thần đệ thua, cũng không biết cô gái này có lai lịch như thế nào, đợi thần đệ trở về vương phủ tra xét, sau khi làm rõ nghi vấn sẽ tới bẩm báo."Nói xong, chàng liền ôm Lạc Tử Mộng lên ngựa trở về Tuyến phân cách *-Vừa tới Thần Vương phủ, tướng sĩ giữ cửa và quản gia lập tức tiến lên quản gia cung kính nghênh đón, khi ông thấy cô gái trong ngực Hàn Hạo Thần thì ông có chút không dám tin vào cặp mắt của mình, chẳng lẽ Vương Gia của nhà bọn họ sau khi thụ phong thì bắt đầu thích nữ nhân sao?"Truyền thái y!" Hàn Hạo Thần ném lại một câu nói sau đó vội vã ôm Lạc Tử Mộng vẫn còn đang hôn mê bước vào trong vương Hạo Thần đặt Lạc Tử Mộng lên giường, nàng vẫn còn ôm thật chặt chàng không chịu buông tay, Hàn Hạo Thần đành phải để cho nàng nằm xuống giường trước sau đó từ từ gỡ từng ngón tay của nàng ra khỏi cổ đầu lại nhìn thấy ánh mắt khác thường của đám người Thiệu Tần, Hàn Hạo Thần lập tức lộ ra dáng vẻ lúng túng hiếm khi xuất Lý Thái y mang theo thần sắc vội vã chạy tới để bắt mạch cho Lạc Tử Mộng, thì Tần quản gia hỏi thăm lai lịch của nàng, Thiệu Tần chỉ lắc đầu một chốc lát sau, Lý Thái y chẩn đoán nàng bởi vì kinh sợ quá độ mà ngất xỉu, phải qua ba bốn canh giờ nữa mới có thể tỉnh lại. Thế nhưng tiếp theo Hàn Hạo Thần lại bảo mọi người lui ra, điều này làm cho những người bên trong phòng đều có chút kinh sợ, nhiều năm như vậy có khi nào chàng để cho nữ quyến bước vào phòng của chàng đâu, chứ nói chi là nằm ở trên giường của chàng, tất cả đều quá không thể tưởng tượng Hạo Thần chắp hai tay ở sau lưng, vẻ mặt lạnh lùng, tràn đầy phong phạm của bậc đế vương. Đôi giày trên chân vẫn chưa kịp thay, từ từ đi tới bên cạnh Lạc Tử Mộng, quan sát và đánh giá dung mạo của cửa, tùy tùng Tiểu Đông và thống lĩnh Cổ Doãn Hằng của Hàn Hạo Thần, cùng với Thiệu Tần đều chưa rời đi, nhìn cửa phòng đóng chặt, trong lòng mọi người có chút buồn bực."Thiệu hộ vệ, huynh và Vương Gia cùng nhau hồi cung, chẳng lẽ cả huynh cũng không biết cô gái kia có lai lịch như thế nào sao?"Thiệu Tần lắc đầu một cái "Hoàng Thượng và Vương Gia cùng nhau tỷ thí cưỡi ngựa, chờ tới khi bọn họ trở lại, thì trong ngực Vương Gia đã ôm nữ tử này rồi, cũng không biết là lai lịch ra sao, nhưng nhìn dáng vẻ của Vương gia hình như rất căng thẳng.""Chẳng lẽ là do Hoàng Thượng ban cho?" Cổ Doãn Hằng Đông chậc chậc cười một tiếng "Cổ đại nhân thật biết nói đùa, chẳng lẽ Hoàng Thượng lại ban thưởng một người hôn mê cho Vương Gia cho chúng ta sao? Chẳng lẽ sợ Vương Gia không giải quyết được một cô nương à?"Lúc này, Tần quản gia vừa đi tiễn thái y về, vừa nghe thấy Tiểu Đông nói như thế, lập tức cho hắn một chưởng thật mạnh "Tiểu tử thối, còn chưa dứt sữa mà cả ngày đều luôn nghĩ tới những chuyện không sạch sẽ gì đó.""Ta chỉ là suy đoán thôi mà!" Tiểu Đông quệt mồm sờ sờ tóc, cảm thấy đau đầu.

doc truyen tieu vuong phi khuynh quoc