Chuyên mục: Cục Cưng Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Hai Mặt Đăng bởi 16 Tháng Một, hôm nay Tuyết không đi cùng em à?" "Cho em 3 ly Cappuccino, ba dĩa ' Mạn Châu Sa Hoa ', và 3 ly socola, tạm thời như vậy đã, cám ơn chị." Chương 82: Ngôn Dịch Thâm nhìn theo bóng dáng nho nhỏ duyên dáng của cô, dần dần khuất vào bóng đêm nặng nề, hàng lông mày của gã nhíu lại. Con nhỏ thối, dám nói hắn đáng thương à! Sắc mặt Ngôn Dịch Thâm lạnh đi, gã lên xe về thẳng nhà. Tắm rửa xong xuôi rồi chơi game Siêu Cấp Cưng Chiều , chương 82 của tác giả Mạn Tây cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại sstruyen.vn. "Hai người không phải là cậu Cả cậu Hai của anh ta à?" "Thôi đi, ba chúng tôi là công nhân cùng công trường Đã tốn tiền. Jan 11, 2022. #22. Thanh Ngoc Nguyen said: Vãi, ở SG thì chắc là chuột cống rồi, dơ vậy mà mợ thím dám bế lên lau @@. Tuỳ fen ơi, có con lở loét ghê lắm, chắc mợ mình không dám bế nhưng đám chuột bình thường nhiều khi nhìn nó chả khác chuột đồng là mấy, mợ Ninh Tịch nói. "Nêu muộn quá thì đừng về vội, mai về cũng được.". "ừm, em biết rồi!". "Sắp họp rồi, anh dập máy trước đây.". "Vâng, anh làm việc đi! Bên em cũng sắp bắt đầu rồi!". Ninh Tịch dập máy xong có chút lạc lõng, ôi ôi ôi lâu lắm không gặp mà VG6k. Nắng sớm rọi vào mi mắt… Tia sáng ấm áp khiến tôi không khỏi tỉnh giấc, ý thức nhất thời vẫn còn mơ tấm chăn mỏng trên người, trí nhớ mới từ từ trở Tôi lấy tay che mắt, ngày hôm qua chắc chắn là đã khóc đến ngủ quên trên ghế sofa… Thật là mất mặt!Lại nhìn tấm chăn trên người… Hôm qua tôi đâu có lấy chăn… Vậy đó là… Lẫm Lẫm về đắp cho đã… Lẫm Lẫm ư?Tôi cuống cuồng xỏ dép, vội vàng chạy đến phòng ngủ dành riêng cho khách…Tôi thô bạo đẩy cửa phòng, trong lòng thầm cầu nguyện… Đừng… Đừng mà…Cả gian phòng đều ngăn nắp trống trải, không một bóng vô lực khụy xuống nền đất. Đi rồi ư?Không… Lẫm Lẫm nhất định chỉ rời nhà đi làm thôi! Nhất định là vậy!Dù rất muốn tự lừa dối chính mình, nhưng đôi chân vẫn vô thức đi đến nhà cửa nhà kho được mở ra, lúc mở cửa cũng không nhiều bụi lắm. Lòng tôi chợt chùng xuống, nhìn về phía chiếc vali du lịch bảy màu được đặt ngay ngắn ở góc phòng… Đó là thứ mẹ tôi gửi về qua đường bưu điện… Có người nói đấy là cái vali du lịch hạnh phúc do một cô nàng Gypsy bán lại. Bảy màu tượng trưng cho cầu vồng, nhưng bên trong rõ ràng thiếu đi màu đỏ rực rỡ, chỉ còn lại một vết tích mờ như lòng người, nếu thiếu đi một góc, sẽ vĩnh viễn không bù đắp lại khép mắt, muốn nén dòng lệ đang chực trào ra, nhưng cuối cùng cũng không thể kiềm chế được, lặng lẽ lăn trên gò má. Mọi thứ trước mắt dần trở nên mờ ảo…Đau. Tim đau quá. Đau đến mức không sao thở ngồi trên sàn nhà. Trời vừa vào thu, nền gạch đã lạnh đi rất nhiều, nhưng vẫn ấm áp hơn hơi thở của óc hoàn toàn trống rỗng. Chỉ biết…Nó đi rồi…Nó không còn quan tâm đến tôi nữa rồi…Nó đi cùng cô gái tóc vàng vẫn chưa nói với tôi hai tiếng, “tạm biệt”.Nhưng…Tôi vẫn ngu ngốc cho rằng, không nhanh như lấy tư cách gì để nói “nhưng”…Chạm vào khóe mắt, vẫn ướt, tôi còn tưởng bản thân không thể khóc thêm được vách lại vang lên thứ âm nhạc cổ quái. Lần này là nhạc đưa ma, đúng là hợp với dáng vẻ thê thảm của tôi bây cười. Chỉ vỏn vẹn hai ngày mà tôi đã khóc nhiều hơn cả hai mươi năm cộng lại. Nếu ba mẹ trông thấy cảnh này, nhất định sẽ bị dọa chết khiếp mất. Ha ha…Cười một lúc, rồi đột nhiên lại muốn khóc.“Anh làm gì ở đây?” Một giọng nói không sao ngờ đến bất chợt vang ngẩng đầu lên. Nước mắt khiến tầm nhìn nhòe nhoẹt.“Con… con… không… đi?” Tôi yếu ớt hỏi, sợ người kia chỉ là ảo giác của bản Lẫm cau mày, đứng trước mặt tôi, hạ giọng “Sao lại khóc lóc thảm thương thế này?”Tôi lao đến, ôm ghì lấy nó. Bao nhiêu nước mắt nước mũi đều trây cả vào lòng Lẫm Lẫm. Tôi cố không nấc lên, thầm nhủ “Không đi là tốt rồi… Không đi là tốt rồi…”Phía sau có bàn tay nhẹ nhàng vòng qua ôm lấy tôi. Tôi có thể nghe được tiếng thở dài dịu dàng của đẩy nhẹ nó ra, hít một hơi thật sâu, nói “Lẫm Lẫm, anh yêu em!”Có thể thấy vẻ mặt của Lẫm Lẫm đã trở nên cực kì khủng hoảng, hai mắt mở to, không chút nhúc nhích đứng lặng nhìn cúi gằm, lòng thắt lại đau buốt… Quả nhiên, Lẫm Lẫm bây giờ không còn thích tôi nữa rồi. Cũng đúng, tôi dựa vào cái gì mà nói yêu là yêu, nói không yêu là thôi chứ?“Anh vừa nói gì?” Giọng nói ấy một lần nữa vang lên, hình như tôi nghe được sự vui mừng ẩn chứa trong đấy.“Anh yêu em.” Tôi ngẩng đầu lên, trịnh trọng nhắc lại thêm một lần. Nếu như lúc đầu là lỗi của tôi, thì bây giờ tôi phải tự mình chuộc tội, bù đắp cho Lẫm Lẫm đưa tay giữ lấy mặt tôi, hướng về phía nó, nói thật nhẹ nhàng “Khi Khi, tôi không biết tại sao anh lại nói như vậy, nhưng, tôi không cần thương hại.”Tôi ra sức lắc đầu, ôm ghì lấy nó. “Không phải, không phải là thương hại. Tuy là đã trễ, nhưng anh vẫn muốn nói, không phải là thương hại. Anh biết, anh yêu em, đấy không phải là tình cảm cha con, cũng không phải là tình anh em, mà là… yêu…”Lời còn chưa kịp nói xong, đã bị đôi môi của Lẫm Lẫm đè nghiến lấy, hôn đến nỗi tôi trở tay không tới lúc dừng lại, tôi mới nghe Lẫm Lẫm nói “Tôi biết rồi, tôi đã hiểu hết rồi. Tôi cũng yêu anh, rất yêu anh, có trời mới biết tôi yêu anh nhiều đến nhường nào… Bất kể anh có ngộ nhận hay không, tôi nhất định không bao giờ buông tay ra.”Tôi dụi đầu vào trong lòng Lẫm Lẫm, tôi biết Lẫm Lẫm đang vô cùng bất nhiên nhớ ra một chuyện, tôi ngẩng đầu hỏi “Nhưng không phải em cùng đi với cô gái tóc vàng kia sao?”Lẫm Lẫm ra vẻ khó hiểu nhìn tôi “Không có.”“Nhưng anh nghe thấy rõ ràng em sẽ cùng cô ta đến sân bay gì đó mà?”Lẫm Lẫm cười xoa xoa mũi tôi “Nghe trộm chúng tôi nói chuyện sao?”Tôi ngụy biện “Làm gì có! Anh đoán không được sao?”Lẫm Lẫm không lật tẩy tôi, chỉ nói “Cô ấy phải đi, bảo tôi chở cô ấy đến sân bay. Cô ấy đi cùng với bạn trai cô ấy, không phải tôi.”Tôi “À” một tiếng, thở hắt ra, bỗng dưng cảm thấy thật nhẹ thời cũng thấy hạnh phúc, vô cùng hạnh dựa vào trong lòng Lẫm Lẫm, dường như còn nghe thấy… có ai đang hátBài hát “With You All The Time””I live beneath the heartI watch you from the darkI’m every breath i’m every dreamI’ve known you foreverI’ve followed you everywhereI’m every scar i’m who you areWhen you think you’re aloneWhen you cry cos someone’s unfairYou can rest assured i’m always thereEven when you feel like you don’t belongEven when you fall and it all goes wrongYou know that i’m with youThat i’m with you all the timeSay a little prayer for the restless heartWe shall never ever drift apartKnow that i’m with youKnow that i’m with youWith you all the timeI’m walking round the roomI’m laughing when you smileAnd when you cry i cry tooI made you a promiseThat i shall forever beYou’re on your own but not aloneWhen you’re down and you’re rifeAnd the world tells you no-one caresYou can rest assured im always thereEven when you feel like you dont belongEven when you fall and it all goes wrongYou know that i’m with youThat i’m with you all the timeSay a little prayer for the restless heartWe shall never ever drift apartKnow that i’m with youKnow that i’m with youWith you all the timeSave a little love for meYou’ll seeSave a little love for meYou’ll seeSave a little love for meYou’ll seeAnd you’ll seeEven when you feel like you dont belongEven when you fall and it all goes wrongYou know that i’m with youThat i’m with you all the timeSay a little prayer for the restless heartWe shall never ever drift aparKnow that i’m with youKnow that i’m with youWith you all the timeYou know that i’m with youThat i’m with you all the timeSay a little prayer for the restless heartWe shall never ever drift apartKnow that im with youKnow that im with youWith you all the time”“Anh sống dưới đáy tim mìnhDõi theo em từ trong bóng tốiAnh là từng hơi thở, anh là mỗi giấc mơAnh thấu hiểu em mãi mãiTheo em đến muôn nơiAnh là mỗi vết thương và cũng là em nữaKhi em thấy cô đơnKhi sự bất công của ai kia làm em bật khócEm hãy yên tâm, vì anh sẽ luôn ở đấyDẫu em nghĩ rằng em không thuộc về nơi nàyDẫu em vấp ngã và tất cả đều chệch hướngXin hãy biết rằng, anh luôn ở bên emAnh mãi mãi bên emHãy dành một lời cầu nguyện nhỏ bé cho trái tim không mệt mỏiChúng ta sẽ chẳng bao giờ xa cáchXin hãy biết rằng, anh luôn ở bên emXin hãy biết rằng, anh luôn ở bên emMãi mãi bên đang dạo bước quanh phòngAnh cười khi em cườiVà anh khóc khi em rơi lệAnh xin hứa với emRằng anh mãi mãi như vậyEm độc lập nhưng không hề cô em tuyệt vọng hay lạc lốiVà thế giới chẳng còn ai quan tâm emHãy yên tâm vì anh luôn ở đấyDẫu em nghĩ rằng em không thuộc về nơi nàyDẫu em vấp ngã và tất cả đều chệch hướngXin hãy biết rằng, anh luôn ở bên emAnh mãi mãi bên emHãy dành một lời cầu nguyện nhỏ bé cho trái tim không mệt mỏiChúng ta sẽ chẳng bao giờ xa cáchXin hãy biết rằng, anh luôn ở bên emXin hãy biết rằng, anh luôn ở bên emMãi mãi bên dành cho anh chút yêu thươngEm sẽ thấyHãy dành cho anh chút yêu thươngEm sẽ thấyHãy dành cho anh chút yêu thươngVà em sẽ thấyDẫu em nghĩ rằng em không thuộc về nơi nàyDẫu em vấp ngã và tất cả đều chệch hướngXin hãy biết rằng, anh luôn ở bên emAnh mãi mãi bên dành một lời cầu nguyện nhỏ bé cho trái tim không mệt mỏiChúng ta sẽ chẳng bao giờ xa cáchXin hãy biết rằng, anh luôn ở bên emXin hãy biết rằng, anh luôn ở bên emMãi mãi bên em…”Lẫm Lẫm, chúng ta mãi mãi sẽ ở cạnh nhau, mãi kể sau này thế nào, anh vẫn yêu em, không bao giờ thay đổi. Và anh tin em cũng dongdongbangbang Tháng Tư 11th, 2010 REPLY QUOTE ớ ờ, tìm tháy bạn Kan rồi. eu kyang kyang~ Tiểu Tại Tháng Tư 11th, 2010 REPLY QUOTE Á, Đông yêu, sao biết mà bay vào đây thế =. Kan nhớ Kan có quảng cáo cho Đông đâu =. Ở đây thiên hạ gọi Kan là Tại a~~ Mà Kan thích cái tên Tại hơn >_ Cám ơn bạn đã theo dõi và ủng hộ blog của mình! *ôm ôm* Ngày lành nhá bạn ^^~ fuukaze Tháng Năm 1st, 2010 QUOTE đa tạ Tại Tại cô nương yêu dấu X Choco Tháng Năm 7th, 2010 REPLY QUOTE Hix Tại Tại ơi, sao lâu quá mà chưa thấy phần mới vậy bạn? Y_Y Ngày nào mình cũng vào đây ngóc hết á. Choco Tháng Năm 7th, 2010 REPLY QUOTE Ơ chết rồi. Do mong chờ phần mới lâu quá nên mình ghi bậy mất rồi. Ngóng mới đúng chứ ^_^. meomeo Tháng Năm 8th, 2010 REPLY QUOTE lu’ng tu’ng, nhiu` noi mi`nh k bi’t nen post comment o dau, nen moi~ khi mi`nh doc 1 chap moi’ cua ai, da`nh phai ra day comment do~, thank you viec lam` vat va cua ban!! libermoon Tháng Năm 11th, 2010 REPLY QUOTE Truyện dễ thương quá, bạn dịch cũng rất tuyệt, rất mượt, mình rất hâm mộ bạn đó… Cố lên nhá Bạn là fan của Jaejoong à, vì mình thấy trong một com nào đó trong Lão Sư có một bạn nói như vậy. Tớ cũng là Cass, hi vọng có thể làm quen ^^ Tiểu Tại Tháng Năm 11th, 2010 REPLY QUOTE rất hân hạh ^^~ bạn Tại là 1 nhân vật cuồng loạn Db đây ^^~ Cám ơn bạn đã đọc Cục cưng và ủng hộ bạn Tại *ôm* ngày lành nha ^^ libermoon Tháng Năm 13th, 2010 QUOTE Bạn có thích couple của DB không ^^~? tớ mới lập một WP nhưng thực sự là nhìn cái bảng điều khiển rắc rối quá, không sao hiểu nổi cách làm, có gì bạn chỉ cho mình nhé. Cái WP đấy lấy tên là Lạc Đình Tiểu Tại Tháng Năm 13th, 2010 QUOTE Nếu mình biết gì thì sẽ giúp ngay ^^! Tuy hiểu biết ko nhiều nhưng tất nhiên mấy cái mình hay dùng thì có thể giúp dc cho bạn ^^! === Đời này kiếp này… mình chỉ yêu 1 couple YunJae thôi >_ của Sophie để bàn nhé. Thanks Tại nhiều 🙂 love_rain Tháng Sáu 18th, 2010 REPLY QUOTE Tại tỷ công nhận là tốc độ của dịch của tỷ nhanh thật em dạo này không rảnh không lên đc thường xuyên lần gần nhất chỉ mới thấy tới 20 thôi giờ đã hoàn thành chính văn rùi tha hồ mà đọc hehe cái bộ này dễ thương, nhắng nhít quá trời, yêu ghê luôn bản dịch rất dễ hiểu, rất trau chuốt câu chữ thanks tỷ nhiều vì đã mang lại bản dịch chất lượng như vậy à mà em cũng là một fan của YunJae đấy nếu đc em rất muốn làm quen với chị và các bạn khác nick em đây heo_kinh_can mà trong thời gian này đang ôn thi có lẽ sẽ ko lên nick đc thông cảm nghen Tiểu Tại Tháng Sáu 21st, 2010 REPLY QUOTE A, bây giờ ss mới đọc com của em ss sơ sót quá ^^ Cám ơn em đã quan tâm đến bản dịch của ss >__<~ Yêu em! layla Tháng Sáu 25th, 2010 REPLY QUOTE ;3; nớ đã xong dồi , giờ nàng quay về Lão sư ah, bắt đầu tiếp tục chuỗi ngày sóng gió ah cố nên nghen, ta đợi từng ngày từng ngày ế ;3; ố mà nớ nàng chỉ thờ YJ ư, ta bấn cả chunsu nữa uhuhuhuhuhuh cơ màg mền fan Mân ;3; nga130 Tháng Bảy 3rd, 2010 REPLY QUOTE To tuong con may cai phien ngoai nao ma tua la Chuyen co tich… gi ma? Tiểu Tại Tháng Bảy 3rd, 2010 REPLY QUOTE Vì phiên ngoại không liên quan gì đến nội dung chuyện đến Tại nghĩ là không nhất thiết phải dịch ^^~ Nếu sau này có thời gian thì sẽ bổ sung sau. Thân! loveyunjae Tháng Bảy 6th, 2010 REPLY QUOTE Bạn ơi, thế bạn ko edit cái BL nữa à, sao lại xóa nó khỏi mục lục của Cục cưng thế kia, huhuhu Tiểu Tại Tháng Bảy 7th, 2010 REPLY QUOTE ahaha *gãi đầu gãi tai* Bạn Tại định khi nào rảnh sẽ edit bổ sung sau. Vì nó không liên quan gì đến mạch truyện, nên xem như đã hoàn Cục cưng, còn cái BL là còn phụ thuộc vào … nhiều yếu tố khác yếu tố quan trọng nhất là… độ siêng năng của bạn Tại Thân *tiếp tục gãi* linh Tháng Bảy 9th, 2010 REPLY QUOTE Bạn Tại thân, cám ơn bạn đã dịch. Mình rất thích bộ này, đọc rất dễ thương. Bạn có thế cho mình một bản word được không.mình sưu tập đấy mà, chỉ để lưu trong máy thôi Mail của mình là phuonglinh384 Thank bạn! Tiểu Tại Tháng Bảy 10th, 2010 REPLY QUOTE Mình đã gửi qua mail cho bạn rồi ^^~ Ngày lành nha! nekowatari Tháng Bảy 10th, 2010 REPLY QUOTE oh tiểu tại à neko nói tiền bối là đam mỹ chứ ko có ý nói tại già à thông cảm nha* cúi cúi Tiểu Tại Tháng Bảy 10th, 2010 REPLY QUOTE nekowatari Tháng Bảy 10th, 2010 REPLY QUOTE hì tại dẽ thương ghê neko mến tiểu tại rùi à*lăn lộn thế tại có quý neko ko? Tiểu Tại Tháng Bảy 10th, 2010 REPLY QUOTE ^^~ Phan gơ chúng ta là đồng chí của nhau cả mà X~ Phải yêu nhau để thể hiện tinh thần đoàn kết dân tộc chứ ;; *ôm* 9day! nekowatari Tháng Bảy 11th, 2010 REPLY QUOTE duị dụi*yêu tại nhiều lắm ấy! à con neko cũng mê đam mỹ đấy nó kêu truyện của tại dễ thương à! chồng neko cũng là 1 fan bự đam mỹ à *dụi dụi yêu*chu nekowatari Tháng Bảy 11th, 2010 REPLY QUOTE yokins ác mộng là chồng của neko à nekowatari Tháng Bảy 11th, 2010 REPLY QUOTE xin lỗi tại nhưng neo muốn xin nic cháp của tại có được ko*cúi cúi Tiểu Tại Tháng Bảy 11th, 2010 REPLY QUOTE Nick y!m của Tại là kannie262 ^^~ * nekowatari Tháng Bảy 12th, 2010 REPLY QUOTE o-o ôh tại thiệt dễ th­ương à *cúi cúi thank you tại nhiều TIỂU ANH Tháng Bảy 19th, 2010 REPLY QUOTE Chào Tại đầu tuần!!! Thực ra đọc Cục cưng trong blog Tại là đầu tiên, trong lòng rất phấn khởi, quả thật là 1 truyện rât nhẹ nhàng và dễ là dammei đầu tiên mình đọc, thật may mắn, nếu từ đầu bay vào mà gặp ngay bạn Lạc Dĩ Mạt e là ko giám vào sâu nữa rồi. Tình cờ đọc com mới biết Tại cũng là 1 fan của Jea hả, thiệt là vinh hạnh được biết Tại, mình là 1 mem rất trung thành của hero-sexyjj đó mới biết tên Tiểu Tại là vì đâu mà có. Biết tại vẫn còn đi học, vậy là mình nhiều tuổi hơn, chúc tại học hành tấn tới, tận hưởng đời sống sinh viên thật tưng bừng nhiên việc học hành phấn đấu phải được đặt lên hàng đầu rồi. Đợi Tại bên Đừng gọi, lão sư nghe Ngày lành nha Tại yurin Tháng Bảy 23rd, 2010 REPLY QUOTE chậc…bạn tại là zai hay gái đây…*dễ xưng hô ý mà* căn bản là muốn ngồi cóp về word để in ra tại mình ngồi mạng ngoài quán mà…*TT* máy tính nhà mình cũng hỏng nữa… thế nên rất rất cảm ơn bạn nếu cho mình cái bản word… cám ơn nhiều ấy… *căn bản là dài quá chứ không mình tự cóp cũng đc…* có cần địa chỉ mail hem…mình gửi cho…*tại thấy WP lưu lại địa chỉ mail của com mà… x.. đọc sơ qua chương 1….bị cuồng mất rồi… Tiểu Tại Tháng Bảy 26th, 2010 REPLY QUOTE À, mình là girl X~ Xin lỗi vì đến giờ mới comment lại cho bạn, mình gần đây bận vài thứ linh tinh. Mình sẽ gửi mail ngay hôm nay. Nếu ko nhận được thì bạn báo lại cho mình ở trong phần mục lục luôn nhá, mình sẽ send lại ngay ^^~ Ngày lành! Mai Thảo Tháng Bảy 26th, 2010 REPLY QUOTE Cho mình xin bản word nhe! E-mail của mình là ukehehe Cám ơn bạn nhiều! Tiểu Tại Tháng Bảy 26th, 2010 REPLY QUOTE Đã gửi ^^~ Nếu không nhận được thì báo lại cho mình nhá! Ngày lành! nekowatari Tháng Bảy 28th, 2010 REPLY QUOTE nàng ui lâu lâu không nói chuyện nhớ nàng wa Tiểu Tại Tháng Bảy 29th, 2010 REPLY QUOTE Tại gần đây bận đủ thứ linh tinh, đến máy cũng chẳng đụng được nhiều, chứ đừng nói đến online ” *ôm* Tại cũng nhớ Nekoooo~~~~ nekowatari Tháng Bảy 29th, 2010 REPLY QUOTE hu hu tại à ta cũng bận hết trơn đang chuẩn bị thi hết năm thứ nhât mệt wa!ta dùi mài truyện của tại rui he he!hay cực kì yêu tại nhiều hôm nào buôn với tại này còn đang làm chỉ điểm mấy đứa đầu gấu mệt wa~ yêu tại~~~~~~ nekowatari Tháng Bảy 30th, 2010 REPLY QUOTE ta đọc hêt *cục cưng ơi gọi ba đi rui hay thiêt a nha chaunhi Tháng Tám 11th, 2010 REPLY QUOTE Truyện này nghe bạn giới thiệu là hay lém nè. Mình cũng thích giọng văn bạn Tại lắm đó. Bạn Tại cho mình xin bản word của truyện đc hem. Thanks bạn Tại trước nghen. Mail của mình sel_nana1701 nari Tháng Tám 14th, 2010 REPLY QUOTE Mình đọc mấy chương đầu của truyện r. Hay lắm a~ Tại Tại tốt bụng gửi cho mình file word đc k? Thanks. takara Tháng Tám 15th, 2010 REPLY QUOTE 3nana Tháng Tám 20th, 2010 REPLY QUOTE Cho mình xin bản word nghen bạn. Mình hứa sẽ không post lên bất cứ trang nào mà chưa được sự đồng ý của bạn. Mail mình nè 3nanap10m4 Thanks nhiều nghen ^_^. catroisaotrongmat Tháng Tám 21st, 2010 REPLY QUOTE Nàng ơi, trong lúc đang chờ cái phiên ngoại của Lão sư thì ta lượn vô đọc thử cái nè, thấy cũng hay, dễ thương. Nàng có thể share bản word cho ta được hem? Mail của ta là catroisaotrongmat Đa tạ nàng! Yêu nàng! tazu_chow Tháng Tám 23rd, 2010 REPLY QUOTE tieudaodong Tháng Tám 28th, 2010 REPLY QUOTE vcm Tháng Chín 4th, 2010 REPLY QUOTE Bạn ơi cho m xin ban word nha Mail m là whitemai_ncm M chỉ thích sưu tập thui. Lâu lâu lấy ra đọc lại. Thanks. Yuki Hana Tháng Chín 8th, 2010 REPLY QUOTE Bạn làm ơn cho mình xin bản word nha. Lâu quá không vào blog bạn. Mình chỉ mới đọc 5 chương đầu thôi. Nhưng vì là năm cuối nên bận quá, bi giờ thì rảnh rùi. Bạn cho mình xin bản word nhé. Về đọc lại từ đầu luôn. Cảm ơn nhiều. Mail mình đây yuki_hanashita bibigugu Tháng Chín 10th, 2010 REPLY QUOTE Bạn ui, cho mình xin bản word nha ^^ Mail mình nà trangngoc0310 Thax bạn nhìu nhắm ^^ ~~~~~XXXXX~~~~~ akira92414 Tháng Chín 15th, 2010 REPLY QUOTE luckyfox412 Tháng Chín 23rd, 2010 REPLY QUOTE Nàng ơi,truyện hay quá,thank nàng vì đã dịch bộ này nhaX nàng có thể share cho ta bản word được không Mail của ta nè luckyfox412 *Cúi đầu cảm tạ* hangengoppa Tháng Chín 30th, 2010 REPLY QUOTE bạn ơi,có gì cho mình xin bản word nha mail của mình nè mình chỉ để vậy sưu tầm thôi,chứ ko gì đâu bạn Bạc Tháng Mười 6th, 2010 REPLY QUOTE Mình rất thích những tp tại dịch, rất là đáng yêu. đang đọc lão sư nè, và luôn nằm trong tình trạng mất máu mà chết, hiz hiz. Đọc cục cưng gọi ba, càng dễ thương hơn, pink lắm lắm cơ. Bạn Tại ơi, cho mình xin file word của cục cưng gọi ba được ko? mình muốn đọc off ở máy nhà. Thanks bạn trước nha, mail của mình nè home_sweet_home2907 Have a nice day! Chiều đến, tôi quyết định sẽ đi thị sát một thường thì tôi không bao giờ quan tâm đến chuyện này, nhưng hôm nay Lẫm Lẫm và tên xấu xa họ Thần kia đến công ty con thị sát, khi tôi định đi theo, thì tên họ Thần kia đã phun vào mặt tôi một tràn “Cậu biết thị sát là phải làm gì không hả?”Câu nói ngắn gọn ấy thiếu điều làm tôi văng ra phía sau. Thằng bé Lẫm Lẫm hư hỏng cũng không chịu nói giúp ba nó một tiếng!Thị sát! Thị sát! Không phải là nhìn tứ phía thôi sao? Tôi có mắt, đương nhiên là biết nhìn rồi!Cho nên, tôi dư tiêu chuẩn để đi thị sát!Cứ như vậy, tôi oai phong đi xem xét trụ sở chính của công tôi bước vào cửa đã thấy Tiểu Đào ngồi trên ghế, không biết đang xem cái gì, miệng cười tươi như đi đến, hỏi to “Cô đang xem cái gì thế?”Tiểu Đào căn bản là không ngờ đến sự xuất hiện đột ngột của tôi, tỏ ra vô cùng hoảng hốt, ánh mắt cứ dáo dác nhìn nhìn phía sau quay đầu ra sau. Nhìn cái gì chứ?Tiểu Đào thấy sau lưng tôi không có ai, tự nhiên thở dài nhẹ nhõm, rồi nhìn tôi cười toe chả hiểu mô tê ta hỏi tôi “Khi Kh… Ơ… Tổng giám đốc. Anh có biết vì sao một miếng thịt bò chín một phần ba và một miếng thịt bò chín một phần sáu khi gặp nhau trên đường lại không chào nhau không?”Tôi động não suy nghĩ… Tại sao?Nghĩ tới nghĩ lui… Không biết!Cô ấy nhìn vẻ mặt đăm chiêu của tôi, liền nói “Ngốc! Bởi vì tụi nó không quen nhau!” *Ờ ha! Tôi gật đầu thông suốt, thì ra là do không quen!Nhưng lát sau cơ mặt lập tức giật giật…Cô ta đưa cho tôi một quyển sách, bảo tôi tự mình xem đi. Sau đó không nói gì thêm mà ném tôi ra ngoài, nói tôi đừng có mà làm phiền cô ta bị đẩy ra cửa như thế thật sự muốn nói cái gì đó, nhưng động não mãi mà không nghĩ ra phải nói cái gì, nên chỉ biết cầm quyển sách có tên “Không cười chết bạn cũng nhạt chết bạn!” * trở về phòng làm việc của ngồi xuống một lúc, đã có người gõ rồi! Là tên xấu xa họ Thần, hắn không phải là đã đi thị sát rồi sao? Làm thế nào lại quay về nhanh như vậy?Tính sao bây giờ? Tính sao bây giờ? Nếu hắn trông thấy quyển sách này, hình tượng đẹp đẽ cao quý vĩ đại của tôi sẽ bị phá hủy rồi, tài liệu! Tôi nhanh chóng nhét quyển sách xuống phía dưới xấp tài tôi ngẩng đầu nhìn ra cửa thì tên họ Thần đã bước vào, trên tay còn cầm một ít giấy tằng hắng vài tiếng nghiêm túc rồi cao giọng hỏi “Có chuyện gì?”Liếc mắt nhìn tôi một cái, hắn ta vẫn cười cười, ánh mắt cứ nhìn tới lui trên bàn tôi đập như điên. Hắn thấy rồi sao?Tay tôi không khỏi lúng túng đẩy quyển sách vào sâu hơn trong mớ tài liệu. Ha! Thế này thì trời cũng không thấy được!Sau một hồi, hắn cũng bắt chước tôi tằng hắng mấy tiếng, nói “Cậu xem rồi giải quyết hết đi. Yêu cầu đã ghi đầy đủ bên trong rồi!”Tôi “ừm” một tiếng, nhận lấy xấp giấy tờ, nhưng vẫn thấy hắn đứng sờ sờ ra nghi hoặc nhìn cười cười, gian manh không gì sánh nói “Tài liệu đều xem xong rồi à? Để tôi giúp cậu đem đi nhá!”Làm sao mà để tên xấu xa ấy đem đi được! Tôi vội vàng nói “Không cần, lát nữa tôi sẽ bảo Diệp Tử đem đi!” Diệp Tử là thư ký của tôi.“Là tiện thể thôi mà!” Vẫn là hắn nhanh hơn một liệu được cầm lên, đương nhiên là mấy thứ bên trong cũng bị hắn thấy cả, từ cái bìa sách hài hước cho đến nội dung bên không thèm quan tâm. Thấy cũng đã thấy rồi! Tôi sợ hắn sao?Tôi nhìn hắn, nói từng chữ rõ ràng vào cái bản mặt đáng ghét của hắn “Trưởng phòng Thần, còn chuyện gì nữa không?”Hắn liếc mắt nhìn tôi một cái, bình thản phun ra hai chữ “Trẻ con!”Hắn… Tôi thật sự phát điên!Trẻ con cái gì? Tôi chính là Tổng giám đốc gương mẫu quan tâm đến đời sống tinh thần của nhân viên, chăm chỉ đọc sách thu nhặt tri thức!Hắn dám nói cấp trên của hắn trẻ con! Tôi sẽ… tôi sẽ… đuổi việc hắn!Chắc chắn! Nhất định! Tôi phải đuổi việc hắn!……Tối hôm đang ngồi trên ghế salon đọc báo. Cơ thể có chút mệt mỏi nên ngả lưng xuống ghế chợp mắt một Lẫm Lẫm thì đang chuẩn bị cơm nước trong nhà hổ là con trai tôi! Vừa rời văn phòng, đã lăn vào bếp. Đúng là một người đàn ông lý tưởng của thời đại a!Ý thức tôi dần dần mơ lúc chả còn biết trời đất gì, liền cảm thấy Lẫm Lẫm lắc nhẹ người mình “Tỉnh dậy! Tỉnh dậy! Tôi mới đi một lát mà đã ngủ rồi sao?”Tôi chả thèm quan tâm, trở mình tiếp tục càng ngày càng mạnh “Ăn cơm trước rồi hẵng ngủ!”Bất hiếu! Dám cản trở đấng sinh thành ngủ nghê sao?Chờ khi ba ngủ no giấc, sẽ xử lý con sau!…Nhưng thoáng cái tôi đã bị lôi thẳng đến bàn ăn. Trong tay còn bị nhét 2 cây bị quấy phá nghiêm trọng, có hơi tỉnh một chút. Cầm đũa chọt chọt chén như hôm nay cơm nấu rất tơi nha, tôi đâm riết sinh Lẫm Lẫm ngồi bên cạnh càng lúc càng nhịn không tức giật phắt đôi đũa trong tay tôi, thay vào đó là một cái miếng thức ăn rồi hai miếng cơm. Lẫm Lẫm đút cơm rất từ tốn. Tôi ăn rất ngon lành. Đến khi ăn được hơn phân nửa thì tôi cũng hoàn toàn tỉnh táo, lập tức nhớ đến chuyện quan trọng hôm nay…Tôi nói “Lẫm Lẫm, chúng ta sa thải tên họ Thần xấu xa kia có được không?”Nó nhìn tôi, nói “Không được”, sau đó tiếp tục đút cơm.“Sao lại không được!” Tôi đẩy muỗng của nó sang một bên.“Hắn chọc giận anh phải không?” Lẫm Lẫm tiếp tục nhét cơm đầy miệng tôi.“Hắn dám nói ba trẻ con!” Nhớ tới thôi đã tức điên lên rồi!“Thì anh vốn rất trẻ con mà!” Chú ý, câu nói của thằng bé là câu… khẳng lặng…Im lặng….………A~~~ Tôi tức!Ngay cả Lẫm Lẫm cũng nói tôi như vậy! Tôi chạy về phòng mình, khóa cửa lại!Đêm nay cho nó ngủ ngoài luôn!Một lát sau, có tiếng gõ cửa. Dùng ngón chân để đoán cũng biết là đứa con bất hiếu Lẫm Lẫm kia rồi.“Mở cửa ra!” Một chút giọng điệu kích động, lo lắng, hoang mang cũng không có. Tôi tức đến mức nghiến răng ken két. Thậm chí một mẩu sốt ruột cũng không ư?Tôi chả là gì với nó hết sao !?“Không mở! Con ngủ bên ngoài đi!” Đánh chết tôi cũng không mở cửa.“Thật sự không chịu mở?” Giọng nói không hề thay đổi.“Không mở!” Kiên quyết gào lên.“Anh chịu được sao?” Sao câu hỏi của nó lại giống hệt câu khẳng định thế này? Tôi ghét nhất là mấy câu khẳng định!“Tại sao lại không chịu được?” Tôi thú nhận là có hơi do dự một chút. Đúng là có chút không muốn, nhưng chỉ là một chút thôi, một chút xíu xìu xiu thôiThoáng cái đã không còn nghe bất kì âm thanh nào lầm bầm trong miệng vài câu rồi cất giọng “Chúng ta chỉ cần đuổi hắn đi, hay giáng chức cũng được!”“Không được! Hắn vốn không làm gì sai cả!” Thì ra vẫn còn chưa đi à!Tôi tức! Vậy không lẽ ba nó sai sao? Tức chết tôi đi về phía chiếc giường yêu quý của mình, cầm một cái gối lên, mở cửa, ném ra lên “Trước khi ba hết giận, con ngủ ngoài cửa đi!”Sau đó thừa khi nó chưa kịp phản ứng, đóng rầm cửa hành động vừa nãy của tôi thật là oanh liệt, oai phong a!Nằm trên chiếc giường đáng yêu của mình, lăn qua lăn lại, tự nhiên cảm thấy cái giường hôm nay rất nhất định là thiếu cục cưng của tôi nên mới bé thật sự rất to, ôm rất thích!Tôi bắt đầu nhắm mắt không hiểu sao không thể ngủ được. Nhớ hồi trước, cả hai từ nhỏ đêm nào cũng ngủ chung với nhau. Chỉ trừ cái lần thằng bé đi du học nước ngoài ba năm. Thân thể đã quen với hơi ấm của Lẫm Lẫm. Ba năm nó không có nhà, tôi lúc nào cũng mất ngủ. Chỉ có mấy đêm thằng bé gọi điện thoại về nhà mới ngủ được một giấc đàng ra ngoài cửa sổ. Hình như đêm nay rất lạnh… Vậy… bên ngoài có lạnh không nhỉ?Quên đi! Mặc kệ bắt đầu đếm con cừu, hai con cừu…Sàn nhà có cứng lắm không nhỉ? Có khi nào nó ngủ ở phòng khách không?Ba con cừu, bốn con cừu…Lạnh như vậy… Hình như hồi nãy tôi quên đưa mền cho thằng bé?Mười con cừu, mười một con cừu…Đó là lỗi của tên xấu xa họ Thần kia, có liên quan gì đến Lẫm Lẫm nhà tôi đâu? Tại sao lại đổ hết lên đầu Lẫm Lẫm chứ? Ngày mai tôi nhất định phải xử tử tên họ Thần kia mới thì… Tôi có thể mở cửa cho thằng bé được là tôi xăm xăm leo khỏi tôi mở cửa, đã thấy thằng bé dựa vào cửa, ngủ mất đúng, hôm nay nó đã mệt gần chết nhiên có chút đau lòng. Lẫm Lẫm của tôi vốn nghe lời như vậy. Tôi bảo nó ngủ ngoài cửa thì nó ngoan ngoãn ngủ ngoài cửa. Nó không chịu sa thải tên họ Thần kia cũng bởi vì hắn ta đã quen biết chúng tôi từ nhỏ. Năng lực làm việc không tồi, chỉ là hơi hư hỏng một chút thôi. Nó nhất định là lo tôi sau này hối hận…Tôi ngồi xổm xuống, khẽ lay nó “Lẫm Lẫm, dậy đi, lên giường mà ngủ!”Tôi lay mãi, lay mãi, nhưng sao vẫn không tỉnh thế này?Tôi tiến lại gần, định bụng sẽ gào vào tai nó gọi nó dậy, nhưng lại phát hiện lông mi của Lẫm Lẫm rất dài, rất tinh tế, rất đẹp. Mũi cũng rất thẳng, miệng cũng rất…Tôi lắc lắc đầu. Trong lòng chợt cảm thấy vô cùng tự hào. Lẫm Lẫm, đứa nhỏ của tôi, bây giờ đã thật sự trưởng thành rồi. Không những vậy còn rất ưa nhìn nữa!Nhìn thấy nó ngủ ngon lành như vậy, nếu đánh thức nó thì đúng là hành vi vô nhân đạo!Con trai à, nhìn ba ba của con mà học hỏi này. Khi người khác đang ngủ thì không nên phá hỏng mộng đẹp của người ôm lấy nó, nhưng sao ôm mãi là không nhấc dậy cố đứng lên! Đúng là trưởng thành rồi có khác! Nặng quá đi!Ôm không dậy được, vậy thì dìu chắc tay nó vòng qua vai tôi. Cứ tưởng dìu một lát nó sẽ đứng dậy, nhưng nó vẫn nằm y nguyên ra lại cánh tay mảnh khảnh của chính mình, tôi không khỏi cảm thán vài câu. Nếu biết trước có ngày nay, tôi đã chăm chỉ luyện tập thể hình rồi!Ôm không đứng dậy, dìu cũng không dậy. Vậy phải làm thế nào đây?Sờ sờ cằm suy tư. A! Vậy kéo vào là được rồi!Nắm lấy hai tay nó, tôi dùng hết sức kéo nó vào bên trong. Cũng may cuối cùng thằng bé đã chịu nhúc kéo kéo, nó vẫn ngủ say hai cái, tôi nghỉ một cái. Người nhìn không mập mà sao nặng thế này?Sau một hồi vất vả nỗ lực, rốt cục cũng kéo nó đến được bên giường. Tôi cố gắng ném thằng bé lên trên. Nhưng tôi không nghĩ đến, một khi trọng tâm không ổn thì sẽ nảy sinh rất nhiều thứ tai hại. Thế là tôi liền ngã xuống. Cằm gác lên thứ gì đấy. Muốn chết nhất là… môi tôi lại đường hoàng rơi xuống khóe miệng của Lẫm MYGOD. Tôi vội vàng đứng ơi! Không phải là con muốn làm gì con trai con đâu nha! Chỉ là tai nạn thôi mà!Vất vả lắm mới ném được con voi con ấy lên giường, tôi cũng thở phào nằm xuống bên cạnh. Vừa ngả lưng, tay chân của Lẫm Lẫm đã quấn lấy tôi. Tôi quay sang, muốn đá nó sang một bên. Nhưng nhìn thấy gương mặt say ngủ của thằng bé, không biết làm gì hơn ngoài việc thả lỏng, từ từ chui vào trong lòng mũi tràn ngập mùi vị của Lẫm Lẫm, khiến tôi nhớ đến tai nạn ban nãy. Hai má thoáng cái đã nóng bừng bừng, tim thì đập bùm bùm, không sao bình ổn trở lại nữa…Tôi phải làm sao bây giờ???=====Chú Thích* Thịt bò chín Ở đây là lối chơi chữ, đồng âm đồng cách viết nhưng khác nghĩa.“Thục” 熟 trong tiếng Trung có nghĩa là “chín” cũng có nghĩa là “quen biết”.Vì thịt bò chưa “chín” cũng có nghĩa là chưa “quen” nên không chào hỏi nhau ^^.* “Không cười chết bạn, cũng nhạt chết bạn” nhằm chỉ những mẩu chuyện ngắn cực ngắn có khả năng gây cười. Đa phần có tính ngớ ngẩn đến mức người đọc phải bật đây là một mẫu chuyện minh họa“Một ngày, phát hiện điện thoại di động biến mất. Tìm mãi, tìm mãi mà không thấy đâu. Cuối cùng, tuyệt vọng, đành rút điện thoại trong túi ra mà nhắn tin cho mẹ “Mẹ à, điện thoại di động của con mất rồi!”Truyện nhạt như thế, đúng là “nhạt chết bạn” thật =. Cô Tiểu Đào đó ném cho Khi Khi quyển ấy, chả khác nào đưa kẹo cho con nít bảo nó đi chỗ khác chơi =.… Lại tiệc thật không hiểu cái công ty thường ngày bận rộn muốn chết này lấy đâu ra thời gian để mở tiệc. Lẫm Lẫm lại bảo tôi không có tư cách để nói mấy lời đại nhân đại lượng không tính toán với nó. Dù sao hôm nay cũng là bữa tiệc chúc mừng 20 năm thành lập công hôm nay đặc biệt mặc một bộ vest màu đen, thế nên phong thái vô cùng trang trọng. Nhớ lần trước phải khoác trên người cái áo đuôi tôm màu trắng toát kia, toàn thân tôi vẫn còn sởn gai khí hôm nay rất một mình đứng ở ban công vắng người, tức giận không nói nên hỏi tại sao tôi lại chui ở xó này. Tên nhóc chết tiệt Lẫm Lẫm thật sự dám to gan đem hết những món tôi thích bày ở khu vực nhi đồng!A~ Bánh quy đáng yêu của tôi, bánh ngọt, nước trái cây… Còn cả phô mai nữa~~Tuy rằng tôi không ngại chạy đến khu vực nhi đồng để lấy đồ ăn. Đâu có ai ghi trên ấy là bàn dành riêng cho trẻ con đâu. Thế nhưng… cài bàn chết tiệt kia sao lại thấp như vậy, còn phủ khăn trải bàn màu hồng dễ thương nữa. Bố trí đáng yêu như thế là có ý gì chứ? Dù vậy tôi vẫn có thể thừa cơ “người không biết quỷ không hay” mà đi đến lấy vài món. Chỉ có điều… Tại sao lại có một đám tiểu quỷ xúm xít bu quanh chỗ ấy, ăn uống không ngừng, làm thế nào cũng không chịu đi…Dù da mặt tôi không thuộc dạng mỏng, nhưng hôm nay đã trót ăn mặc trịnh trọng thế này, làm sao có thể giành ăn với bọn con nít được chứ!Lẫm Lẫm chết tiệt, ba hận con~~Con coi như cũng biết điều, không dại dột xuất hiện trước mặt ba, không thì…Hừ hừ!Âm nhạc du dương nhẹ nhàng lan toản khắp bữa tiệc. Nhưng lòng tôi vẫn chất chứa bao nhiêu tâm họ Thần xấu xa cầm rượu đi đừng có mà bắt tôi giận cá chém xấu xa họ Thần đứng lại trước mặt tôi, nở nụ cười không gì rực rỡ bằng “Sao lại không ăn gì?”Nếu tôi không quen hắn từ trước, tôi nhất định sẽ nghĩ hắn hoàn toàn không phải người đáng tiếc…“Hừ.” Tự nhiên lại ân cần, thổ phỉ lại bày đặt nhân nghĩa. Tôi không thèm quan tâm đến hắn.“Bình thường lúc nào cũng thấy cậu ăn. Sao hôm nay lại đổi tính đổi nết đứng ở góc này?” Hắn tiếp tục hỏi im lặng. Hắn muốn thế nào đây? Tôi ngậm miệng cũng không được yên ư?Tên xấu xa ấy dừng lại một chút, cười tàn ác nói “Hay tại cậu không ăn được thứ cậu muốn ăn?”Chết tiệt! Sao hắn biết!Tôi tự nói với mình phải bình tĩnh, phải kiềm chế, không nên tính toán với hắn!Một dáng người cao cao xuất hiện giữa buổi tiệc, khiến mọi người có mặt ở đây đều hoàn toàn im nhìn sang. Là học trưởng!Tôi vừa định đi đến chỗ anh bị tên họ Thần kéo lại. Hắn chỉ chỉ, ý bảo tôi nhìn kẻ đang đứng bên cạnh anh đưa mắt nhìn, thì ra là học trưởng dẫn theo bạn gái. Thế này thì đúng là không tiện qua đấy đứng yên một bên cạnh mở miệng “Là Quan Linh phải không?”Tất nhiên là phải rồi. Đã biết còn cố mẹ của Thần Tiêu là bạn tốt của cha mẹ tôi. Tình cờ, tôi và hắn từ nhỏ cho đến cao trung đều học chung một trường, hắn đương nhiên là biết qua Quan ra, gia đình của ThầnTiêu cũng là một gia tộc giàu có. Nhưng hắn bảo rằng bản thân chưa có kinh nghiệm, không muốn thừa kế, lại chạy sang công ty làm một trưởng phòng nho nhỏ. Sau đó cô bé Thần Hiểu vì thương anh mà cũng chạy qua theo. Tôi thật không biết mấy người nhà bọn họ nghĩ cái gì dáng người cao lớn xuất hiện giữa đại sảnh. Mọi người lại tiếp tục rơi vào im xoa xoa nắm đấm. Cuối cùng cũng xuất hiện rồi. Xem ba xử lý con như thế nào!…Vừa mới dợm bước liền bị giật ngược ra sau. Tôi quay đầu, trợn mắt nhìn hắn. Gì chứ? Lôi kéo hoài vậy!Tên họ Thần cười cười ra vẻ vô tội, nói “Cậu xem, bên cạnh Lẫm Lẫm kìa.”Tôi nhìn sang. Một mỹ nhân tóc vàng đang dựa sát vào người Lẫm Lẫm. Thằng bé cũng không không hề từ nhìn từ xa, dù không thể thấy rõ ràng, nhưng vẫn có thể trông thấy dáng vóc của cô gái tóc vàng, đứng bên cạnh Lẫm Lẫm, trông thấy xứng cau thường Lẫm Lẫm vốn không thích phụ nữ tiếp cận mình. Cô gái ấy là ai?Tên họ Thần đưa tay ra trước mắt tôi huơ huơ, thốt ra mấy câu ngu ngốc “HELLO! HELLO! Còn nhận ra tôi không?”Tôi trừng mắt “Cậu bị ngu sao?”Hắn cười cười “Không nên nói như vậy chứ. Chỉ có điều… Khi Khi à… Tôi đã nói với cậu chưa? Cậu hôm nay sao lại già như vậy?”Tôi tức. Liếc mắt nhìn họ Thần xấu xa tiếp tục nói “Thứ cậu mặc giống hệt áo liệm a! Ha ha~~”Tôi im tên bại não!Lúc tôi nhìn vào trong đại sảnh, thấy Lẫm Lẫm đang giới thiệu cô gái bên cạnh cho những người biết vì sao, lồng ngực nhói lên một cảm giác kỳ lạ…Quay đầu lại, nhìn thấy một dáng người cao cao đi về hướng chúng trưởng đi đến trước mặt tôi, vươn tay đưa thứ nước trái cây màu lục cho tôi, dịu dàng nói “Cầm lấy đi. Anh vừa mới thấy nó, nghĩ rằng em sẽ muốn uống nên lấy thêm một ly.”Tên họ Thần xấu xa bên cạnh tôi lầm bà lầm bầm gì đấy, đủ để biểu thị hắn đang bất cảm động đến rối tinh rối mù, nhận lấy nước trái cây, uống thật từ tốn. Chỉ có học trưởng là tốt với tôi nhất thôi ~~Học trưởng dường như đến lúc này mới trông thấy Thần Tiêu, hướng mắt về phía hắn, mỉm cười “Thì ra Thần Tiêu cũng ở đây!”Hai con mắt của hắn đột nhiên bốc đứng cạnh cười lén. Cuối cùng cũng có người đạp đổ được bộ dạng kiêu ngạo ngất trời của hắn cờ lúc ấy, Lẫm Lẫm cũng đi về phía vờ như không phát hiện, tiếp tục nói chuyện phiếm cùng học vì sao lại làm như vậy … ngay cả bản thân tôi cũng không hiểu tim trở nên lạ lẫm, không còn là tôi của mọi khi. Đặc biệt khi nhìn thấy Lẫm Lẫm, lồng ngực đột ngột trở nên khó được ăn những thứ mình thích ăn. Lại thấy Lẫm Lẫm xuất hiện trước mặt tôi, ngang nhiên thoải mái mang theo người con gái ấy, đã không vui lại càng thêm không óc rối loạn mơ nghĩ nữa!Uống nước trái cây thôi! Tôi nhận ra rằng… mình đã làm một chuyện khiến bản thân thật sự hối có điều, lúc ấy, tôi còn nhỏ tuổi như vậy tất nhiên làm chuyện gì cũng thiếu chính chắn. Thế nên tôi khoan dung quyết định sẽ tha thứ cho mà… có người tuyệt nhiên không chịu tha thứ cho ấy nói “Lâm Khi, nếu anh không quan tâm đến tôi, thì ngay từ đầu đừng nhặt tôi về!”Sau đó, đá cửa, đi mặt vào trong lòng bàn tay, tôi thở dài. Tôi chưa bao giờ nghĩ không cần nó, tôi chưa bao giờ nói không cần rồi, đúng là tôi có nói thế một lần nhưng cũng đâu ghê gớm lắm nói “Lâm Lẫm Lẫm! Nếu không chịu gọi ba là ba, thì đừng có mà xách mặt về cái nhà này nữa.”Nó trừng mắt nhìn tôi, từng từ từng từ vang lên rất rõ ràng “Lâm Khi, làm người thì không nên được voi đòi tiên, tôi vĩnh viễn không bao giờ gọi anh là ba. Hơn nữa, anh vốn dĩ không phải ba tôi.”Tôi cũng trừng trừng nhìn nó, phát điên gào lên “Con… là do ba nhặt về. Ba đương nhiên là ba của con. Nếu con không gọi… ba sẽ nhặt đứa khác ngoan ngoãn hơn về!”Sau đó, liền xảy ra sự kiện cánh cửa vẫn còn lay động, khi đóng khi mở, đầu óc tôi gần như trống rỗng. Phải mất một lúc lâu, tôi mới chợt nhận ra là phải đuổi theo thằng rồi? Đâu rồi? Lẫm Lẫm, con ở đâu? Đừng làm ba sợ loạn lên chẳng khác nào con ruồi mất đầu… Lục tung đầu đường, cuối hẻm, công viên… Nhưng không có chút dấu vết gì cả…Tôi bắt đầu tuyệt vọng… Chỉ còn bờ biển là chưa đi. Chẳng lẽ bắt tôi lết ra đó nữa hay sao? A, đúng rồi, bờ mặn tràn ngập trong không khí. Tôi vội vã đưa hết tiền mặt có sẵn trong túi cho một tài xế taxi, một mạch chạy đến khu biệt thự trên Lẫm, con ở đâu thế?Khu biệt thự màu lam chẳng mấy chốc đã đập vào tầm mắt. Kiến trúc thật tinh xảo, tuy nhiên, bây giờ tôi không rảnh rỗi thưởng nóc nhà này đến nóc nhà khác, chợt một dáng dấp màu trắng hiện lên trong đáy ngồi xổm ở đấy, giữa những mảng màu lam bao la, côi cút như một điểm trắng nhỏ bé đang chực tan chừng ấy tuổi đầu, sao lại lộ ra nét cô độc như vậy… Sao lại khiến kẻ khác đau lòng đến nhường này?Tôi nhẹ nhàng đi đến, cẩn thận đứng trước mặt biển thổi mạnh khiến cho mái tóc thằng bé rối tung cả lên. Tôi không thể trông thấy mặt nó. Nó bắt chước tôi, giấu mặt vào đầu gối, vòng tay ôm lấy chân, rúc sâu vào trong đưa tay, định vuốt ve mái tóc rồi bù khi tôi sắp chạm vào làn tóc đen của nó, thằng bé chợt lên tiếng. Chỉ có duy nhất một từ ngắn gọn “Cút!”Tay tôi khựng lại trong chốc lát, nhưng sau một lúc vẫn tiếp tục tiến tới. Tôi là ba của nó. Tại sao không được sờ đầu nó chứ?Toàn thân thằng bé thoáng cứng đờ, tôi có thể cảm nhận rõ ràng điều ấy, nhưng chỉ trong nháy mắt là đã thả lỏng như bình cất lời thật dịu dàng “Lẫm Lẫm, ba không nói là không cần con.”Nó vẫn không không ngẩng đầu lên, chỉ từ từ thốt ra giọng điệu rầu rĩ “Anh không cần tôi!”“Ba không có!”“Anh không cần tôi!” Lần này đã pha lẫn chút nức nở. Tôi cũng bắt đầu rối vội vội vàng vàng nói “Ba không có không cần con, ba chỉ là, chỉ là rất muốn con gọi một tiếng ba thôi!”“Tôi không tin. Hơn nữa, tôi sẽ không gọi anh là ba. Anh không phải ba tôi!.” Tiếng nức nở càng lúc càng rõ vội ôm chầm lấy vai nó, vuốt vuốt lưng, dịu dàng dỗ dành “Đừng khóc. . . . . . Đừng khóc. . . . . . Con là con trai kia mà, không thể khóc. . . . . . Ba chằng qua là tức giận nói thế thôi. . . . . . Chỉ là tức giận thôi. . . . . . Không phải thật đâu. . . . . .”Nó ngẩng đầu, để lộ gương mặt đỏ ửng vì khóc lóc, nức nở nói “Anh gạt người!”Sự kiên định trong lời nói kia khiến tôi phát hoảng, không kịp suy nghĩ gì đã thề thốt “Ba xin thề sẽ không nghĩ đến việc không cần Lẫm Lẫm nữa.”Không hiểu sao, nó càng khóc lớn hơn, “Lỡ anh sau này nghĩ khác thì sao? Anh thế nào cũng vứt bỏ tôi!”“Vậy, vậy. . . . . . Ba xin thề không bao giờ vứt bỏ Lẫm Lẫm.”“Anh thề chứ?”“Ba thề.”“Vĩnh viễn không rời khỏi tôi?”“Vĩnh viễn không rời khỏi Lẫm Lẫm.”“Vĩnh viễn ở cạnh?”“Vĩnh viễn ở cạnh.”“Không ép tôi gọi anh là ba?”Tôi á khẩu. Đó chỉ là một nguyện vọng bé tẹo thôi mà. Từ khi lên 6 đến nay, Lẫm Lẫm không lần nào gọi tôi là “ba ba” nữa!Chẳng hiểu sao, nước mắt của thằng bé lại càng chảy ra nhiều hơn. Có khuynh hướng muốn cuốn trôi mọi thứ ở nơi hoàn cảnh này tôi còn có thể nói gì đây? Tất nhiên chỉ biết cắn răng đau khổ thốt ra mấy chữ “Không ép con gọi ba nữa.”Không ngờ những lời này lại dẫn đến nỗi hối hận lớn nhất cuộc đời tôi sau đáng kinh ngạc, chỉ trong hai giây nước mắt của thằng bé đã hoàn toàn biến mất. Tôi thật sự có chút nghi ngờ, khóc lóc gì mà hết nhanh thế nhỉ?Nó thoáng cái đã nhào đến bên tôi, ôm chặt lấy tôi, vùi cái đầu nhỏ nhắn vào sâu trong ngực tôi. Bao nhiêu nước mắt nước mũi cũng trây cả vào chiếc áo tôi đang mặc trên bất đắc dĩ để thằng bé thỏa sức trây bẩn cả áo mình, đến khi nó cảm thấy khá hơn một chút, mới lên tiếng hỏi “Sao con lại đến được bờ biển?”“Lúc ra khỏi nhà, tôi có cầm theo ví tiền của anh.” Nó nhỏ tôi vốn hay quên, vì vậy mà cũng thường xuyên quên mang theo ví tiền. Thế nên tôi mới nghĩ ra cách để ví tiền của mình trên giá để giầy. Nếu muốn ra cửa nhất định phải mang giầy, vì vậy cũng có thể trông thấy ví tiền của tôi.“Hả?” Đúng rồi, lúc nãy tôi cũng không nhận ra là mình không mang theo bóp, chỉ có vài đồng có sẵn trong túi.“Sau đó…” Giọng thằng bé chằng khác nào tiếng muỗi kêu.“Sau đó thế nào?” Tôi hỏi.“Tôi đem toàn bộ ví tiền ném cho tài xế taxi.”“? !”Tôi kinh ngạc nhìn thấy nét mặt của tôi, thằng bé liền cuống quýt giải thích “Tôi lúc ấy quá nóng giận, vì anh bảo không cần tôi, nên… tôi mới lấy ví của anh. . . . . .” Chút âm thanh yếu ớt cuối cùng cũng nhỏ dần rồi im nhìn thằng bé không phải vì nó quẳng ví tiền của tôi cho tài xế, dù sao trong ấy cũng chẳng có giấy tờ gì quan trọng, duy chỉ có tiền thôi. Nguyên nhân thật sự khiến tôi kinh ngạc chính là hành động của thằng bé không ngờ lại giống hệt tôi ban đến, chúng tôi cũng có dịp nhận ra là bãi biển này thật sự rất xa khu nội thành. Bình thường thì không xa đến vậy. Nhưng một khi không có tiền thì tài xế nào chịu cho đi nhờ đây, đi bộ tất nhiên là khủng khiếp rồi!Tôi từ tốn phân giải cho thằng bé biết chuyện này là sai. Thằng bé lúc đầu cúi gằm ra vẻ ăn năn, sau đó sửng sốt, đến cuối cùng thì phát điên lên, gào vào mặt theo thì. . . . . .Chúng tôi cam chịu mà lết bộ đi về. Đi đến lúc trời ngả tối… mới về được tới ấy, thằng bé 9 tuổi, tôi 14 tuổi vẫn luôn nghĩ… tôi không hề hối hận vì đã nhặt thằng bé về. Tuy rằng tính tình của nó có hơi xấu một chút, lại hơi kì quái một chút, nhưng cũng chỉ là một đứa bé mà thôi. Tuy nó không chịu thừa nhận nó là con tôi, nhưng cũng không thể phủ nhận bản thân vẫn là một đứa nhỏ không hơn không kém. Một thằng bé xinh xắn như vậy, sao tôi có thể vứt bỏ nó được cơ chứ? Thứ tôi lo lắng nhất chính là… nó có thể sẽ mất tôi. Trên truyền hình và báo chí không phải vẫn thường đưa tin khi con cái lớn lên thì cha già cũng qua đời sao?Thế nên tôi muốn nó chấp nhận gọi tôi là ba trước khi quá muộn. Thật ra tôi vẫn luôn cố gắng, thế nhưng cần phải cố gắng nhiều hơn nữa!

cục cưng à gọi ba đi