'Ngược chiều ánh sáng nói lời yêu em' là phim có cốt truyện 'cổ hủ', quen thuộc nhưng lại cuốn hút đến lạ thường. nói lời yêu em là bộ phim ngôn tình ngọt ngào, thú cưng do Sohu sản xuất. Thời điểm mới được công bố, bộ phim không nhận được nhiều kỳ vọng
Nỗi nhớ đầu anh nhớ về em Nỗi nhớ trong tim em nhớ về với mẹ Nỗi nhớ chẳng bao giờ nhớ thế Bạn có nhớ trường, nhớ lớp, nhớ tên tôi? Tel: 024.7300.7989 - Phone: 1800.6947 (Thời gian hỗ trợ từ 7h đến 22h) Theo Tình bạn tình yêu th
Cưng yêu ơi. Đàn trong đêm vắng. Để yêu em. Đừng khóc nghe em. Em Hội An. Em là Tình. Những chiều đông cuối năm. Những đoản khúc yêu cưng. Nồi bún riêu . bài nhớ em thứ nhất . 58) có lẽ . 59) tri ân . 60) Văn xưa . 61) sương mai . 62) Paris thu tàn .
Đọc truyện Nhớ Em, Yêu Em, Cưng Chiều Em của tác giả Ngôn Tiêu Băng, luôn cập nhật chương mới đầy đủ. Hỗ trợ xem trên di động, máy tính bảng.
TẢI EBOOK Nhớ Em, Yêu Em, Cưng Chiều Em PRC/MOBI TẢI EBOOK Nhớ Em, Yêu Em, Cưng Chiều Em EPUB TẢI EBOOK Nhớ Em, Yêu Em, Cưng Chiều Em PDF
Y5J1DwK.
Trì Vi bị chuông điện thoại ầm ĩ làm cho nhấc máy, bên kia người quản lý Trầm Vĩ Nghị đã phủ đầu bằng một màn gào thét"Trì Vi, cô đang ở chỗ quái nào thế? Hôm nay phải vào tổ phim, cô không nhớ à? Cô định để cho tất cả mọi người chờ một mình cô phải không?"Trì Vi nhắm tịt hai mắt, chờ anh ta mắng xong mới đáp "Mọi người cứ đi trước, em sẽ tự tới sau"Trầm Vĩ Nghị lại mắng mấy câu, cuối cùng nói "Cô đang ở đâu, tôi bảo Bùi Tâm Nghi tới đón cô.""Anh để em ấy thu dọn hành lý cho em rồi đi trước đi, em tới ngay đây."Toàn thân đau nhức, Trì Vi đặt điện thoại di động qua một bên, nằm thêm hai phút sau mở mắt, nhớ tới cái gì, đầu óc cô như muốn nổ rượu say sẽ dễ làm chuyện xấu, lời này quả nhiên là xoa xoa mắt, trong đầu đều là hình ảnh điên cuồng của tối phòng tắm vào tới trên giường, Lục Chi Châu dày vò cô đủ các loại tư thế, tuyệt đối không cho cô cơ hội để thở thời khắc triền miên lên đến đỉnh điểm, anh vùi đầu trước ngực cô, thấp giọng gọi cô là Tiểu là muốn đòi mạng cô mà!Trì Vi muốn rời giường, Lục Chi Châu vẫn còn đang ngủ, chân vắt ngang trên người cô khiến cô không thể động nghiêng đầu nhìn anh, lấy tay chạm vào nốt ruồi của anh, nhớ tới lần đầu tiên anh gọi cô là Tiểu Trì, cũng là ở trên Trì là biệt danh mà Lục Chi Châu đặt cho Trì đó là Trì Vi trêu chọc anh đó hai người vừa mới hẹn hò không lâu, cùng đi tiệm sách chọn sách. Không biết thế nào mà lại nói tới chủ đề 7 châu lục 4 đại dương, Trì Vi chợt nảy ra một ý trong đầu, sau đó bật ra một câu-Trong 7 châu lục em chỉ thích Lục Chi lúc đó anh sửng sốt một chút rồi lại cúi đầu đọc sách, cũng không lên Vi lúc đó còn tưởng lời tỏ tình của mình bị anh chê, lúng túng nhún vai một chiều lúc đi, Lục Chi Châu kín đáo đưa cho cô cuốn "Mẫu Đơn Đình". Trì Vi cầm về nhà trọ mở ra xem, bên trong có kẹp một chiếc bookmark, trên đó là hàng chữ tiêu sái được viết bằng bút đen"Anh không yêu bảy châu lục, anh chỉ thích ao nhỏ của anh" Tiểu Trì = ao nhỏ Editor Tôi chết mất thôi 2 ông bà này thả thính lẫn nhau đỉnh cao thiệt sự TvTTừ đó, cái tên "Tiểu Trì" trở thành biệt danh đặc biệt của cô, mỗi lần mây mưa anh đều sẽ gọi cô là Tiểu Trì, sau đó còn ép cô phải gọi anh là Châu hôm qua Trì Vi đã uống quá nhiều rượu, đầu đau như thể sắp nứt ra tới nơi. Loay hoay một hồi mới đẩy được chân của Lục Chi Châu ra, cô cúi xuống đất nhặt chiếc váy lên, liền phát hiện khóa kéo bị phá hỏng rồi...Trì Vi vô cùng ảo não, cũng chẳng biết làm thế nào, liền tìm từ trong tủ quần áo của Lục Chi Châu đồ mặc tạm rồi vào phòng vệ sinh rửa khi cô rửa mặt xong quay lại phòng ngủ, Lục Chi Châu đã đang ngồi trên giường mặc cài thắt lưng, hỏi cô-Sao em không ngủ thêm chút nữa?-Hôm nay phải đến tổ làm Chi Châu vẫn nhìn cô chằm chằm khiến Trì Vi có chút không tự anh có kim chỉ không?-Cần kim chỉ làm gì?Lục Chi Châu xoay người cầm lấy áo sơ mi, Trì Vi thấy bả vai anh có mấy vết cào, hẳn là đêm qua bị cô cào lưu lại vết Vi nhanh chóng nhìn đi chỗ khác, nói-Khóa kéo của váy bị hỏng, em khâu lại một Chi Châu mặc áo sơ mi vào, gọi điện thoại cho người đem quần áo Vi nhìn thời gian một chút, sợ muộn bèn nói-Không cần đem tới, em mặc tạm ra ngoài mua cái khác sau cũng Chi Châu liếc mắt nhìn chiếc váy nhăn nhúm của Trì Vi, vừa cài cúc áo đi tới bên cạnh cô, phả hơi nóng vào tai cô-Tối hôm qua có tính giờ không?Tai Trì Vi nóng lên, không để ý tới anh, cầm điện thoại nhắn tin cho Bùi Tâm Chi Châu khẽ cười-Ăn sáng rồi anh đưa em Vi nhìn anh một cái-Không xong áo, Lục Chi Châu sơ vin chỉnh tề, lại hỏi cô-Em ở đó bao lâu?-Em cũng không lẽ là một, hai Chi Châu xoay người lấy cà vạt từ trong tủ quần áo, nhét vào tay Trì cho Vi để điện thoại xuống, chuyên tâm thắt cà vạt cho Chi Châu im lặng nhìn cô một hồi, sau đó lên tiếng-Xong việc anh sẽ qua thăm Vi không lên tiếng, cố ý thắt cà vạt của anh thật Chi Châu gỡ tay cô ra, tự mình nới lỏng cà vạt một chút, xong xuôi lại dặn cô-Nhớ gửi tin nhắn cho anh, tuyệt đối không được phớt lờ điện thoại của Vi "Lúc đang diễn không thể nghe điện thoại."Dường như bất mãn với thái độ của cô, Lục Chi Châu tiến lên ôm eo cô, một tay khác bấu vào gáy cô, áp đến hôn dùng sức gặm cắn, cố ý làm cô Vi bị đau lại không chống cự được, dừng sức cấu eo hôn nóng bỏng kết thúc, anh cười-Vi Vi, em thay đổi Vi liếc mắt nhìn anh-Thay đổi chỗ nào?-Trước đây em rất hay xấu thì sao?-Lên giường nhiệt tình, xuống giường lạnh Vi....~Lần này, Trì Vi diễn vai nữ phụ số ba trong một bộ phim cổ trang, cũng không có nhiều đất diễn và lời chính là Xa Huyễn San, những lúc không phải quay phim, những nữ diễn viên khác luôn vây quanh cô ta nói chuyện là tám chuyện, không bằng nói trắng ra là tìm cách làm quen tạo dựng quan Huyễn San bắt đầu nghiệp diễn từ năm mười hai tuổi, xuất đạo mười mấy năm tới nay cũng đã có đủ loại giải tộc họ Xa có tiền có thế, cô ta cũng không thiếu tài nguyên. Trước đây đều nhận những vai gái ngoan hiền, mãi mấy năm gần đây mới bắt đầu thử sức ở những thể loại nhân vật khác nhau. Kỹ năng diễn xuất cũng không có gì để chê, cô ta nhiều năm lăn lộn ở giới giải trí như vậy, phim có cô ta đóng thì doanh thu cũng sẽ không Huyễn San vốn cũng chẳng để những người này vào mắt, tất cả đều ngầm hiểu trong lòng. Thoắt cái đã quay qua nói xấu sau lưng Xa Huyễn San, bàn tán đủ chuyện bát cái gì mà đính hôn cùng Lục Chi Châu và sắp kết hôn chứ, bao lâu qua cũng chưa từng thấy Lục Chi Châu ra mặt thừa ngoài thông báo đính hôn, cũng không biết có làm tiệc đính hôn hay không. Hai nhà đều là danh gia vọng tộc, lẽ nào lại không làm nổi tiệc rượu mừng đính hôn?-Có khi chỉ là cô ta tình nguyện từ một phía thôi không qua một cái liền biết hôn lễ này là kết hôn thương mại. Nhưng thì sao chứ, dù sao kiểu đàn ông thế này hiện tại rất khó như Lục Chi Châu là tinh anh của xã hội, muốn sắc có sắc muốn tiền có tiền. Anh ta hẳn là có cả đống phụ nữ sẵn sàng chủ động đưa tới cửa Vi ngồi một mình ở bên cạnh vừa đọc kịch bản vừa nghe họ tám chuyện, cũng không tham gia nhắn một cái tin vô thưởng vô phạt cho Lục Chi Châu "Bọn họ ở đây nói số phụ nữ muốn ngủ cùng anh có thể xếp thành hàng dài đến Cửa Bắc đấy."Lục Chi Châu lập tức phản hồi "Họ cũng chỉ có thể nghĩ trong đầu thôi. "Editor đúng thế, các người chỉ có thể nghĩ thôi, đâu như chị Vi được trải nghiệm thực tế hàng thậtTrì Vi đọc xong liền cười, đột nhiên cảm giác phía sau có người, quay đầu lại liền thấy Bộc Tử phim này Bộc Tử Ngang diễn vai nam chính, anh ta đến đoàn làm phim muộn hơn mọi người một ngày, lúc này vừa mới quay xong cảnh của ta ngồi xuống bên cạnh Trì Vi-Em diễn vai gì, có muốn anh giúp em tập thử trước không?Trì Vi lắc đầu-Em diễn vai phản vai diễn của Trì Vi thời gian gần đây đã chuyển từ loại nhân vật ngu ngốc nhu nhược thành vai phản diện, cũng chịu nhiều lời trách móc từ loại diễn viên ngoái cô diễn 1 vai ác, đạo diễn khen cô diễn rất nhập tâm, thể hiện hoàn hảo nhân vật. Người xem lại không như vậy, vì phẫn uất với kịch bản mà mắng người đóng vai phản diện là cô vô cùng thậm đó Bùi Tâm Nghi vừa mới đi theo Trì Vi, chưa rõ thế sự, liền lập weibo cho cô. Kết quả, tối hôm đó weibo của cô bị bình luận nhấn số bình luận đều là mắng chửi cô và nhân vật của cô, nếu không phải mắng cô là Bạch Liên Hoa thì là mắng cô tâm địa ác độc, Bùi Tâm Nghi bị dọa sợ vội vã tắt chức năng bình Vi cũng không buồn để ý nhiều, họ càng mắng chửi nhiều thì càng ngày càng nhiều kịch bản gửi tới mời cô đóng vai phản diện. Dù là vai nào đi chăng nữa, kiếm được tiền, đối với cô vẫn là 1 chuyện Tử Ngang đưa cho cô một chai nước, cười cười-Diễn nhiều quá thậm chí còn có thể bị nghiện diễn phản diện cũng không quan tâm lắm đến thể loại vai diễn, có thể diễn đã tốt lắm Vi thử vặn hai cái, không mở được nắp nên lại đặt chai nước xuống Tử Ngang cầm lên, nhẹ nhàng mở nắp rồi đưa cho Vi uống một ngụm, lại nói-Trong năm nay có lẽ em sẽ trả lại được hết tiền đã vay của ngoái Trì Vi vay của Bộc Tử Ngang một chút tiền, trong năm nay nếu như lịch trình không bị gián đoạn, cộng với khoản tiền cô đang có trong thẻ thì hẳn là có thể đủ để trả Tử Ngang nhíu mày-Trì Vi, sao em luôn nôn nóng muốn trả anh tiền như vậy, thực sự không cần sao thì vay nợ trong lòng cũng không thoải thì nghe lời anh, nhận diễn bộ phim của đạo diễn Trần diễn Trần là cậu của Bộc Tử Ngang, hiện nay đang ấp ủ một bộ phim Tử Ngang cũng là nhà đầu tư cho bộ phim này, anh ta cũng đã không dưới một lần đề cập chuyện này với Trì Vi, muốn cô nhận vai nữ số là nữ số hai, nhưng lại là tuýp nhân vật rất được khán giả yêu thích, hoàn toàn có thể thay đổi hình tượng của Trì Vi trong mắt công Tử Ngang là một người đàn ông, Trì Vi hiển nhiên biết rõ anh ta có tâm tư gì với đời này khó khăn nhất là mang ân huệ với người ta, khi ấy cô không thể nhận lòng tốt của anh, bây giờ lại càng không thể tiếp bên kia thư kí đạo diễn đang gọi, Trì Vi lập tức đứng lên-Em đi trước Tử Ngang lần đầu tiên gặp một người phụ nữ khó lấy lòng như gái Trì Vi này, với ai cũng có khoảng cách rõ ràng, lúc đầu cô vay tiền anh ta cũng là theo trình tự bình thường phải viết giấy nợ, tính cả tiền lãi. Nếu anh không chịu lấy lãi thì cô cũng không vay, Bộc Tử Ngang cũng hết cách, chỉ có thể làm theo ý cô. Anh thích cô, cũng chỉ dám ám chỉ bóng gió, chỉ sợ xé tan lớp màng mỏng manh thì Trì Vi sẽ càng tránh thúc một ngày quay, Trì Vi trở lại khách sạn liền tắm, vừa nằm lên giường thì điện thoại vang số lạ, Trì Vi liền dập máy, đối phương cũng vô cùng kiên nhẫn tiếp tục gọi đến phiền, Trì Vi liền nghe"Alo?""Vi Vi à, cha con không xong rồi, phải vào ICU! Con mau gửi thêm tiền, nếu không bác sĩ sẽ không cứu chữa!"Trì Vi không ngờ mẹ cô sẽ gọi tới nhanh như vậy, cô đứng dậy đi tới bên cửa sổ, lãnh đạm hỏi"Bệnh gì?""Bác sĩ nói có thể là ung thư gan."Trầm Niệm Trân còn giả bộ khóc thút thít " Vi Vi à, cha con là người kiếm tiền nuôi cả nhà, ông ấy không thể ốm, con mau nghĩ cách đi! Gửi cho mẹ ít tiền, nếu không cha con sẽ nguy hiểm tính mạng!""Còn có cách gì cơ chứ?"Trì Vi cảm thấy nếu mẹ cô đi theo nghiệp diễn, nhất định còn có tiền đồ hơn cả cô."Con không có cách nào thì cha con coi như xong rồi! Chị con là đồ vô dụng, gả cho người ta cũng chẳng được tích sự gì, em trai con bây giờ không lấy vợ được! Con gái nhà người ta dù sao cũng là thiên kim tiểu thư, cuộc sống rất sung túc."Trầm Niệm Trân không nhắc tới thì thôi, vừa nhắc tới thì Trì Vi liền nổi nóng"Mẹ, mẹ rốt cuộc có còn chút lương tâm nào không? Chị bị cha mẹ làm nhục như vậy mà còn mắng chị, muốn chữa bệnh phải không? Không phải cha mẹ còn có căn nhà đó sao? Đem nhà mà bán đi, bán đi liền có tiền chữa bệnh! Muốn nhà hay muốn cha, tự chọn!""Mày nói cái gì thế!"Trầm Niệm Trân cũng không kiềm được, mắng"Mày đúng là người vô lương tâm, đã không cho tiền thì thôi còn nói muốn bán nhà, bán nhà rồi thì em trai mày phải làm sao? Bây giờ muốn lấy vợ phải có nhà có xe, bây giờ em trai mày không có xe, bạn gái cũng không chịu gả. Nếu bán nhà đi, vậy em mày cả đời này cũng không lấy được vợ!""Muốn xe muốn nhà" Trì Vi cười nhạo một tiếng "Vậy cô gái đó có nói muốn cả cha mẹ đều mất không?"Nghe con gái nói vậy, Trầm NIệm Trân giận đến mặt trắng bệch"Tao nuôi mày lớn như vậy rồi mà mày lại vô lương tâm như thế??""Mẹ nuôi con?" Trì Vi tựa như nghe được câu chuyện hài"Từ năm mười tuổi con đã không còn xin tiền mẹ nữa rồi, mấy năm nay con cho mấy người cả căn nhà, tiền đưa cũng không dưới một triệu tệ, ân huệ mẹ sinh ra con, con sớm đã trả hết! Từ nay về sau, chuyện của các người không liên quan gì tới con!"Trì Vi cúp điện thoại, mở cửa sổ ra để gió thổi tháng sáu khô và nóng đến khó chịu, nhưng trong lòng cô lại vô cùng hoang như không phải là gặp được Lục Chi Châu, nếu như không phải là cô đã trốn thoát được khỏi tầm kiểm soát của cha mẹ, thì có lẽ kết cục của cô cũng chỉ như chị khi tốt nghiệp Trì Vi có về nhà một lần. Cha cô lập tức nói có người xem hình cô cảm thấy rất hài lòng, sau khi làm quen dần còn có thể ra giá sính lễ mấy trăm ngàn đó Trì Vi tuyệt nhiên không nói gì, ngày hôm sau vội vã trốn về thành phố A. Kể từ ngày đó, cô cũng không về nhà người gõ cửa, Trì Vi hoàn hồn, mới phát hiện ra mắt mình lại ươn cười không đáng để cô phải rơi nước Vi quệt nước mắt, đi qua mở cửa, đập vào mắt cô là một cái hộp choán hết cả lễ vui đó, Bộc Tử Ngang đứng thẳng người lộ đầu ra, đôi mắt đào hoa như phát ra ánh sáng -Trì Vi, mở ra xem Vi có chút khó hiểu, hỏi lại anh ta-Hôm nay là ngày gì?-Mùng một tháng Vi....Bộc Tử Ngang biết hành động này của mình có chút ngây thơ, nhưng khi anh ta nhìn thấy mọi người đều đem quà cho bạn gái mình, liền cảm thấy chính mình cũng cần chuẩn bị cho Trì Vi chút gì không quan trọng, quan trọng là thành cô không có phản ứng gì, Bộc Tử Ngang thúc giục-Mau mở ra xem tay Trì Vi khoanh trước ngực, bất đắc dĩ nói-Bộc ảnh đế, năm nay em đã hai hai tuổi kể lớn hay bé, phụ nữ luôn có thể được coi như đứa trẻ để cưng Tử Ngang mở nắp thùng ra, bên trong toàn là quà khoai tây chiên, mì tôm vụn, xúc xích ăn liền, bỏng ngô... Còn có cả kẹo là đồ con nít thích Vi lại im không có tuổi thơ, cũng không có cái cảm giác gọi là tâm tình thiếu nữ, cho nên đối với những đồ này cũng chẳng có cảm giác Vi đang nghĩ cách từ chối, điện thoại để trong phòng chợt em quay vào cầm di động lên, là Lục Chi hỏi "Em đang ở đâu?""Ở khách sạn.""Xuống đây."
Reads 226,398Votes 10,115Parts 49Complete, First published Nov 19, 2018Table of contentsMon, Nov 19, 2018Wed, Nov 21, 2018Sun, Nov 25, 2018Mon, Nov 26, 2018Mon, Nov 26, 2018Tue, Dec 11, 2018Thu, Dec 13, 2018Tue, Dec 18, 2018Sun, Dec 23, 2018Tue, Dec 25, 2018Wed, Jan 16, 2019Mon, Jan 21, 2019Mon, Apr 15, 2019Thu, Jul 4, 2019Wed, Dec 11, 2019Fri, Dec 20, 2019Sun, Dec 29, 2019Tue, Jan 14, 2020Thu, Jan 16, 2020Thu, Jan 23, 2020Thu, Jan 30, 2020Sun, Feb 16, 2020Thu, Feb 27, 2020Thu, Feb 27, 2020Thu, Feb 27, 2020Wed, Mar 25, 2020Wed, Mar 25, 2020Fri, Apr 10, 2020Sun, Dec 19, 2021Sun, Dec 19, 2021Sun, Dec 19, 2021Sun, Dec 19, 2021Sun, Dec 19, 2021Sun, Dec 19, 2021Sun, Dec 19, 2021Sun, Dec 19, 2021Sun, Dec 19, 2021Sun, Dec 19, 2021Sun, Dec 19, 2021Sun, Dec 19, 2021Sun, Dec 19, 2021Sun, Dec 19, 2021Sun, Dec 19, 2021Sun, Dec 19, 2021Sun, Dec 19, 2021Sun, Dec 19, 2021Sun, Dec 19, 2021Sun, Dec 19, 2021Sun, Dec 19, 2021Truyện Nhớ em, Yêu em, Cưng chiều em Tác giả Ngôn Tiêu Băng Nguồn Đường Bộtt Edit + Beta Vựa Khoai Họ Đường Banner Vựa Khoai Họ Đường Số chương 48 Tags Hiện đại, sủng, showbiz Văn án Trì Vi làm diễn viên quần chúng 3 năm, cuối cùng đến năm thứ 4 cô cũng được một đạo diễn quốc tế chọn làm nữ chính. Một lần đã nổi khiến cô trở thành ảnh hậu trẻ mới. Vào ngày diễn ra lễ trao giải, lại có người biết chuyện tung tin Vì gặp may mà không từ thủ đoạn, có thể leo lên vị trí nữ chính cũng là nhờ quy tắc ngầm. Lúc phỏng vấn, phóng viên đặt câu hỏi "Xin hỏi những lời trên mạng có phải thật không? Cô trở thành ảnh hậu là dựa vào quy tắc ngầm à?" Trì Vi cong môi rồi bình tĩnh hỏi lại "Tôi và Lục Chi Châu ở bên nhau thì được coi là quy tắc ngầm?" Các phóng viên vô cùng kích động vì nắm được tin tức lớn "Thế nên tổng giám đốc Lục là đại boss chống lưng cho cô à?" Trì Vi "Không, là tôi giấu anh ấy." Trì Vi không trả lời theo lẽ thường nên phóng viên chỉ có thể vây lấy Lục Chi Châu để tìm ra sự thật. Đối với việc này, Lục Chi Châu bày tỏ "Người phụ nữ của tôi dùng quy tắc ngầm với tôi, có vấn đề gì không?" * Hướng dẫn sử dụng - Ngọt ngọt ngọt sủng sủng sủng, HE, giới giải trí là phụ, tình cảm là chính. - Nam chính một lòng một dạ, nếu có chương nào khiến mọi người thấy đểu giả thì mời đọc đoạn sau. Chúc mọi người lọt hố vui vẻ *Truyện được chia sẻ trên wattpad vuakhoaihoduong wordpress và facebook
Lệ Tĩnh Xu vừa bước ra khỏi phòng làm việc đã nghe thấy tiếng bước chân dồn dập của Lục Chi Châu đi sát theo ta tưởng anh mềm lòng mà mở cờ trong bụng, vội quay đầu lại “Chi Châu…”Nhưng hình như người đàn ông ấy chẳng hề thấy cô mà đi lướt luôn qua người bàn tay Lệ Tĩnh Xu siết chặt nắm đấm, bộ nail xinh đẹp ghim sâu vào lòng bàn tay, vậy mà cô không hề cảm nhận được đau đớn đang lan tỏa mà chỉ chăm chú nhìn dáng người cao lớn ấy mãi đến khi khuất Chi Châu vừa đi vừa gọi vào số của Trì Vi, gọi hai lần rồi mà đối phương vẫn không chịu nghe máy, anh bắt đầu cảm thấy bực bội, ngồi lên xe, hàng mày cau lại nhưng giờ phút này đây, anh không biết bản thân nên làm gì xế định mở lời hỏi han nhưng thấy ông chủ đang phiền muộn nên rất biết điều mà im một lúc, Lục Chi Châu lại cầm điện thoại đang đặt dưới ghế lên mở khóa gọi tiếp một cuộc nữa cho Trì Vi vẫn không nghe giận khẽ bùng lên, anh đè nén lửa giận mà gửi tin nhắn hỏi dì giúp việc “Trì Vi ra ngoài bao lâu rồi hả dì?”Dì giúp việc “Gần một tiếng rồi.”Một Chi Châu hít một hơi thật sâu, tay bóp chặt mi tâm, mấy phút sau, lại mở điện thoại ra soạn tin nhắn, sửa sửa xóa xóa, cuối cùng chỉ gửi đúng một câu “Em đang ở đâu?”Tin nhắn gửi đi được mấy giây, anh lại cảm thấy giọng điệu của mình không đúng lắm, thế là lại soạn thêm một tin nữa gửi cho cô “Vi Vi, em chơi đủ chưa, anh đến đón em về.”Đối phương vẫn không hề trả lời Chi Châu mím môi, thuận tay ấn vào khoảnh khắc trên tường nhà cô, thấy xuất hiện một trạng thái Vi Ở nhà ngột ngạt quá, phải buông thả rong chơi một tí! [hình ảnh]Người phụ nữ ấy mặc một chiếc váy dài cao cổ, chỉ bị lộ mỗi bả vai và bắp chân, còn lại thì kín mít, cũng gọi là kín đáo bảo chú ý đến khung cảnh trong bức ảnh mà suy ra địa chỉ của gái hư hỏng này, lại còn chạy đến bar cơ trạng Lục Chi Châu trở lại bình thường, anh nói với tài xế “Đến bar Red Light.”Quán bar Red Light khá là yên tĩnh, không loạn lạc phóng túng như những quán bar khác, nhưng Trì Dao vẫn cảm thấy không quen, chị chụm chặt hai chân, tay giữ váy cho chỉnh tề rồi nói với Trì Vi thêm lần nữa “Vi Vi, hay là bọn mình về thôi em.”Chị chưa bao giờ đến những nơi như thế này, nên chỉ cảm thấy rất khó chịu.“Vừa mới đặt mông ngồi xuống mà, về làm gì đâu?” Trì Vi đưa một ly cocktail đến trước mặt Trì Dao rồi bảo “Chị, chị nếm thử xem.”Trì Dao nhìn ly rượu, rồi dịch người tới, khẽ nói bên tai Trì Vi “Vi Vi, chị nghe người ta bảo ngồi trong bar dễ bị bỏ thuốc nhất đấy.”Trì Vi bật cười “Có ý thức bảo vệ mình là đúng, nhưng em đã tự mắt chứng kiến người ta pha chế nên sẽ không có vấn đề gì đâu.”Đang nói giở thì điện thoại Trì Dao đổ chuông, Trì Vi thấy ba chữ “Ti Không Lương” hiện lên màn Dao chú ý tới ánh nhìn của em gái, do dự mấy giây rồi mới ấn còn chưa mở lời thì người đàn ông ở đầu bên kia đã nói trước “Tan làm chưa?”Trì Dao hạ giọng “Hôm nay tôi không làm ca tối.”Ti Không Lương đốt điếu thuốc lá, lẩm bẩm “Thảo nào không thấy em ở đó.”Trì Dao ngạc nhiên, hỏi lại anh theo phản xạ “Anh lại đến chỗ làm của tôi?”Ti Không Lương không trả lời câu hỏi của cô mà lại cau mày hỏi ngược lại “Âm thanh bên em làm sao vậy?”Trì Dao còn chưa biết phải nói với anh thế nào thì anh lại hỏi tiếp “Em đang ở đâu?”Im lặng mấy giây, cuối cùng vẫn đáp “Quán bar Red Light.”Người đàn ông ở đầu bên kia như thể thuốc súng nổ tanh bành, anh cao giọng “Em ngồi ở bar??”Giọng Trì Dao nhẹ nhàng “Ừ.”Ti Không Lương hỏi tiếp “Em ngồi với ai?”Trì Dao trả lời đàng hoàng “Vi Vi.”Ti Không Lương “Hai người bọn em?”Trì Dao “Ừ.”Người đàn ông tắt máy, Trì Dao cứ nhìn chằm chằm màn hình điện thoại đến ngẩn ta giận mình à?Sao lại thế được, kỳ lạ quá đi giác có người cũng đang nhìn mình chằm chằm, Trì Dao ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt của Trì Vi, chị chột dạ dời mắt “Anh ấy lo cho bọn mình.”Trì Vi vạch trần ngay lập tức “Nói thẳng là lo cho chị đi.”Trì Dao mặt mỏng, gò má đỏ bừng, sợ em gái hiểu lầm mình nên chị muốn giải thích nhưng cũng không biết phải bắt đầu từ đâu, cuối cùng chị dịu giọng nói “Vi Vi em đừng nói linh tinh.”Phụ nữ khi yêu đúng là dễ thẹn Vi cười cười, bây giờ cô không hề phản đối hai người, lời gì nên nói thì đã nói, cảnh cáo gì cũng đã cảnh cáo, tất cả đều thuận theo ý trời, mọi người đều trưởng thành cả rồi, cô vẫn tin vào lời Lục Chi Châu từng nói, Ti Không Lương sẽ không tự đi tìm đường chết bằng cách chơi đùa với chị gái cô người vừa ăn vừa nói chuyện thì phía đối diện đang có người bước tới, dáng người thật quen thuộc làm sao, Trì Vi bị cận nhẹ nên phải nheo mắt nhìn cho ta đến gần rồi cô mới nhận ra gương mặt đẹp trai đó là nam thần Trương Hiên.“Đúng là em rồi.” Trương Hiên đi đến bên cạnh, thấy cô, ánh mắt anh cũng rực rỡ hơn Vi nhạo báng anh “Anh Hiên cũng tới bar chơi sao, không sợ cẩu tử chụp ảnh à?”Nhờ vào quãng thời gian làm việc chung ở phim trường mà Trì Vi nhận ra Trương Hiên là một người ôn hòa, không hề bị bao phủ bởi ánh hòa quang của siêu sao, sau khi đoàn phim trở nên thân hơn thì anh còn thường xuyên nghịch ngợm làm trò con bò với mọi Hiên “Em còn không sợ thì anh sợ gì chứ.”Trì Vi tự chế nhạo bản thân “Sao hai anh em mình giống nhau được, em có nổi đâu, bị chụp cũng chẳng làm sao.”Trương Hiên nhìn cô chừng hai giây rồi đổi chủ đề “Đạo diễn Trì ở bên kia, em muốn qua gặp không?”Trì Vi nhìn theo hướng Trương Hiên đi tới chỗ mình thì chỉ thấy mấy cái đầu đang dựa vào ghế ngồi, ánh mắt rời đi, cô hỏi anh “Trì Dục?”Trương Hiên gật Vi biết vị đạo diễn này, ba năm trước cô từng thử vai nữ chính trong bộ phim truyền hình của anh ấy, khi đó đạo diễn còn khen diễn xuất của cô, đáng tiếc là cô vẫn không được diễn viên đóng vai chính trong bộ phim đó đều trở nên nổi tiếng, đến cả những diễn viên không người biết đến nhưng nhờ đóng vai phụ trong phim mà danh tiếng cũng lên hương.“Các anh cứ chơi đi.”Mặc dù Trì Vi đã sống ở thành phố nhiều năm rồi nhưng cô vẫn giữ vững hư tâm, không bao giờ lấy lòng người chưa bao giờ nghĩ mình là người nổi tiếng, cô chỉ là một diễn viên, nếu đạo diễn cảm thấy cô diễn tốt, để ý đến cô thì cô sẽ diễn, chỉ như vậy mà viên là một nghề, nhưng chính cái vòng tròn này khiến cho người ta có thể thưởng thức đủ mọi cảm giác nếm mật nằm trước được việc cô sẽ từ chối nên Trương Hiên không ngạc nhiên lắm, anh cũng không vội vã dời đi mà ngồi luôn xuống cạnh Trì Vi, gọi phục vụ mang tới một chai người đang hát, hát một bài ca đã cũ nhưng vẫn vô cùng phổ biến, tiếng hát du dương truyền tới bên tai, khiến cho người ta phải lẩm nhẩm hát tay Trì Vi chống cằm, cô nhẹ nhàng ngân nga theo ca Dao vẫn giữ vững dáng ngồi tiêu chuẩn, tựa như học sinh tiểu học đang nghiêm túc nghe giáo viên giảng bài, Trì Vi muốn chị thả lỏng một chút nên kéo tay chị để cả hai hát cùng này có hiệu quả thật sự, hai chị em quàng tay nhau, cả người đung đưa theo tiếng nhạc, miệng ca theo lời hát, thoải mái vô Hiên cứ nhìn mãi Trì Vi như vậy, đột nhiên anh cảm giác có người nào đó cũng đang ở đây nhìn mình không rời mắt, anh hoàn hồn, hơi nghiêng đầu sang một bên thì thấy một người đàn ông đang đứng cách bọn anh khá Chi Châu nhìn quanh một vòng rồi dời mắt sang nhìn Trì thủ cái chó má gì chứ!Bộ váy đó chỉ không lộ mặt trước thôi, còn sau lưng thì lại thiết kế toang hoang ra thế khiến người ta nhìn thôi đã thấy sôi quai xanh thì thoắt ẩn thoắt hiện câu hồn người, Lục Chi Châu không kiềm chế được nữa, bước chân dồn dập vội đi tới, còn chưa kịp đến gần thì đã bị một người đi xẹt Không Lương kéo Trì Dao đứng dậy “Nơi này không hợp để em chơi.”Trì Vi đứng dậy, vừa định cất tiếng thì tay bị người ta nắm lấy đột ngột, cô còn chưa tỉnh táo hoàn toàn đã bị người ta lôi đàn ông chân dài nên một bước đi cũng rất dài, cô không theo kịp, chạy chậm lại gọi anh “Lục Chi Châu anh đi chậm thôi!”Nhưng anh không nghe lời cô, mở cửa một phòng bao khác rồi cũng chẳng thèm đóng lại đã đè sát lên người cô, vùi đầu cắn thật mạnh vào tai cô.“Đau~~”Trì Vi đẩy đẩy ngực anh ra kháng nghị “Rất đau đấy!”Lục Chi Châu nhẹ nhàng hơn một chút rồi quay lại cắn cổ cô, răng nghiến chặt tựa như đang phát tiết nỗi đàn ông cứng như tường đồng vách sắt, đẩy cũng không đẩy được, Trì Vi chỉ đành gào lên “Lục Chi Châu, anh làm đau em!!”Nhưng anh vẫn đè lên người cô chứ không hề dừng này ăn mềm không ăn cứng, Trì Vi đành mềm giọng “Châu Châu.”Lần nào cũng hiệu quả, Lục Chi Châu quả nhiên dừng lại, anh ngẩng đầu lên, ưu tư hiện rõ trong đôi mắt đen lúc lâu sau anh hỏi “Trương Hiên thích em?”Trì Vi trả lời không cần suy nghĩ “Hình như thế.”Lục Chi Châu khẽ chửi thề một còn hình như thế, tức chết anh.
Trì Vi bị người ta kéo tay gọi chị dâu mà vẫn chưa phản ứng kịp thì đã nghe thấy tiếng ông Mạnh mặt mày hớn hở cất lên “Ba, ba đồng, không biết cháu còn nhớ ông không?”Ông nói xong rồi nhìn Trì Vi với ánh mắt tràn ngập chờ Vi nghe thấy giọng nói này khá quen nhưng vẫn chưa nhớ ra được, hỏi lại “Ông là?”Ông Mạnh đáp “Ông là người gửi tin nhắn weibo cho cháu vào hôm qua.”“Voice chat đó chị, ông nhắn bằng tài khoản của em.” Đinh Mộng Hiên cầm điện thoại, mở weibo cho cô Vi nhìn lướt qua thấy ID của tài khoản mà không khỏi sững sờ “Em là?”“Đúng thế đúng thế, em là fan lão làng của chị đó!” Vừa nhắc đến chuyện mình là fan già đời, Đinh Mộng Hiên cảm thấy vô cùng kiêu ngạo “Em còn là quản trị viên của nhóm fan nữa đấy!”“Ừ chị biết, lần trước em là người đứng lên phát động nhóm fan tổ chức hoạt đồng từ thiện xây thư viện cho trẻ em.”“A A A A!!!!” Đinh Mộng Hiên phấn khích không thôi “Thì ra chị cũng biết!”“Tât nhiên chị biết rồi.”“Thế bình thường chị hay bí mật xem mấy cuộc trò chuyện trong nhóm của bọn em à?”“Lúc rảnh thì sẽ đọc.”Thấy cháu dâu tương lai không chú ý đến mình khiến ông Mạnh vô cùng sốt ruột, thế là ông đuổi Đinh Mộng Hiên ra chỗ khác, bảo Trì Vi ngồi xuống “Sầu riêng ba đồng này, ông nghe nói truyện được cháu bán bản quyền cho bên điện ảnh và truyền hình, cháu bán cho công ty nào thế? Có đáng tin không?”“Công ty truyền thông Thiên Thịnh ạ, cháu đã nhờ Chi Châu xem qua hợp đồng nên không có vấn đề gì ạ.”“Thế thì tốt, nhất định phải tìm công ty nào đáng tin tử tế, không thể tự tay hủy hoại tác phẩm của mình được.” Ông Mạnh đem sầu riêng đặt vào tay Trì Vi “Sầu riêng ba đồng à, sầu riêng này vừa mới được bổ thôi đấy, vẫn còn tươi lắm.”“Cảm ơn ông Mạnh ạ.”Ông Mạnh nghe xong, ánh mắt híp lên không nhìn thấy mặt trời “Sầu riêng ba đồng à, sau này cháu muốn thì cứ tới đây đi, nhà ông lúc nào cũng nhiều sầu riêng hết, ăn còn rất ngon, chỗ khác không ngon bằng đâu.”“Ông ngoại, không phải ông không thích sầu riêng sao, còn bảo sầu riêng thối ơi là thối, không hiểu sao lại có người thích ăn sầu riêng còn gì…” Lục Chi Châu mới nói được một nửa đã bị ông Mạnh trợn mắt nhìn “Ông nói như thế lúc nào, con nhớ sai rồi!”“Chi Châu, chắc chắn là cháu đã nhớ nhầm rồi.” Mạnh Lôi nháy mắt với Lục Chi Châu “Ông ngoại cháu hay mua sầu riêng lắm, sao có thể không thích sầu riêng được chứ.”Lục Chi Châu hiểu ý “Vi Vi cũng thích sầu riêng, sau này con sẽ dẫn Vi Vi về nhà nhiều hơn.’Ông Mạnh vô cùng hài lòng với câu trả lời này, liên mồm nói được người nhà họ Mạnh thấy ông thích Trì Vi như vậy thì cũng thấy vui vẻ, mọi người đang nói chuyện với nhau,, Đinh Mộng Hiên vừa cầm vừa cầm bút đi cho Trì Vi “Sầu riêng ba đồng, chị ký tên cho em đi, em xui lắm, mua mười mấy bản mà không bản nào có chữ ký cả.”Trì Vi ký tên lên trang sách, Đinh Mộng Hiên lại nói tiếp “Sầu riêng ba đồng, chị viết thêm dòng nữa tặng em đi, như thế sẽ thành bản chữ ký độc quyền luôn.”“Được.”Trì Vi cười, nghiêng đầu suy nghĩ một chút rồi đặt bút xuống trang sách “Gửi đáng yêu nhỏ bé, hy vọng rằng cuộc đời em sẽ luôn được bao phủ bởi ấm áp yêu thương.”Viết xong, cô còn vẽ một hình bé bé xinh xinh bên cạnh, Đinh Mộng Hiên sung sướng phát điên rồi, ông Mạnh thấy mà đỏ mắt “Mộng Hiên, chẳng phải con có tận mười mấy quyển sao, đưa ông ngoại một quyển.”Ông cũng phải để cháu dâu Sầu riêng ba đồng đích thân ký tên cho mới được.“Cháu để hết mấy quyển còn lại ở nhà rồi, không mang đến đây đâu ạ.”“Không phải cháu cho ông quyển này à, mau đưa cho ông.”“Ơ cháu cho ông lúc nào thế.” Đinh Mộng Hiên ôm chặt quyển sách có chữ ký, quấn quýt không buông, sợ sẽ bị ông Mạnh đoạt lại nên vội vàng né tránh “Rõ ràng ông mới là người chiếm đoạt không chịu trả sách cho cháu.”Không được ký tên lên sách, ông Mạnh giận đến phùng mang trợn mắt, Trì Vi nói “Ông Mạnh, để hôm nào con mang tới một quyển khác cho ông, có cả ký tên viết lời chúc cho ông luôn ạ.”Ông Mạnh “Phải viết ngọt hơn cả viết cho con bé đấy.”Trì Vi bật cười, trả lời ông “Được ạ.”Mọi người nhà họ Mạnh đều cười ha ha, ông cụ đã lớn tuổi lắm rồi mà vẫn ngây thơ điên cuồng theo đuổi idol đến Mạnh lại nói “Ông có thể chụp ảnh với cháu được chứ?”Trì Vi “Tất nhiên là được ạ!”Nghe vậy, Lục Chi Châu liền lấy điện thoại ra, còn chưa kịp mở khóa thì đã nghe thấy tiếng ông ngoại bảo “Chi Châu, dùng của ông đi, hôm qua ông vừa mua điện thoại mới, hàng mới nhất của XX đấy, chụp lên phải đẹp lắm.”Lục Chi Châu hơi nghẹn lời, không phải lại là điện thoại chuyên dụng để chụp ảnh đấy chứ, điện thoại của anh chụp cũng tốt vừa mở camera lên, chỉ thấy Đinh Mộng hiên và ông ngoại ngồi hai bên Trì Vi, ngả đầu sang phía Trì Vi, trên môi nở sẵn một nụ Mộng Hiên “Anh mau chụp đi, mặt em cứng lại rồi đây này.”Ông Mạnh “Tay cũng mỏi rồi đấy.”Mọi người nhà họ Mạnh “…”Hai ông cháu có thể làm vẻ tự nhiên hơn một chút được không?Lục Chi Châu chụp cho mọi người mấy tấm liên tiếp, ông Mạnh còn xem đi xem lại hai lần. Người giúp việc đã bày biện thức ăn lên bàn, ông cất điện thoại “Trì Vi à, qua ăn cơm trước đã.”Tất cả các thành viên trong gia đình đều đối xử với Trì Vi rất nhiệt tình, đây là điều mà Trì Vi không hề nghĩ tới, dù sao thì thái độ của bố Lục Chi Châu cũng khác xa với nhà họ Mạnh, trước khi đến đây cô còn tưởng mình sẽ bị trưởng bối gọi lên phòng để nói chuyện riêng, sau đó vứt cho cô một tấm chi phiếu kếch xù rồi nói “Cô mau rời xa Chi Châu đi.”“Sao thế, chê tiền bèo bọt quá à? Được, tôi cho cô thêm năm triệu nữa, chỉ cần cô khuất mắt khỏi cháu trai tôi.”Tất nhiên cái tình tiết máu chó này thường xuyên gặp phải ở mấy gia đình giàu nứt đố đổ người ngồi vào bàn, vừa nói vừa cười vô cùng vui vẻ. Lục Chi Châu ngồi bên cạnh Trì vi, không ngừng gắp thức ăn cho cô, thế là được ông ngoại khen tới tấp “Nhìn xem nhìn xem, không ngờ Chi Châu cũng biết chăm lo cho người khác đấy.”Ăn tối xong, Lục Chi Châu mang bánh ngọt ra bàn, cắm nến, tắt đèn, mọi người cùng nhau hát vang khúc ca mừng sinh nhật cho Mạnh Vi cùng vỗ tay hát theo mọi người, ánh mắt ướt đi tự bao đình như thế này, thật hạnh phúc biết Lôi nhắm mắt cầu nguyện, thổi nến, mọi người cùng đồng thanh hoan hô, bắt đầu tiết mục cắt Chi Châu cố tình trét kem lên mặt Trì Vi “Em đang nghĩ gì thế?”Trì Vi hoàn hồn, cô hơi bực mình bôi lại kem lên người anh “Đang nghĩ đến chi phiếu tiền triệu của em.”“Yên tâm, sẽ không có ai cho em đâu.” Bàn tay Lục Chi Châu đặt sau lưng cô, len lén vỗ mông cô một cái “Nhưng mà nếu em cưới anh, không chỉ tiền triệu mà tất cả tài sản của anh đều thuộc về em.”Trì Vi hừ một tiếng “Anh bảo em cưới thì em phải cưới luôn à?”Chẳng biết Đinh Mộng Hiên đã đến bên hai người từ lúc nào, nghe được lời Trì Vi vừa nói, cô bé cũng tiếp lời “Đúng thế, còn không có cầu hôn, anh tưởng Sầu riêng ba đồng nhà em dễ dàng đồng ý kết hôn với người ta thế à?”Lục Chi Châu cốc đầu Đinh Mộng Hiên một cái, Đinh Mộng Hiên chịu đau, quay sang tố cáo với Trì Vi “Sầu riêng ba đồng, đáng yêu nhỏ của chị bị bắt nạt đây này.”Trì Vi trợn mắt với Lục Chi Châu, nói “Về nhà chị sẽ đánh anh ấy!”Đinh Mộng Hiên đề nghị “Phải để cho anh ấy quỳ sầu riêng!”Lục Chi Châu nói “Được.”Trì Vi “…”Trì Vi vừa ăn một miếng bánh ngọt thì đã bị Mạnh Lôi gọi vào phòng, bác bảo có đồ muốn tặng cho cô. Trì Vi như thể bị trúng độc, tâm trí lập tức hiện lên mấy tấm chi phiếu tiền triệu…Nhưng hiển nhiên rằng, chẳng hề có tấm chi phiếu tiền triệu nào ở đây Lôi kéo Trì Vi ngồi xuống, bác im lặng hai giây rồi nói “Đây là phòng của mẹ Chi Châu, người ông ngoại yêu nhất là cô con gái út nhưng con bé lại phải ra đi.”“Năm đó tập đoàn Lục thị gặp khủng hoảng trong kinh doanh, Lục Hồng Đức vì muốn giữ vững sự nghiệp mà chia tay với Tô Nghi Cầm rồi kết hôn với mẹ Chi Châu. Em gái bác ngốc quá, từ nhỏ đến lớn chỉ yêu mỗi Lục Hồng Đức, tưởng rằng kết hôn xong sẽ có được một cuộc sống hạnh phúc, vậy mà sau khi kết hôn, Lục Hồng Đức đối xử với con bé vô cùng lạnh lùng, không lâu sau, con bé mắc phải chứng uất ức, sau khi sinh Lục Chi Châu xong thì cắt cổ tay tự sát.”Nói đến đây, Mạnh Lôi buông tiếng thở dài “Đều là chuyện cũ từ nhiều năm trước rồi, bác cũng không muốn nhắc tới nhưng bác thương Chi Châu quá.”“Anh ấy sao thế ạ?” Trong lòng Trì Vi gợn lên những bất an mơ hồ.“Quả nhiên Chi Châu không hề nói cho cháu.” Mạnh Lôi rất hiểu cháu trai mình, lúc nào cũng chỉ thông báo tin vui chứ tin buồn chả thấy nói bao giờ, luôn chôn chặt những chuyện buồn xuống đáy lòng, tự mình chịu đựng trong thầm cách giống hệt em gái bà, phải chăng con bé nói với người nhà sớm hơn một chút thôi thì há gì nhà họ Mạnh lại để con bé phải chịu tổn thương ở cái nhà họ Lục đó chứ.“Sau khi mẹ Chi Châu qua đời, Lục Hồng Đức kỵ nhà họ Mạnh không dám cưới luôn Tô Nghi Cầm về nhà mà chỉ biết “kim ốc tàng kiều” ở bên ngoài, Chi Châu thì bị ông ta vứt cho người giúp việc, không hề quan tâm đến thằng bé.”“Năm Chi Châu lên chín tuổi thì bị người giúp việc bạo hành, thằng bé bị đổ nước sôi lên cánh tay, đến giờ vết bỏng ấy vẫn còn, ông ngoại biết tin thì giận lắm, tự mình ôm Chi Châu về nhà họ Mạnh nuôi nấng, nhưng dẫu gì Lục Hồng Đức cũng là ba ruột của Chi Châu nên nhà họ Mạnh không thể tuyệt giao được với nhà bên đó.”Trái tim Trì Vi như bị ai đó bóp chặt, hồi trước cô đã từng hỏi Lục Chi Châu về vết thương của anh, khi ấy anh còn cười nói rằng vì hồi bé bướng quá nên bị vấp ngã lưu lại sẹo, mà cô nghe xong cũng tin luôn, chẳng suy nghĩ gì Vi cũng từng thấy trên mạng xuất hiện nhiều bài báo viết về việc Lục Chi Châu bị người giúp việc ngược đãi khi còn nhỏ nhưng đến tận bây giờ cô vẫn không hề tin vào mấy lời đó, cô cảm thấy nhiều phóng viên vì chỉ số KPI của mình nên mới viết bậy viết bạ, cô luôn nghĩ rằng anh là một công tử nhà giàu, cuộc sống thuận buồm xuôi gió, sẽ chẳng bao giờ phải chịu đựng những uất ức như Lôi thấy sắc mặt Trì Vi xấu đi thì cũng không kể nữa, đúng lúc ấy Lục Chi Châu đứng ngoài gõ cửa “Bác, Vi Vi, hai người ở trong làm gì thế?”Mạnh Lôi ra mở cửa rồi cười anh “Sao hồi bé không thấy cháu dính người như thế này?”“Thì hồi còn bé cháu làm gì đã có bạn gái.”Mạnh Lôi lười phải ba hoa với anh, bác xuống lầu, trả lại không gian cho hai người Vi vẫn ngồi trên cạnh giường, không biết đang suy nghĩ điều gì, Lục Chi Châu ngồi xuống cạnh cô, hỏi “Bác nói gì với em thế?”“Chi Châu, em xin lỗi.”Lục Chi Châu khó hiểu “Xin lỗi cái gì?”Trì Vi nâng cằm anh, hôn lên môi anh một nụ hôn êm ái dịu xin lỗi, xin lỗi vì đã bỏ rơi anh.
nhớ em yêu em cưng chiều em