Các trường hợp chấn thương sọ não là xuất huyết não thì sẽ tạo áp lực bên trong hộp sọ nên phải lấy sọ ra để làm giảm áp lực máu. Qua thời gian khi đã ổn rồi sẽ phẫu thuật ghép sọ lại. Các trường hợp này chắc không có tiền nên chưa ghép sọ được. Nếu mất hộp sọ thì đó là bộ phận cực kì dễ tổn thương nhé. Ngoài ra thì cũng sẽ bị mất thăng bằng. Truyện Em là định mệnh của đời anh - Tiếu Giai Nhân. Truyện ngôn tình, hoàn, cổ đại, hiện đại, xuyên không post nhanh nhất, nhiều nhất. Phó Minh Thời dừng động tác lại. Anh có một người cô, lớn hơn ba anh chừng ba tuổi, lúc nhỏ mẹ anh từng nói qua, trước khi cô Câu ca dao này đề cao tình nghĩa giữa con người, thậm chí là những người xa lạ với nhau, phê phán những con người sống không có tình nghĩa. Bà con xa không bằng láng giềng gần. Câu tục ngữ muốn nói về tình anh em hàng xóm láng giềng, tối lửa tắt đèn có nhau. Em đã trải qua đủ cả, đã biết yêu và được yêu, đã biết hạnh phúc và đau khổ vì anh. Có anh, em xấu đi trông thấy (hihi) vì lo lắng cho những lo toan cuộc sống thường ngày, lo lắng cho tương lai của hai đứa và lo cho anh vất vả học hành sớm tối. Những bươn chải của cuộc sống đã khiến anh gầy đi, già đi, xấu đi và bắt đầu trở nên cau có. Phương Anh - Ngọc Khương: Chúng tôi muốn tiết kiệm tối đa cho cả hai nên muốn tìm một căn hộ studio khoảng 8 triệu đồng trở xuống.Đây có thể là căn hộ dịch vụ hoặc phòng trong nhà nguyên căn đều được. Phan Anh - Phương Vy: Chúng tôi đề ra mục tiêu tìm căn hộ một phòng ngủ, không nội thất ở quận 2 (TP 8EcPw4. Tác giả Liễu Như An Thể loại trọng sinh, thanh xuân vườn trường Nguồn Tình trạng Full Nội dung Một vụ tai nạn xe xảy ra, khiến cô gái mới tốt nghiệp đại học đi vào đường chết. Lúc mất đi, mới hay người đàn ông bên cạnh mình là Tần Thạch đã yêu Tô Nhiên như thế nào. Cô trở lại năm 12 tuổi ấy, ngay tại thời điểm vừa mới gặp anh. Vẫn là cô bé bàn trên và cậu trai bàn dưới. Kiếp trước anh nuông chiều yêu thương cô, cho nên Tô Nhiên quyết định, kiếp này cô muốn nuông chiều anh, yêu thương anh, muốn anh trở nên suất sắc hơn. Muốn nuôi chồng không được, ngược lại bị anh bắt nạt, lẽ nào lại như vậy được! ! Tần Thạch và Tô Nhiên cùng nhau trải qua những năm học trung học ngây ngô, và những năm cao trung rắc rối, cùng hưởng thái bình an nhàn. Có điều lần trọng sinh này, dần dà Tô Nhiên nhận ra những bước nhảy của số phận lại gióng đều nhịp như cũ lần nữa. Cô mơ thấy khung cảnh mình chết kiếp trước, được Tần Thạch ôm lấy gào khóc trong màn mưa mà kinh hãi vô cùng, sợ rằng kiếp này dù có làm gì cũng không thể đổi thay số phận đã định. Đây là một chuyện tình yêu phải nói là khá cảm động, lấy đi nhiều nước mắt của tôi dù tôi chắc rằng mình không phải người dễ khóc. Tuy nhiên thì đừng nghĩ truyện chỉ có sóng gió thôi nha, nửa đầu truyện khá ngọt có thể làm mê đắm lòng người đó. Ngọt từ sự ân cần, nuông chiều của Tần Thạch ẩn hiện trong ký ức kiếp trước của Tô Nhiên. Ngọt từ sự dịu dàng, chăm lo của Tô Nhiên để giúp Tần Thạch trở nên thành công rực rỡ hơn trong tương lai. Có điều dù có thêm vài năm sống và trưởng thành sớm thì Tô Nhiên vẫn bị Tần Thạch thời bé con bắt nạt. Tôi khá thích nữ chính Tô Nhiên vì tình yêu sâu đậm, êm đềm những cực kì sâu sắc, thủy chung mà cô dành cho Tần Thạch. Cô không chỉ yêu Tần Thạch kiếp trước mà kiếp này còn yêu hơn, thương hơn vì xót xa việc đã bỏ lại anh trên cõi đời. Tần Thạch thì khỏi nói rồi, siêu sủng Tô Nhiên ấy, tuy còn nhỏ nhưng đã biết cách chăm lo, lấy lòng crush rồi cơ. Đây là câu chuyện thanh xuân vườn trường nhiều sóng gió nhưng vẫn đầy ấm áp và bao dung. Không có kế hoạch trả thù kiếp trước, không có cả mưu mô hay ly kì gì, tình yêu sống lại chỉ vì người yêu thương mình ở kiếp trước và muốn bù đắp, đó có thể coi là một chuyện tình lay động vượt thời gian và thậm chí đã cảm động cả chúa trời. Đáng để đọc và cảm nhận sự rung động! Tô Nhiên vừa mới nhận được bằng tốt nghiệp đại học N, tâm trạng vô cùng tốt đi trên đường lớn, đại học N mặc dù không phải là trường đại học tốt nhất tỉnh Chiết Giang, nhưng cũng là một trong những trường trọng điểm, mà nói thế nào cô cũng là một sinh viên mới tốt nghiệp, muốn tìm một công việc bình thường cũng không phải là việc gì quá khó nữa cô căn bản cũng không cần tìm việc làm, bởi bạn trai cô Tần trạch, đã sớm giúp cô thu xếp rồi, muốn cô trở về làm cô giáo dạy Ngữ Văn ở một trường phổ thông trọng đến Tần trạch, trên môi Tô Nhiên lại khẽ mỉm tuyệt đối là một người ngốc nghếch không hơn không kém. Nhớ năm đó anh theo đuổi cô, bị cô tàn nhẫn từ chối ba lần, vậy mà anh vẫn ngây ngô không từ một lần đều vì cô mà bị thương đầy mình, sau khi gặp lại anh, anh vẫn như ánh sáng mặt trời, mỉm cười một cách tự vậy cô lại thở phào một cách nhẹ nhõm, vỗ ngực nói, cũng may, anh không suy sụp tinh thần, nếu không tội lỗi cô rất bạn của anh nói cho cô biết, cô mới biết rõ mọi việc, nụ cười của anh thật ra đều là giả vờ, vì không muốn cô thấy lo lắng, không phải thấy áy phút hiểu rõ mọi chuyện đó, trong lòng của cô tràn ngập đau đớn nhưng cũng rất ngọt đầu tiên anh tỏ tình là vào năm lớp mười. Cô không thích anh, bời vì cô cảm thấy anh ngốc nghếch, lại không đẹp trai, vì vậy cô từ chối thẳng thừng, anh vuốt vuốt mái tóc, cười ha hả nói "Chúng ta vẫn là bạn bé chứ." Sau đó bước chân "Nhẹ nhàng" bước này, cô mới hiểu được, thật ra bước chân của anh không phải nhẹ nhàng mà là trống của anh nói, sau khi anh trở về, liều mạng ở trong phòng thức khuya dậy sớm không nói không rằng đọc sách một tháng, thành tích học tập của anh nhảy vọt lên đứng đầu cả lớp, đứng thứ hai toàn trường mới ngừng thứ hai anh tỏ tình là sau khi kết thúc kỳ thi tốt nghiệp trung học phổ thông. Cô nhìn thấy anh cao hơn, trên gương mặt hơi đen của anh có đôi mắt đen sáng ngời, có chút thất thần, ma xui quỷ khiến như thế nào cô lại gật đầu đồng ý. Nhưng mà sau khi quen nhau, Tô Nhiên cảm thấy không được tự nhiên, đột nhiên trong cuộc sống lại thêm một người, bản thân lại thêm một việc để quan tâm, một người cần để nhớ, không khiến cô cảm thấy ngọt ngào, mà trái lại có cảm giác nó như một loại gánh thế, một tuần sau cô đề nghị chia tay. Sắc mặt của anh trở nên trắng bệch, nhưng mà trên mặt vẫn mỉm cười, rất lâu sau mới nói "Không có việc gì, nếu không phải là người yêu, chúng ta vẫn là bạn bè."Bạn của anh nói nói, từ lần đó về sau, anh ngày đêm không ngừng chơi trò chơi, tam quốc, ma thú, ....lúc nào anh cũng là người đánh được boss lớn cuối cùng, anh đã trở thành một người nổi tiếng trong dưới game. Nhưng mà, anh cũng gầy đi mất 10kg, mắt cũng cận nặng 2 độ, cuối cùng bị cảm phát sốt một tuần sau mới khôi phục bình thứ ba, nói chính xác, thật ra là Tô Nhiên đưa ra đề nghị quay lại. Vì lần đó, Tô Nhiên đi tìm việc làm thêm nhưng bị người ta lừa mất 1000 đồng, sau đó lên xe buýt lại bị người ta móc ví, đó là kỳ nghỉ hè năm nhất đại học lên năm hai. Lúc ấy, Tô Nhiên khóc hết nước mắt, Tần Trạch lặn lội từ thành phố chỗ anh đang sống đến tận thành phố cô học để an ủi cô, lại còn đưa cô về nhà. Sau đó, Tô Nhiên bị anh làm cho cảm động, nói "Nếu không, chúng ta có thể thử quay lại nhé?" Tần Trạch vui mừng như một tháng sau, người trong nhà Tô Nhiên phát hiện ra mọi chuyện, nghiêm khắc phản đối Tô Nhiên yêu đương trong Đại Học, tư tưởng của gia đình cô khá bảo thủ, cảm thấy con gái nên học xong đại học, có công việc ổn định, sau đó tìm một người đàn ông để gả đi, như vậy mới hợp lý. Khi còn học đại học thì tuyệt đối không cho phép có bạn trai, chứ đừng nói đến là một người bạn trai có gia cảnh không tốt, vẻ ngoài cũng không được dễ nhìn. Tô Nhiên khóc, cô không có dũng khí đứng trước mặt Tần Trach để nói, vì vậy chỉ viết một bức thư, đưa cho Tần trạch, để cho anh sau khi trở về tuần lễ trôi qua, rồi 2 tuần, cho đến ngày thứ bảy tuần thứ 3, Tần Trạch thân thể vô cùng tiều tụy xuất hiện trước cửa phòng ngủ của Tô Nhiên, ôm chặt lấy Tô Nhiên, chỉ hận không đem Tô Nhiên nhét vào trong ngực được, hơi thở nóng rực của anh phun bên tai Tô Nhiên, giọng nói khàn khàn lại có một chút bá đạo, lại có chút yếu ớt"Tô Nhiên, đây là lần thứ ba, anh, không muốn buông tay.""Em, cũng sẽ không buông tay!""Tô Nhiên, tin tưởng anh. . . . . . anh nhất định sẽ cố gắng cho em một cuộc sống hạnh phúc."Sau khi nghe câu nói này của Tần Trạch, lòng Tô Nhiên bỗng mềm nhũn, nước mắt không kềm được mà tuôn rơi, cô mệt mỏi tựa vào lòng Tần Trạch gật đầu, khẽ thở dài nói "Tần Trạch, em tin anh."Sau đó, Tần Trạch yên tâm mà hôn của anh nói lần này thật sự Tô Nhiên hơi quá đáng, cô cho anh hi vọng ngọt ngào, rồi lại vô tình phá nát, lúc này lòng anh đã thật sự bị tổn thương, ba tuần kia, cả ngày anh đều nằm trên giường nửa sống nửa chết. Ăn cơm, bọn họ nhìn chằm chằm bắt anh ăn xong, nhưng sau đó anh ói ra hết toàn bộ. Bài tập, nhìn anh viết rất hăng say, lại phát hiện anh toàn bộ chỉ viết một chữ, của anh nổi giận "Cô gái này, có gì tốt để cho cậu vì cô ta mà hành hạ bản thân ra bộ dáng như thế này! Cậu thích cô ta 7 năm, cô ta thích cậu bao lâu! Tần Trạch, cậu tỉnh lại ngay cho tớ, cô ta không xứng đáng để được cậu yêu, cô ta là một cô gái có ý nghĩ không vững vàng, không thể yêu cậu được đâu, cậu có cho cô ta nhiều hơn nữa, cô ta cũng không nghĩ cậu là người tốt. Tần Trạch, trên đời này thiếu gì phụ nữ, người suất sắc như cậu, tại sao lại phải yêu thầm một bông hoa!"Tần Trạch vốn đang nửa sống nửa chết nhưng sau khi nghe thấy những lời này bỗng nhiên đùng đùng nổi giận tung một đấm vào mặt người bạn ấy "Cậu! Không được nói xấu cô ấy!"Bạn anh nói, hai người là anh em từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, quan hệ của cả hai cực kỳ tốt, bình thường nếu một người có canh uống ....tuyệt đối sẽ không để người còn lại bị đói. Vậy mà lần đầu tiên anh đánh người anh em của mình lại là, vì cô. Tô Nhiên nghĩ đi nghĩ lại, đột nhiên một lực rất lớn đâm sầm vào cô khiến cô bay lên trời, toàn thân đau nhức làm cô không kịp kêu lên, bên tai mơ hồ nghe được âm thanh lo lắng suốt ruột vang lên "Cô gái, cẩn thận ——"Một tiếng phanh xe hết sức chói tai vang lên hòa vào tiếng hét sợ hãi của những ngươi xung quanh, sau đó trước mặt cô tối sầm lại, cô hôn mê."Bạn học, bạn học..."Tô Nhiên dùng sức mở to mắt, cố gắng tỉnh vào nghị lực kiên cường, Tô Nhiên mở mắt, quan sát bốn phía, hình như là phòng làm việc, Tô Nhiên đang tựa trên ghế sa lon, đối diện là hai cái bàn làm việc kiểu cũ đặt sát vào nhau, trông rất giống văn phòng làm việc của giáo viên ở trường Nhiên cảm thấy có chút hỗn loạn, tình huống hiện tại là tình huống gì vậy, cô hình như là bị xe đụng mà, tại sao lại không ở trong bệnh viện, mà lại ở đây, chẳng lẽ là được một giáo viên cứu? ?Trên vách tường trước mặt có một chiếc gương màu lam rất lớn, Tô Nhiên muốn nhìn thử xem rốt cuộc lúc này mình đã thê thảm đến mức nào..Trong gương không có bóng dáng của Tô Nhiên, chỉ có cô gái nhỏ tóc ngắn khoảng 12 tuổi. Tóc được tết đuôi sam chia hai bên, mái tóc ở trên trán rối tung lên, ánh mắt sáng ngời, không có mắt kiếng, nhưng vẫn nhìn thấy rõ Nhiên, ngón tay run run chỉ bản thân mình trong gương —— Hàaa...! mình trẻ lại khó có thể vậy từ từ chuyển động tay phải, trong gương bản thu nhỏ của Tô nhiên cũng chầm chậm chuyển động tay phải. . . . . .Tô Nhiên hung hăng mình bấm một cái, đau ——!Mình sống lại!Cô sờ sờ mặt của mình, sờ sờ tay của mình, rốt cuộc xác định, mình là một người sống sờ sờ, mà không phải là một giấc ra, không biết bản thân đụng phải "vận cứt chó" gì, Tô Nhiên ban đầu hơi hoảng sợ nhưng dần dần lại trở nên mừng như điên. Nếu cô có thể sống lại một lần nữa, cô sẽ chín chắn hơn so với trước đây, như vậy cô sẽ yêu thương và trân trọng người kiếp trước đã yêu cô. Sau đó, cô sẽ giúp đỡ gia đình có cuộc sống tốt hơn, ít nhất muốn gia đình mình ấm no hơn kiếp trước trở thành một gia đình khá. Trong lúc Tô Nhiên đang mơ giấc mộng tương lai thật đẹp thì, cửa mở ra, một người đàn ông trung niên khoảng bốn mươi đeo kính mặc áo choàng trắng đi vào."Tỉnh rồi sao? Cảm thấy thế nào?""Rất tốt ạ." Ông ấy kiểm tra mí mắt của Tô Nhiên rồi trách mắng với giọng điệu có chút không hài lòng "Xem ra không còn gì đáng ngại nữa, cô bé cũng thật là, giảm cân cái gì chứ? Mấy ngày này không ăn cơm đầy đủ có phải không? Hôm nay nhiệt độ lại cao, không cảm nắng mới là lạ." Giảm cân, Tô Nhiên như bị sét đánh, thì ra khi mình còn bé, đã có suy nghĩ tiên tiến như vậy, bản thân được mấy cân thịt, vậy mà lại nghĩ đến chuyện giảm cân!"Được rồi, nhanh về phòng học đi, hôm nay hôm nay ngày đầu tiên học sinh mới đi học, em đã gây ra chuyện lớn như vậy." Thầy giáo kia có chút bực mình vẫy tay đuổi Tô Nhiên nhất trung học! ~ lớp 7 ở VNMột từ ngữ thật đẹp, Tô Nhiên mỉm và cô quen nhau không phải ở năm nhất trung học sao? Cô cố gắng lục lọi phần trí nhớ còn sót lại, từ đến lớp 4 năm thứ nhất, rồi đưa mắt nhìn đến vị trí ngồi của cô, cô nhìn xung quanh, đột nhiên cô trông thấy một cậu bé mặc áo sơ mi màu trắng, một cậu bé u buồn nhưng luôn sạch Cậu ta, chính là cậu bé cô đã từng lòng Tô Nhiên bình tĩnh như nước, cô lôi kéo quai đeo cặp của mình, khẽ mỉm cười, bản thân mình đã ngần này tuổi, nếu với một cậu bé mà vẫn động tâm thì đúng là càng lớn càng trẻ chậm rãi đi lướt qua, khi đi ngang qua mấy bạn học nam, cậu bé kia đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn thoáng qua Tô Nhiên. Tô Nhiên nhìn vào ánh mắt trong sáng có chút u buồn của cậu bé kia chỉ khẽ mỉm cười rồi bước đi. Cả đời này, cô không muốn dính dáng vào người nổi tiếng của trường học, càng không muốn dính vào bạch mã hoàng tử ở trong lớp, cô chỉ muốn trông nom tốt chàng ngốc của mình mà trước, khi còn học trung học, cô còn rất ngây thơ, không biết khi còn học trung học mới là mới gian quý giá nhất, cho nên kiếp này, cô phải từ từ hưởng thụ lại cơ hội khó có thể có lại một lần từ nhìn anh càng ngày càng trở nên xuất sắc, trở nên giỏi Nhiên chớp mắt mấy cái, ngồi ở trong phòng học của năm nhất trung học này, nhìn mọi thứ xung quanh mọi người dường như đều rất thân quen, làm lòng cô đột nhiên dâng trào cảm xúc, không ngờ, buổi tối hôm cô tốt nghiệp đại học, ra ngoài chúc mừng cùng bạn bè khi trở về không cẩn thận bị xe đụng phải, lại có thể đem cô quay ngược thời gian trở về 10 năm trước, hôm nay là ngày đầu tiên bước vào trường trung học, cũng chính là ngày 2, tháng 9, năm các học sinh lần lượt đi vào phòng học, ánh mắt Tô Nhiên đưa mắt nhìn khắp phòng học bắt đầu tìm kiếm một mắt tìm kiếm trong đám người rất lâu, rốt cuộc cô cùng nhìn thấy một cậu bé gầy teo, đi vào trong tầm mắt của cậu bé ngăm đen, gương mặt trung bình, trừ ánh mắt và lông mày đặc biệt xinh đẹp thì những thứ còn lại đều bình thường. Cậu bé kia mặc một chiếc áo sơ mi trắng đã bị tẩy cho ố vàng và chiếc quần bò rộng thùng thình, đem toàn bộ thân hình của cậu ôm trọn nổi bật lên thân thể gầy mắt Tô Nhiên có chút ươn ướt, cô cắn môi tự nói với lòng mình "Ông trời cho cô cơ hội sống lại một lần nữa, cô tuyệt đối sẽ không lãng phí. Kiếp trước anh nuông chiều cô, yêu cô, đã từng cho cô một cuộc sống hạnh phúc, Tần trạch, kiếp trước những quan tâm chăm sóc và yêu thương anh dành cho cô, cô chưa kịp trả lại, cô đã xảy ra tai nạn, cho nên kiếp này, đến lượt cô yêu thương anh thật nhiều. Đọc thử truyện Sống Lại Có Anh Bên Em Là Đủ Tô Nhiên vừa mới nhận được bằng tốt nghiệp đại học N, tâm trạng vô cùng tốt đi trên đường lớn, đại học N mặc dù không phải là trường đại học tốt nhất tỉnh Chiết Giang, nhưng cũng là một trong những trường trọng điểm, mà nói thế nào cô cũng là một sinh viên mới tốt nghiệp, muốn tìm một công việc bình thường cũng không phải là việc gì quá khó khăn. Hơn nữa cô căn bản cũng không cần tìm việc làm, bởi bạn trai cô Tần trạch, đã sớm giúp cô thu xếp rồi, muốn cô trở về làm cô giáo dạy Ngữ Văn ở một trường phổ thông trọng điểm. Nghĩ đến Tần trạch, trên môi Tô Nhiên lại khẽ mỉm cười. Anh, tuyệt đối là một người ngốc nghếch không hơn không kém. Nhớ năm đó anh theo đuổi cô, bị cô tàn nhẫn từ chối ba lần, vậy mà anh vẫn ngây ngô không từ bỏ. Reads 315,994Votes 8,658Parts 86Complete, First published Apr 07, 2018Table of contentsChương 1 Sống lại, trở lại năm 12 tuổiSat, Apr 7, 2018Chương 2 Tần Trạch, anh bị rơi vào bẫy của em rồiSat, Apr 7, 2018Chương 3 Ác quỷ, người nổi tiếngSat, Apr 7, 2018Chương 4 Ngày bé, buôn bán lời một ítSat, Apr 7, 2018Chương 5 Trước đây, Tần Trạch đã yêu Tô Nhiên như vậy đấySat, Apr 7, 2018Chương 6 Kiếp trước, bật mí một ít khuyết điểm của Tô NhiênSat, Apr 7, 2018Chương 7 Hẹn hò, lần đầu tiên ở kiếp nàySat, Apr 7, 2018Chương 8 Xếp hạng, Tần Trạch nổi giậnSat, Apr 7, 2018Chương 9 Chị họ, chị mới không thích anh chàng kiaSat, Apr 7, 2018Chương 10 Duyên phận, bốn người cùng dạo chơiSat, Apr 7, 2018Chương 11 Tần Trạch, anh thật không hiểu chuyện tình cảmSat, Apr 7, 2018Chương 12 Thư tình, bị người hãm hạiSat, Apr 7, 2018Chương 13 Bùng nổ, lời thề của Tô NhiênSat, Apr 7, 2018Chương 14 Sự thật, xuất hiện manh mốiSat, Apr 7, 2018Chương 15 Lời đồn, ấm áp trong vòng tay Tần TrạchSat, Apr 7, 2018Chương 16 Nước mắt, bước ra trước che chắn và bảo hộSat, Apr 7, 2018Chương 17 Lễ giáng sinh, chàng trai oai phongSat, Apr 7, 2018Chương 18 Chú hai bệnh xơ gan tái phátSat, Apr 7, 2018Chương 19 Tết âm lịch, em họ muốn kết hôn với tôiSat, Apr 7, 2018Chương 20 Khai giảng, nhớ đến Valentine cẩu huyếtSat, Apr 7, 2018Chương 21 Cẩu Cẩu, may mắn may mắnSat, Apr 7, 2018Chương 22 Mẹ, sóng gió mang thaiSat, Apr 7, 2018Chương 23 Tim đập, chạm nhẹ bên môiSat, Apr 7, 2018Chương 24 Tỏ tình, xem như thế điSat, Apr 7, 2018Chương 25 Bất ngờ, gặp phụ huynhSat, Apr 7, 2018Sat, Apr 7, 2018Chương 27 Cường hôn, thiếu niên Piano Vương DựcSat, Apr 7, 2018Chương 28 Con khỉ nhỏ, nhật ký vinh quang khi trưởng thànhSat, Apr 7, 2018Chương 29 Đổi chỗ, một ít chuyện kỳ quáiSat, Apr 7, 2018Sat, Apr 7, 2018Chương 31 Hoảng sợ, bí mật Từ Hải DươngSat, Apr 7, 2018Chương 32 Ước định giữa những người đàn ôngSat, Apr 7, 2018Chương 33 Cậu hai, nhớ lạiSat, Apr 7, 2018Chương 34 Con ngựa, dắt dây đỏ tớiSat, Apr 7, 2018Chương 35 Năm tháng vội vã, nửa năm trôi quaSat, Apr 7, 2018Chương 36 Nụ hôn đầu, danh phận xác địnhSun, Apr 8, 2018Chương 37 Cao trung, rất nhiều điều mớiSun, Apr 8, 2018Chương 38 Đêm trăng, Tần Trạch tới chơiSun, Apr 8, 2018Chương Đêm trăng, Tần Trạch tới chơiSun, Apr 8, 2018Chương 39 Huấn luyện quân sự, té xỉu, rong huyếtSun, Apr 8, 2018Chương 40 Huấn luyện quân sự, con cọp phát uySun, Apr 8, 2018Chương Huấn luyện quân sự, con cọp phát uy 2Sun, Apr 8, 2018Chương 41 Này, mời em đi ăn điSun, Apr 8, 2018Chương Này, mời em đi ăn đi 2Sun, Apr 8, 2018Chương 42 Kích động, ngày biểu diễn quốc khánhSun, Apr 8, 2018Chương 43 Diễn tấu, chỉ vì một mình anh Sun, Apr 8, 2018Chương Diễn tấu, chỉ vì một mình anh 2Sun, Apr 8, 2018Chương 44 Vào thu, một đống việc vặtSun, Apr 8, 2018Chương 45 Tình địch, phải không?Sun, Apr 8, 2018Chương 46 Ở chung, ước hẹn, nắm tay Sun, Apr 8, 2018Chương Ở chung, ước hẹn, nắm tay 2Sun, Apr 8, 2018Chương 47 Cơn ác mộng, hoa bỉ ngạnSun, Apr 8, 2018Chương Cơn ác mộng, hoa bỉ ngạn 2Sun, Apr 8, 2018Chương 48 Cả nhà, hạnh phúcSun, Apr 8, 2018Chương 49 Đã sớm muốn ăn emSun, Apr 8, 2018Chương Đã sớm muốn ăn em 2Sun, Apr 8, 2018Chương 50 Cảm mạo, chuyện lý thú, thăm bệnh lẫn nhauSun, Apr 8, 2018Chương Cảm mạo, chuyện lý thú, thăm bệnh lẫn nhau 2Sun, Apr 8, 2018Chương 51 Bác sĩ thú y, tiểu thí ngưu đao *Sun, Apr 8, 2018Chương Bác sĩ thú y, tiểu thí ngưu đao 2Sun, Apr 8, 2018Chương 52 Vẹt, lại thêm thành viên mớiSun, Apr 8, 2018Chương 53 Muốn tụ họp, nơi cư trú nhỏ Trạch NhiênSun, Apr 8, 2018Chương 54 Cho anh, người cuối cùng ômSun, Apr 8, 2018Chương Cho anh, người cuối cùng ôm 2Sun, Apr 8, 2018Chương 55 Tô Nhiên, âm uSun, Apr 8, 2018Chương Tô Nhiên, âm u 2Sun, Apr 8, 2018Chương Tô Nhiên, âm u 3Sun, Apr 8, 2018Chương Ngoại truyện nhỏSun, Apr 8, 2018Chương 56 Truy hồn, đường âm dương ngoại truyệnSun, Apr 8, 2018Chương Truy hồn, đường âm dương ngoại truyện2Sun, Apr 8, 2018Chương 57 Hoá thân Con Rối lên đại học Phiên ngoạiSun, Apr 8, 2018Chương 58 Kỳ lạ, ngày thứ nhất du học tại MỹSun, Apr 8, 2018Chương 59 Xào rau, chính là XX sao XXSun, Apr 8, 2018Chương 60 Đi học, không chỉ có một hình thức như vậySun, Apr 8, 2018Chương 61 Nước ngoài gặp đồng hươngSun, Apr 8, 2018Chương 62 Lễ tạ ơn, sự vui mừngSun, Apr 8, 2018Chương 63 Về nước, chú haiSun, Apr 8, 2018Chương 64 Tần Trạch bộc lộ tài năngSun, Apr 8, 2018Chương 65 Hoa đào, nở rồi lại rơi xuốngSun, Apr 8, 2018Chương 66 Nụ hôn thức tỉnh mỹ nhân say ngủSun, Apr 8, 2018Chương 67 Kết hôn, kết hôn nhaSun, Apr 8, 2018Chương 68 Động phòng, lần đầu tiênSun, Apr 8, 2018Chương 69 Bánh bao ra đờiSun, Apr 8, 2018Chương 70 Ba năm sau khi cướiSun, Apr 8, 2018Chương 71 Trọn đời trọn kiếp một đôi ngườiSun, Apr 8, 2018Chương 72 Ngoại truyện Nhật ký năm mười tuổi của Thỏ ThỏSun, Apr 8, 2018Tác giả Liễu Như An Thể loại Ngôn Tình, Trọng Sinh, Sủng, Thanh xuân vườn trường Nguồn DĐ Lê Quý Đôn Editor Tịnh Du ~~ Văn án ~~ Một vụ tai nạn xe, khiến cô gái mới tốt nghiệp đại học Tô Nhiên sống lại. Cô trở lại năm 12 tuổi ấy, ngay tại thời điểm vừa mới gặp anh. Kiếp trước anh nuông chiều yêu thương cô, cho nên Tô Nhiên quyết định, kiếp này cô muốn nuông chiều anh, yêu thương anh, muốn anh trở nên xuất sắc hơn. Muốn nuôi chồng không được, ngược lại bị anh bắt nạt, lẽ nào lại như vậy được!!! Tác phẩm kể cho chúng ta biết rằng nam chính và nữ chính cùng nhau trải qua những năm học trung học ngây ngô, và những năm cao trung rắc rối, sau đó bởi vì số phận an bài cô bị tai nạn biến thành Con Rối, nhưng hai người vẫn cùng nhau đi du học ở Mỹ, cuối cùng hai người hiểu rõ lòng của đối phương, chậm rãi hạnh phúc đến già.80trùngsinh 45 [Hiện đại – Trùng sinh] Sống lại, có anh bên em là đủ – Liễu Như An – ĐiểmĐang tải Player đọc truyện … Tốc độ đọc truyện Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện Chương 1 Sống lại, trở lại năm 12 tuổi. . . Tô Nhiên vừa mới nhận được bằng tốt nghiệp đại học N, tâm trạng vô cùng tốt đi trên đường lớn, đại học N mặc dù không phải là trường đại học tốt nhất tỉnh Chiết Giang, nhưng cũng là một trong những trường trọng điểm, mà nói thế nào cô cũng là một sinh viên mới tốt nghiệp, muốn tìm một công việc bình thường cũng không phải là việc gì quá khó khăn. Hơn nữa cô căn bản cũng không cần tìm việc làm, bởi bạn trai cô Tần trạch, đã sớm giúp cô thu xếp rồi, muốn cô trở về làm cô giáo dạy Ngữ Văn ở một trường phổ thông trọng điểm. Nghĩ đến Tần trạch, trên môi Tô Nhiên lại khẽ mỉm cười. Anh, tuyệt đối là một người ngốc nghếch không hơn không kém. Nhớ năm đó anh theo đuổi cô, bị cô tàn nhẫn từ chối ba lần, vậy mà anh vẫn ngây ngô không từ bỏ. Mỗi một lần đều vì cô mà bị thương đầy mình, sau khi gặp lại anh, anh vẫn như ánh sáng mặt trời, mỉm cười một cách tự nhiên. Vì vậy cô lại thở phào một cách nhẹ nhõm, vỗ ngực nói, cũng may, anh không suy sụp tinh thần, nếu không tội lỗi cô rất lớn. Sau bạn của anh nói cho cô biết, cô mới biết rõ mọi việc, nụ cười của anh thật ra đều là giả vờ, vì không muốn cô thấy lo lắng, không phải thấy áy náy. Giây phút hiểu rõ mọi chuyện đó, trong lòng của cô tràn ngập đau đớn nhưng cũng rất ngọt ngào. Lần đầu tiên anh tỏ tình là vào năm lớp mười. Cô không thích anh, bời vì cô cảm thấy anh ngốc nghếch, lại không đẹp trai, vì vậy cô từ chối thẳng thừng, anh vuốt vuốt mái tóc, cười ha hả nói “Chúng ta vẫn là bạn bé chứ.” Sau đó bước chân “Nhẹ nhàng” bước đi. Sau này, cô mới hiểu được, thật ra bước chân của anh không phải nhẹ nhàng mà là trống rỗng. Bạn của anh nói, sau khi anh trở về, liều mạng ở trong phòng thức khuya dậy sớm không nói không rằng đọc sách một tháng, thành tích học tập của anh nhảy vọt lên đứng đầu cả lớp, đứng thứ hai toàn trường mới ngừng lại. Lần thứ hai anh tỏ tình là sau khi kết thúc kỳ thi tốt nghiệp trung học phổ thông. Cô nhìn thấy anh cao hơn, trên gương mặt hơi đen của anh có đôi mắt đen sáng ngời, có chút thất thần, ma xui quỷ khiến như thế nào cô lại gật đầu đồng ý. Nhưng mà sau khi quen nhau, Tô Nhiên cảm thấy không được tự nhiên, đột nhiên trong cuộc sống lại thêm một người, bản thân lại thêm một việc để quan tâm, một người cần để nhớ, không khiến cô cảm thấy ngọt ngào, mà trái lại có cảm giác nó như một loại gánh nặng. Vì thế, một tuần sau cô đề nghị chia tay. Sắc mặt của anh trở nên trắng bệch, nhưng mà trên mặt vẫn mỉm cười, rất lâu sau mới nói “Không có việc gì, nếu không phải là người yêu, chúng ta vẫn là bạn bè.” Bạn của anh nói nói, từ lần đó về sau, anh ngày đêm không ngừng chơi trò chơi, tam quốc, ma thú, ….lúc nào anh cũng là người đánh được boss lớn cuối cùng, anh đã trở thành một người nổi tiếng trong dưới game. Nhưng mà, anh cũng gầy đi mất 10kg, mắt cũng cận nặng 2 độ, cuối cùng bị cảm phát sốt một tuần sau mới khôi phục bình thường. Lần thứ ba, nói chính xác, thật ra là Tô Nhiên đưa ra đề nghị quay lại. Vì lần đó, Tô Nhiên đi tìm việc làm thêm nhưng bị người ta lừa mất 1000 đồng, sau đó lên xe buýt lại bị người ta móc ví, đó là kỳ nghỉ hè năm nhất đại học lên năm hai. Lúc ấy, Tô Nhiên khóc hết nước mắt, Tần Trạch lặn lội từ thành phố chỗ anh đang sống đến tận thành phố cô học để an ủi cô, lại còn đưa cô về nhà. Sau đó, Tô Nhiên bị anh làm cho cảm động, nói “Nếu không, chúng ta có thể thử quay lại nhé?” Tần Trạch vui mừng như điên. Nhưng một tháng sau, người trong nhà Tô Nhiên phát hiện ra mọi chuyện, nghiêm khắc phản đối Tô Nhiên yêu đương trong Đại Học, tư tưởng của gia đình cô khá bảo thủ, cảm thấy con gái nên học xong đại học, có công việc ổn định, sau đó tìm một người đàn ông để gả đi, như vậy mới hợp lý. Khi còn học đại học thì tuyệt đối không cho phép có bạn trai, chứ đừng nói đến là một người bạn trai có gia cảnh không tốt, vẻ ngoài cũng không được dễ nhìn. Tô Nhiên khóc, cô không có dũng khí đứng trước mặt Tần Trach để nói, vì vậy chỉ viết một bức thư, đưa cho Tần trạch, để cho anh sau khi trở về đọc. Một tuần lễ trôi qua, rồi 2 tuần, cho đến ngày thứ bảy tuần thứ 3, Tần Trạch thân thể vô cùng tiều tụy xuất hiện trước cửa phòng ngủ của Tô Nhiên, ôm chặt lấy Tô Nhiên, chỉ hận không đem Tô Nhiên nhét vào trong ngực được, hơi thở nóng rực của anh phun bên tai Tô Nhiên, giọng nói khàn khàn lại có một chút bá đạo, lại có chút yếu ớt “Tô Nhiên, đây là lần thứ ba, anh, không muốn buông tay.” “Em, cũng sẽ không buông tay!” “Tô Nhiên, tin tưởng anh.. .. .. anh nhất định sẽ cố gắng cho em một cuộc sống hạnh phúc.” Sau khi nghe câu nói này của Tần Trạch, lòng Tô Nhiên bỗng mềm nhũn, nước mắt không kềm được mà tuôn rơi, cô mệt mỏi tựa vào lòng Tần Trạch gật đầu, khẽ thở dài nói “Tần Trạch, em tin anh.” Sau đó, Tần Trạch yên tâm mà hôn mê. Bạn của anh nói lần này thật sự Tô Nhiên hơi quá đáng, cô cho anh hi vọng ngọt ngào, rồi lại vô tình phá nát, lúc này lòng anh đã thật sự bị tổn thương, ba tuần kia, cả ngày anh đều nằm trên giường nửa sống nửa chết. Ăn cơm, bọn họ nhìn chằm chằm bắt anh ăn xong, nhưng sau đó anh ói ra hết toàn bộ. Bài tập, nhìn anh viết rất hăng say, lại phát hiện anh toàn bộ chỉ viết một chữ, Nhiên. Bạn của anh nổi giận “Cô gái này, có gì tốt để cho cậu vì cô ta mà hành hạ bản thân ra bộ dáng như thế này! Cậu thích cô ta 7 năm, cô ta thích cậu bao lâu! Tần Trạch, cậu tỉnh lại ngay cho tớ, cô ta không xứng đáng để được cậu yêu, cô ta là một cô gái có ý nghĩ không vững vàng, không thể yêu cậu được đâu, cậu có cho cô ta nhiều hơn nữa, cô ta cũng không nghĩ cậu là người tốt. Tần Trạch, trên đời này thiếu gì phụ nữ, người suất sắc như cậu, tại sao lại phải yêu thầm một bông hoa!” Tần Trạch vốn đang nửa sống nửa chết nhưng sau khi nghe thấy những lời này bỗng nhiên đùng đùng nổi giận tung một đấm vào mặt người bạn ấy “Cậu! Không được nói xấu cô ấy!” Bạn anh nói, hai người là anh em từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, quan hệ của cả hai cực kỳ tốt, bình thường nếu một người có canh uống ….tuyệt đối sẽ không để người còn lại bị đói. Vậy mà lần đầu tiên anh đánh người anh em của mình lại là, vì cô. Tô Nhiên nghĩ đi nghĩ lại, đột nhiên một lực rất lớn đâm sầm vào cô khiến cô bay lên trời, toàn thân đau nhức làm cô không kịp kêu lên, bên tai mơ hồ nghe được âm thanh lo lắng suốt ruột vang lên “Cô gái, cẩn thận ——” Một tiếng phanh xe hết sức chói tai vang lên hòa vào tiếng hét sợ hãi của những ngươi xung quanh, sau đó trước mặt cô tối sầm lại, cô hôn mê. “Bạn học, bạn học…” Tô Nhiên dùng sức mở to mắt, cố gắng tỉnh lại. Dựa vào nghị lực kiên cường, Tô Nhiên mở mắt, quan sát bốn phía, hình như là phòng làm việc, Tô Nhiên đang tựa trên ghế sa lon, đối diện là hai cái bàn làm việc kiểu cũ đặt sát vào nhau, trông rất giống văn phòng làm việc của giáo viên ở trường học. Tô Nhiên cảm thấy có chút hỗn loạn, tình huống hiện tại là tình huống gì vậy, cô hình như là bị xe đụng mà, tại sao lại không ở trong bệnh viện, mà lại ở đây, chẳng lẽ là được một giáo viên cứu? ? Trên vách tường trước mặt có một chiếc gương màu lam rất lớn, Tô Nhiên muốn nhìn thử xem rốt cuộc lúc này mình đã thê thảm đến mức nào.. Trong gương không có bóng dáng của Tô Nhiên, chỉ có cô gái nhỏ tóc ngắn khoảng 12 tuổi. Tóc được tết đuôi sam chia hai bên, mái tóc ở trên trán rối tung lên, ánh mắt sáng ngời, không có mắt kiếng, nhưng vẫn nhìn thấy rõ ràng. Tô Nhiên, ngón tay run run chỉ bản thân mình trong gương —— Hàaa…! mình trẻ lại rồi. Cô khó có thể tin. Vì vậy từ từ chuyển động tay phải, trong gương bản thu nhỏ của Tô nhiên cũng chầm chậm chuyển động tay phải.. .. . . Tô Nhiên hung hăng mình bấm một cái, đau ——! Mình sống lại! Cô sờ sờ mặt của mình, sờ sờ tay của mình, rốt cuộc xác định, mình là một người sống sờ sờ, mà không phải là một giấc mơ. Xem ra, không biết bản thân đụng phải “vận cứt chó” gì, Tô Nhiên ban đầu hơi hoảng sợ nhưng dần dần lại trở nên mừng như điên. Nếu cô có thể sống lại một lần nữa, cô sẽ chín chắn hơn so với trước đây, như vậy cô sẽ yêu thương và trân trọng người kiếp trước đã yêu cô. Sau đó, cô sẽ giúp đỡ gia đình có cuộc sống tốt hơn, ít nhất muốn gia đình mình ấm no hơn kiếp trước trở thành một gia đình khá. Trong lúc Tô Nhiên đang mơ giấc mộng tương lai thật đẹp thì, cửa mở ra, một người đàn ông trung niên khoảng bốn mươi đeo kính mặc áo choàng trắng đi vào. “Tỉnh rồi sao? Cảm thấy thế nào?” “Rất tốt ạ.” Ông ấy kiểm tra mí mắt của Tô Nhiên rồi trách mắng với giọng điệu có chút không hài lòng “Xem ra không còn gì đáng ngại nữa, cô bé cũng thật là, giảm cân cái gì chứ? Mấy ngày này không ăn cơm đầy đủ có phải không? Hôm nay nhiệt độ lại cao, không cảm nắng mới là lạ.” Giảm cân, Tô Nhiên như bị sét đánh, thì ra khi mình còn bé, đã có suy nghĩ tiên tiến như vậy, bản thân được mấy cân thịt, vậy mà lại nghĩ đến chuyện giảm cân! “Được rồi, nhanh về phòng học đi, hôm nay hôm nay ngày đầu tiên học sinh mới đi học, em đã gây ra chuyện lớn như vậy.” Thầy giáo kia có chút bực mình vẫy tay đuổi Tô Nhiên đi. Năm nhất trung học! ~ lớp 7 ở VN Một từ ngữ thật đẹp, Tô Nhiên mỉm cười. Anh và cô quen nhau không phải ở năm nhất trung học sao? Cô cố gắng lục lọi phần trí nhớ còn sót lại, từ đến lớp 4 năm thứ nhất, rồi đưa mắt nhìn đến vị trí ngồi của cô, cô nhìn xung quanh, đột nhiên cô trông thấy một cậu bé mặc áo sơ mi màu trắng, một cậu bé u buồn nhưng luôn sạch sẽ. Là Cậu ta, chính là cậu bé cô đã từng mến. Trong lòng Tô Nhiên bình tĩnh như nước, cô lôi kéo quai đeo cặp của mình, khẽ mỉm cười, bản thân mình đã ngần này tuổi, nếu với một cậu bé mà vẫn động tâm thì đúng là càng lớn càng trẻ lại. Cô chậm rãi đi lướt qua, khi đi ngang qua mấy bạn học nam, cậu bé kia đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn thoáng qua Tô Nhiên. Tô Nhiên nhìn vào ánh mắt trong sáng có chút u buồn của cậu bé kia chỉ khẽ mỉm cười rồi bước đi. Cả đời này, cô không muốn dính dáng vào người nổi tiếng của trường học, càng không muốn dính vào bạch mã hoàng tử ở trong lớp, cô chỉ muốn trông nom tốt chàng ngốc của mình mà thôi. Kiếp trước, khi còn học trung học, cô còn rất ngây thơ, không biết khi còn học trung học mới là mới gian quý giá nhất, cho nên kiếp này, cô phải từ từ hưởng thụ lại cơ hội khó có thể có lại một lần nữa. Từ từ nhìn anh càng ngày càng trở nên xuất sắc, trở nên giỏi nhất. Tô Nhiên chớp mắt mấy cái, ngồi ở trong phòng học của năm nhất trung học này, nhìn mọi thứ xung quanh mọi người dường như đều rất thân quen, làm lòng cô đột nhiên dâng trào cảm xúc, không ngờ, buổi tối hôm cô tốt nghiệp đại học, ra ngoài chúc mừng cùng bạn bè khi trở về không cẩn thận bị xe đụng phải, lại có thể đem cô quay ngược thời gian trở về 10 năm trước, hôm nay là ngày đầu tiên bước vào trường trung học, cũng chính là ngày 2, tháng 9, năm 2001. Nhìn các học sinh lần lượt đi vào phòng học, ánh mắt Tô Nhiên đưa mắt nhìn khắp phòng học bắt đầu tìm kiếm một người. Ánh mắt tìm kiếm trong đám người rất lâu, rốt cuộc cô cùng nhìn thấy một cậu bé gầy teo, đi vào trong tầm mắt cô. Da của cậu bé ngăm đen, gương mặt trung bình, trừ ánh mắt và lông mày đặc biệt xinh đẹp thì những thứ còn lại đều bình thường. Cậu bé kia mặc một chiếc áo sơ mi trắng đã bị tẩy cho ố vàng và chiếc quần bò rộng thùng thình, đem toàn bộ thân hình của cậu ôm trọn nổi bật lên thân thể gầy teo. Khóe mắt Tô Nhiên có chút ươn ướt, cô cắn môi tự nói với lòng mình “Ông trời cho cô cơ hội sống lại một lần nữa, cô tuyệt đối sẽ không lãng phí. Kiếp trước anh nuông chiều cô, yêu cô, đã từng cho cô một cuộc sống hạnh phúc, Tần trạch, kiếp trước những quan tâm chăm sóc và yêu thương anh dành cho cô, cô chưa kịp trả lại, cô đã xảy ra tai nạn, cho nên kiếp này, đến lượt cô yêu thương anh thật nhiều. Đã sửa bởi Tịnh Du lúc 11 45, lần sửa thứ 2 .

sống lại có anh bên em là đủ