Nàng là nữ quân nhân ở thế kỷ 21, trí đa mưu, tinh thông y thuật, nhưng lại bị thân tín ám hại. Hận Rằng Tại Sao Nàng Lại Sinh Ra Một Nữ Nhi Khiến Người Ta Tuyệt Vọng Đến Vậy; Chương 410: Hận rằng tại sao nàng lại sinh ra một nữ nhi khiến người ta tuyệt vọng
Chương 11. May mắn là phát hiện sớm.". Hạ Niệm Ý nghe Lạc Minh Khải đánh giá về Lục Diên Chiêu xong không tránh khỏi có chút sợ hãi trong lòng, đối thủ có thể làm cho Lạc Minh Khải coi trọng, năng lực tuyệt đối không tầm thường. "Nhưng mà hắn làm như vậy, có lợi
Mệnh lý cho người Nữ sinh giờ Tuất, Thứ Năm ngày 27/5/1993 Dương lịch. Âm lịch là giờ Nhâm Tuất ngày Mậu Thân tháng Đinh Tị năm Quý Dậu (ĐẠI HẢI THỦY). TỬ VI CỔ HỌC. Nhóm nghiên cứu huyền học chuyên sâu.
Chương 16. Chương trước Chương tiếp. Tan tầm Lạc Minh Khải giống như mọi ngày chuẩn bị rời đi, anh vừa đứng dậy, cửa văn phòng đã có người gõ vài cái. Anh mời vào, trông thấy Hạ Niệm Ý đang ôm một phần hồ sơ, trên mặt cô ta dường như có vẻ mất mát, nhưng nhanh
Chương 22. Mộc Lương Tây đứng tại chỗ, nhìn người đẹp tóc vàng mắt xanh xấc láo cười ầm lên. Mà toàn thân cô lại đổ mồ hôi lạnh, chân cẳng cũng cứng ngắc lại. Cô hối hận vì đã xuất hiện ở đây. Giờ đây cô giống như một gốc cây sống trong bóng râm, hàng
CIFF. Reads 61,436Votes 848Parts 61Complete, First published Jan 15, 2022Table of contentsSun, Jan 16, 2022Chương mở đầu Cuối cùng Tiểu Mỹ Nữ vẫn không đợi được Tiểu Soái Ca của Jan 15, 2022Chương 1 Người phụ nữ đơn thuần đến ngốc Jan 15, 2022Chương 2 Cô ta sẽ chờ đến khi người đàn ông này li Jan 16, 2022Chương 3 Có một người phụ nữ không oán không hối chờ đợi Jan 16, 2022Chương 4 Máu chảy đầy mình, vẫn nhắm mắt làm Jan 16, 2022Chương 5 Chỉ có Tiểu Mỹ Nữ hiểu Jan 16, 2022Chương 6 "Anh sẽ không yêu cô ấy, đúng không?"Mon, Jan 17, 2022Chương 7 Nhiều năm sau, anh mới biết từ đầu đến cuối mình đã thua hoàn Jan 17, 2022Chương 8 Mỗi ngày cô đều nhận được một bó hoa hồng đỏ lớn, ve vãn đến cực Jan 17, 2022Chương 9 Sao anh lại có thể điều tra ra mọi điều bất thường?Mon, Jan 17, 2022Chương 10 Ngu ngốc, đần độn, việc cô nên làm là tránh xa anh Jan 17, 2022Chương 11 Bước chân cô mạnh mẽ, không giống với Lương Tây của ngày Jan 18, 2022Chương 12 Cô bé, hình như em ngày càng xấu tính Jan 18, 2022Chương 13 Đùa giỡn dưới mi mắt kẻ khác, thế này mới thật sự là giở thủ Jan 18, 2022Chương 14 Nếu anh và Mộc Lương Tây có con, không biết nó sẽ trông như thế nào?Tue, Jan 18, 2022Chương 15 Anh tựa vào thân cây, không phát hiện ra tim mình đã lỗi Jan 18, 2022Chương 16 "Anh đã đến rồi."Tue, Jan 18, 2022Chương 17 "Em có từng nói qua là em vô cùng vô cùng thích anh chưa nhỉ?"Tue, Jan 18, 2022Chương 18 Anh không thể quên bi kịch đã xảy ra trên người thân của anh Jan 18, 2022Chương 19 "Vì sao em lại là con gái của Mộc Chính Nguyên?"Tue, Jan 18, 2022Chương "Thế sao anh lại là con trai của Lạc Thịnh Hoa?"Tue, Jan 18, 2022Chương Nếu tôi đoán trúng mong ước của anh rồi thì tôi nên làm gì bây giờ?Tue, Jan 18, 2022Chương 21 Cô là một người vợ không được chồng yêu Jan 19, 2022Chương 22 "Lạc Minh Khải, không ngại chúng ta đấu một lần chứ?" Wed, Jan 19, 2022Chương 23 "Chớ có tiếp xúc gì với Lục Diên Chiêu đấy."Wed, Jan 19, 2022Chương 24 "Anh giúp tôi đi, anh muốn tôi làm gì cũng được..."Wed, Jan 19, 2022Chương 25 Lương Tây lắc đầu, "Tôi chờ anh ta chủ động xuất hiện trước mặt tôi."Wed, Jan 19, 2022Chương 26 "Tôi chỉ muốn thỏa mãn giấc mơ đó thôi."Wed, Jan 19, 2022Chương "Nguyện vọng lớn nhất của con chính là có thể bảo vệ bố và mẹ."Wed, Jan 19, 2022Chương "Sao anh lại nói con gái chúng ta như thế chứ..." Có âm mưu...Wed, Jan 19, 2022Chương 28 "Mộc Lương Tây, trên đời này không có bữa ăn nào là miễn phí đâu!"Wed, Jan 19, 2022Chương 29 Ai cũng không thể cản bước cô, kể cả anh Jan 19, 2022Chương 30 Cô nghĩ, ngày hôm nay quả là náo Jan 19, 2022Chương 31 Mộc Lương Tây, mày ghen ư?Sat, Jan 22, 2022Chương 32 Trái tim cô, ở một giây sau, hoàn toàn lạnh như Jan 22, 2022Chương 33 Giết anh ta, giết chết anh ta...Sat, Jan 22, 2022Sat, Jan 22, 2022Chương 35 Nhưng cô biết, những thứ mình đã đánh mất không thể quay về được Jan 22, 2022Chương 36 "Đừng đi, anh đừng như vậy, đừng bỏ em mà."Sat, Jan 22, 2022Chương 37 Trốn lâu quá, sẽ tự động chui ra...Sat, Jan 22, 2022Chương 38 "Chúng ta bớt chút thời gian gặp nhau đi?"Sat, Jan 22, 2022Chương 39 Nếu Mộc Lương Tây hại chết con của Hạ Niệm Jan 22, 2022Chương 40 Mộc Lương Tây, mày phải sống, sống tốt hơn so với bất kì Jan 22, 2022Chương 41 "Anh sắp được làm bố rồi!"Wed, Feb 2, 2022Chương 42 Bắt đầu tư bây giờ, con của Lạc Minh Khải anh đã chết Feb 2, 2022Chương 43 Không có bạn bè tuyệt đối, cũng không có kẻ thù tuyệt Feb 2, 2022Chương 44 "Em nói dối tôi sao?"Wed, Feb 2, 2022Chương 45 "Hóa ra em đã biết từ lâu..."Sun, Apr 3, 2022Chương 46 "Quả nhiên là con gái của Mộc Chính Nguyên."Tue, Nov 15, 2022Chương 47 Cô nói nhẹ nhàng nhưng toàn thân Hạ Niệm Ý đều run Nov 19, 2022Chương 48 "Có phải em làm không?"Tue, Nov 22, 2022Chương 49 Đáng đời bọn họ Nov 28, 2022Chương 50 Lật ngược ván Nov 30, 2022Chương 51 Đi lấy giấy xác nhận ly hôn, lý do này đã đủ chưa?Thu, Dec 1, 2022Chương 52 Cô cười, dáng vẻ chật vật, so với lúc cô khóc còn khó coi Dec 3, 2022Chương 53 Mộc Lương Tây, mày thật vô Dec 8, 2022Chương 54 Khi tôi đau đớn chính là thế này đây, một mình tự nuốt bi Dec 10, 2022Chương 55 Cô muốn nói là "Tôi đã không còn yêu anh nữa."Mon, Dec 12, 2022Ngoại truyện 1 Trang viên Hoa Dec 18, 2022Ngoại truyện 2 Mộc Lương Feb 13, 2023*TRUYỆN CHỈ ĐĂNG HOÀN DUY NHẤT TẠI WATTPAD Maison de I'hortensia NhacuaHortensia* TÊN TRUYỆN YÊU NHƯ VẬY, HẬN LÀ THẾ 那么爱,那么恨 TÁC GIẢ LỤC XU 绿枢 ĐỘ DÀI 56 CHƯƠNG + 2 NGOẠI TRUYỆN NHÂN VẬT CHÍNH MỘC LƯƠNG TÂY PHỐI HỢP DIỄN LẠC MINH KHẢI - LỤC DIÊN CHIÊU Truyện thuộc series 'Hương vị tình yêu' của Lục Xu. *** VĂN ÁN Ai cũng biết chồng cô có người phụ nữ khác, kể cả cô. Lục Diên Chiêu nói "Tôi chưa từng thấy người phụ nữ nào độc ác như cô." Y nói rất đúng, không có người phụ nữ nào độc ác như cô, tàn nhẫn như cô, tự tay dệt cho mình một giấc mộng, cuối cùng lại tự tay phá hủy nó từng chút từng chút một... Một câu tóm tắt Có một ngày anh sẽ biết em không còn yêu anh nữa. *** CONVERT Rich92 TÌNH TRẠNG CONVERT Đã hoàn thành - Từ chương 1 đến chương 43 do Minh Nghi, Viio, Ichikazumi edit. - Từ chương 44 đến hết do mình edit. BÌA TRUYỆN Góc của Sên nhỏ Ngày lấp hố 13/02/2023 BẠN DỊCH TRƯỚC CỦA BỘ NÀY CÓ ĐỌC ĐƯỢC NHỮNG DÒNG NÀY CHO PHÉP MÌNH REUP TỪ CHƯƠNG 1 ĐẾN CHƯƠNG 43 ĐỂ TRUYỆN HOÀN CHỈNH. NẾU CÓ BẤT KỲ VẤN ĐỀ GÌ LIÊN QUAN ĐẾN BẢN QUYỀN HAY VIỆC REUP XIN LIÊN HỆ VỚI MÌNH QUA THÔNG TIN MÌNH ĐỂ TRÊN BIO WATTPAD. XIN CÁM ƠN!2đôthịtìnhduyên
Khi ăn sáng, Lương Tây chăm chú nhìn Lạc Minh Khải, ngay cả thời gian ăn cháo cũng bị kéo dài vô cùng. Cô một bên vừa nhìn, một bên lại cúi đầu nở nụ cười. Lạc Minh Khải sợ cô cứ tiếp tục nhìn như vậy, cuối cùng toàn bộ bát cháo cũng nguội mất, không khỏi ngẩng đầu liếc nhìn cô một cái, ý bảo cô ăn bữa sáng của mình đi. Sau khi bị ánh mắt anh ra hiệu, Mộc Lương Tây mới giống như cô học trò ngoan ngoãn vâng lời, thành thật bắt đầu ăn sáng. Anh mặc bộ quần áo mà cô mua, nhìn rất đẹp mắt, giống y như trong tưởng tượng của cô. Hơn nữa cái caravat kia cũng rất hợp, rất có khí chất. Cô không nhịn được âm thầm tự khích lệ mình một chút, ánh mắt mình quả là không sai. Dường như Lạc Minh Khải cố gắng hết mức để không chú ý tới ánh nhìn nghiên cứu tìm tòi của cô, sau cùng lắc đầu, có phần bất đắc dĩ lên đường đến công ty. Mà Mộc Lương Tây đi một mạch theo anh, anh đi nhanh, cô liền bước đi nhanh, anh đi chậm, cô cũng bước đi chậm, mãi cho tới khi tài xế đến đón anh. Anh ngoảng đầu lại nhìn một cái, Lương Tây vươn tay hướng về phía anh vẫy chào. Cô cười đến rực rỡ vô cùng, khuôn mặt tựa như hoa anh đào tháng ba hé ra, long lanh lạ thường. Đột nhiên anh có hơi hốt hoảng, nhưng rất nhanh ngồi vào trong xe, không hề nhìn cô. Anh chẳng qua chỉ mặc quần áo do cô mua, cô đã có thể vui vẻ đến như vậy, là do cô dễ dàng thoả mãn, hay là do chính anh từ trước đến nay không hiểu được niềm vui sướng của những việc nhỏ nhặt này? Lạc Minh Khải đến công ty, liền mở mấy cuộc họp, tập trung vào công việc. Hạ Niệm Ý dõi theo anh với ánh mắt mang vài phần tò mò nghiên cứu. Hội nghị kết thúc, mãi cho đến khi vào phòng làm việc của anh, Hạ Niệm Ý mới buột miệng thốt ra, “Trước đây chưa từng thấy qua anh mặc bộ quần áo này.” Trong mắt còn loé lên một chút cảm xúc khác. Lạc Minh Khải chẳng có cảm xúc gì nhìn cô một cái, dường như cảm thấy còn có chút buồn cười, “Bây giờ còn muốn quản cả việc anh mặc quần áo gì à?” Hạ Niệm Ý không ngờ anh sẽ nói như thế, ngay lập tức trở nên xấu hổ. Chẳng qua cô chỉ dựa vào cảm giác, nhận thấy rằng bộ quần áo này của anh có hơn một chút gì đó. Cô không muốn thừa nhận, đó là hơn vài phần nữ tính và ôn nhu, tựa như nhìn thấy anh mặc bộ trang phục này, có thể mường tượng ra vợ của anh vì anh mà chuẩn bị tỉ mỉ. Cái ý niệm trong đầu có phần hoang đường, nhưng vài giây vừa rồi, quả thật là cô có suy nghĩ như vậy. “Em chỉ thấy có hơi khác biệt thôi mà.” Cô đương nhiên sẽ không thừa nhận, lập tức cùng anh bàn chuyện công việc. Phản ứng của Hạ Niệm Ý lại khiến cho bản thân Lạc Minh Khải âm thầm kinh hãi, chẳng lẽ trên người anh thật sự tồn tại biến hoá lớn mà đến chính anh cũng không rõ? Anh không biết, giác quan thứ sáu của phụ nữ chuẩn đến mức nào. Mặc dù Lạc Minh Khải không muốn cùng Mộc Lương Tây thường xuyên gặp mặt quá nhiều, nhưng mỗi ngày vẫn cố gắng trở về sớm. Anh lái xe trở về, ở rất xa sẽ ấn còi xe một chút, giống như là đang nhắc nhở cái gì đó. Khi anh trở lại Hoa Hồng Viên, cô gái kia sẽ lập tức chạy tới, giống hệt một cô bé chờ để được cho kẹo ăn. Lạc Minh Khải không muốn thừa nhận rằng, chứng kiến đôi mắt cô ngập tràn mong chờ, anh thực không đành lòng khiến cho cô thất vọng ngay sau đó. Mấy ngày nay, Lạc Minh Khải và Mộc Lương Tây đều yên ổn sống chung… Ngày hôm đó, sắp đến giữa trưa, Lạc Minh Khải còn đang chủ trì một cuộc họp, nghe các chủ quản mỗi ngành báo cáo và phân tích tình hình của một quý. Anh còn đang lắng nghe chăm chú, đột nhiên điện thoại di động vang lên. Bản thân Lạc Minh Khải ghét nhất người khác khi đang họp mà nhận điện thoại, giờ phút này nghe được âm thanh của chiếc di động vang lên, tất cả mọi người vô thức nhìn về cái người không may ấy. Kết quả nhận ra là giám đốc của mình, vậy là cả đám người ngay lập tức giả bộ như cái gì cũng không biết. Lạc Minh tuỳ ý để di động kêu lên hai tiếng, nhìn thoáng qua thấy là do thím Hoàng gọi đến. Chần chừ hai giây, rốt cuộc vẫn đi ra ngoài. Anh rất ít tiếp điện thoại khi đang họp, huống chi ở thời điểm mọi người đều đang chờ đợi. Hạ Niệm Ý cau mày nhìn theo bóng dáng anh, vốn dĩ cô tưởng rằng không quá hai giây anh liền ngắt điện thoại, bởi vì anh luôn lấy công việc làm trọng. Nhưng anh đi ra ngoài một hồi lâu cũng không quay vào, Hạ Niệm Ý không nhịn được đứng dậy muốn đi nhắc nhở anh, mọi người ở đây đều đang đợi anh. “Ừ, tôi biết rồi, ở bệnh viện nào?” Anh nhăn mày, nhanh chóng hỏi, gương mặt có vài phần lo lắng. Hạ Niệm Ý hối hận vì mình đã đi ra, nếu không sẽ không nghe được từ di động truyền ra ba tiếng “thiếu phu nhân” theo khoảng cách gần đến vậy. Cô nắm chặt tay mình, ba chữ này lại ở trong lòng của cô hung hăng đâm một nhát, đau đến nỗi cô ta chỉ có thể nén chịu, vẫn không thể gào to ra nỗi uất ức của mình. Lạc Minh Khải cúp điện thoại, lúc này cô mới nặn ra nụ cười, “Có chuyện gì sao anh?” “Không có gì.” Lạc Minh Khải ngắt xong điện thoại, quay lại phòng hội nghị lần nữa. Hạ Niệm Ý cắn môi, tuy rằng cô vốn dĩ có thể hiểu hành động hiện tại của anh, nhiều người đến thế còn đang chờ anh, anh quay về phòng hội nghị là việc hết sức bình thường, Nhưng anh không hề trông thấy nụ cười của mình khiên cưỡng đến nhường nào. Lạc Minh Khải tổng kết lại đơn giản vài câu, liền tuyên bố tan họp. Hạ Niệm Ý dõi theo bóng dáng anh, phát hiện ra anh ngay cả văn phòng cũng không trở về mà ngay lập tức rời đi. Cô vốn muốn xông lên ngăn cản anh, nhưng vẫn ép buộc chính mình không được đả động. Cô không muốn làm một người phụ nữ khiến anh thấy phiền chán, hở một chút là đi hỏi hành tung của anh. Nhưng ép buộc chính mình như vậy rất khó chịu, trong lòng cũng đau đớn. Lạc Minh Khải chạy tới bệnh viện, thím Hoàng vừa thấy anh đến liền đi tới đón. Đại khái là bây giờ vẫn còn hơi sợ khi nghĩ đến, không khỏi lo lắng đứng lên, “Cũng may là tôi đã trở về sớm, nếu không thiếu phu nhân không biết sẽ ra sao nữa…” Mày Lạc Minh Khải vẫn đang nhăn lại, lúc này cắt ngang thím Hoàng vẫn đang thao thao bất tuyệt, “Cô ấy thế nào rồi?” Thím Hoàng an tâm thở ra “May thay đưa đến bác sĩ kịp lúc, vừa làm cuộc phẫu thuật nhỏ, không có gì đáng ngại rồi.” Thím Hoàng thấy anh chuẩn bị đẩy cửa phòng bệnh ra, không ngăn được mà tiến lên hai bước, nén thấp âm thanh, “Thiếu gia, khi tôi trở về nhìn thấy thiếu phu nhân đau đến độ mồ hôi lạnh ứa ra, sợ đến mức không biết nên làm thế nào, nhưng thiếu phu nhân vẫn không cho tôi gọi điện báo cho cậu…” Lạc Minh Khải gật đầu, lúc này mới đẩy cửa phòng bệnh ra. Viêm ruột thừa cấp tính, đích thật chỉ là cuộc tiểu phẫu, nhưng nếu trễ cũng có thể tạo thành hậu quả nghiêm trọng. Anh tưởng rằng cô chính là một cô gái mềm yếu sợ đau ngại khổ, gặp chuyện như vậy nhất định sẽ mau nói cho người khác là cô đang bị đau, khiến ọi người đều phải thương xót. Nhưng thím Hoàng nói cho anh rằng, cô không cho thím Hoàng gọi điện thoại ình, cô đến tột cùng là một người như thế nào? Sắc mặt của Mộc Lương Tây vẫn rất nhợt nhạt, mất đi sức sống. Trên khuôn mặt cô không còn ý cười, thiếu đi sự tươi đẹp, thiếu đi nguồn sinh lực, điều này làm cho anh không kìm được mà nhẹ nhàng cau mày. Cô nhắm chặt mắt, nhu thuận nằm ở nơi đó. Tất cả mọi thứ gắn liền với nhau thành một mảng màu trắng ảm đạm. Ngực anh thoáng chốc đau mà không thể lý giải, không nhịn được ngồi vào bên giường, ngắm nhìn cô kỹ càng. Lông mi của cô rất dài, hơn nữa chúng lúc nào cũng cong lên phía trước, con mắt mỗi lần cười lên híp lại thành một nửa, giống như vầng trăng lưỡi liềm nho nhỏ. Lỗ chân lông trên gương mặt rất nhỏ, thậm chí anh có thể nhìn thấy những sợi lông tơ tinh tế kia… Bỗng nhiên cô mở to mắt, anh không kịp thu lại ánh mắt của chính mình, cùng với ánh mắt của cô giao nhau tại một chỗ. Hai người không ai ngoảnh đầu đi, cũng không ai thu hồi lại ánh mắt của mình. Khoé miệng cô nhẹ nhàng giương lên, “Anh đã đến rồi.” Tựa hồ như cô nằm tại chỗ này, cô vẫn ngủ say, nhưng vì chờ anh mà cô mở mắt thật to, tất cả cũng chỉ vì trông thấy anh. Ánh mắt không khỏi nhu hoà vài phần, “Vì sao không để thím Hoàng gọi điện cho tôi?” Mộc Lương Tây cúi thấp đầu, lông mi cũng cụp xuống phía dưới, che khuất đôi mắt thanh lệ, một lúc lâu sau cô mới ngẩng đầu lên lần nữa, “Em không muốn vì mình mà làm gián đoạn công việc của anh.” Cô nói những lời này thật nghiêm túc, đến nỗi làm cho anh cảm thấy vài phần tiều tụy. “Ngốc quá đi.” Bên trọng giọng nói có tiếng thở dài nồng đậm. Thế nhưng cô còn gật đầu, “Đúng vậy đấy, em chính là một cô gái ngốc nghếch, cho nên muốn tìm một người đàn ông thông minh, để kéo trình độ một chút về mức trung bình.” Cô hơi nghiêng đầu, bên trong ý cười có phần giảo hoạt. Lạc Minh Khải lắc đầu, nhưng lại cười với cô. Anh vẫn ở cùng cô, nhưng Lương Tây như thế nào cũng không đồng ý, bảo anh về xử lí tất cả mọi chuyện trước khi đến bệnh viện. Cô không muốn vì bản thân mình mà quấy rầy công việc của anh. Lạc Minh Khải lúc này không còn cách nào khác, đành quay về công ty. Tại vài tiếng đồng hồ mà Lạc Minh Khải rời đi, Hạ Niệm Ý không ngừng thẫn thờ. Lúc này nhìn thấy Lạc Minh Khải trở về, rốt cuộc cũng chịu đựng hết nỗi, khi ôm văn kiện đi vào trong, thanh âm mang theo vài phần mất mát, “Anh bỏ đi là vì cô ta sao?” Bi thương trong mắt Hạ Niệm Ý quá mức rõ rệt, lại làm Lạc Minh Khải nhất thời chẳng biết phải nói gì, “Cô ấy nhập viện…” “Vì cái gì anh phải đối xử tốt với cô ta như vậy? Vừa nghe nói cô ta bị ốm là lập tức chạy đến. Chẳng lẽ anh quên rồi sao, cô ta là con gái kẻ thù của anh, cô ta cũng chính là kẻ thù của anh… Có phải anh đã quên hết rồi hay không?” Lạc Minh Khải nhìn Hạ Niệm Ý, cau mày nhăn mặt, “Anh không quên.”, ngữ khí của anh rất bình thường, “Chẳng qua cô ấy ngã bệnh, còn phải nhập viện. Chuyện lớn thế này nếu anh không lập tức đi đến đó, Mộc Chính Nguyên ở bên kia sẽ nghĩ như thế nào?” Phải, anh vốn là chỉ vì Mộc Chính Nguyên nên mới vội vã tới bệnh viện, chính là như vậy. Anh tự trấn an bản thân mình, nhưng trong lòng không biết đã lạc đến nơi nào. Hạ Niệm Ý cắn môi, chăm chú quan sát vẻ mặt của anh, lúc này mới thở dài một hơi, “Xin lỗi anh, em chỉ là sợ anh đối với cô ta tồn tại loại tình cảm khác… Do em không suy nghĩ thấu đáo, thế mà còn oán trách anh. Anh cứ trách mắng em đi!” Lạc Minh Khải lắc đầu, “Anh sẽ không trách em.” Hạ Niệm Ý nghe những lời này bất chợt muốn khóc, tựa như những lời hai người yêu nhau nói với nhau, anh sẽ không trách cô, vĩnh viễn cũng sẽ không trách cô. ***
Editor n0628 *** Lạc Minh Khải buông tay ra, Hạ Niệm Ý mất đi trọng lực liền đứng không vững, cả người lung lay như sắp đổ, nhưng ánh mắt của cô thì nhìn chằm chằm cửa phòng bệnh, người phụ nữ vừa mới đi ra khi nãy là kẻ cô hận nhất cuộc đời này, ngoài ra không còn ai khác. Ánh mắt cô trợn to, thậm chí bên trong còn có tơ máu, hơn nửa ngày mới khống chế được tâm tình kích động, chậm rãi di chuyển ánh ánh mắt về phía người đàn ông bên cạnh. “Lại diễn nữa rồi.” Cô nói rất nhẹ, chẳng qua tần suất âm thanh này và dáng vẻ cuồng loạn bây giờ của cô rất không khớp. “Nằm xuống nghỉ đi.” Lạc Minh Khải liếc nhìn cô, dường như đang thở dài. Mặc kệ cô làm cái gì, nhưng ít nhất cô sảy thai, là con của anh, về tình về lý, anh nên chiếu cố săn sóc cho cô, nhưng nếu nghĩ sâu một chút, cô biến thành cái dạng như bây giờ, có phải anh cũng có trách nhiệm không? Hạ Niệm Ý nở nụ cười, nhất định là như vậy, có lẽ đã xảy ra chuyện gì đó mà cô không biết. Lạc Minh Khải không cách nào trở mặt được với Mộc Lương Tây, nên mới phải che chở cho cô ta trước mặt cô, chắc chắn là như thế rồi. Chẳng qua khi cô đang chuẩn bị nằm lên giường nghỉ ngơi theo lời của Lạc Minh Khải, thì những lời nói của Mộc Lương Tây một lần nữa lại quanh quẩn trong đầu, nhất thời khiến cô đau đớn, Hạ Niệm Ý đứng im một lúc, sau đó mới nhìn anh, “Anh còn chưa trả lời, rốt cuộc có phải anh đang giả vờ diễn hay không?” Lạc Minh Khải nhìn cô, trầm mặc không nói. Lời nói của Mộc Lương Tây cứ như câu thần chú bay lượn trong đầu Hạ Niệm Ý lần này đến lần khác… Sẽ không, người đàn ông này yêu Hạ Niệm Ý cô, chỉ yêu mình cô thôi. Dường như đến lúc này ức chế không chịu được nữa, Hạ Niệm Ý xoay người vồ lấy Lạc Minh Khải, hay tay nắm chặt áo anh, “Anh hẳn là tra được, là Mộc Lương Tây hại chết con chúng ta, anh phải trả thù, anh phải trả thù cho con, đó là con của anh, con của anh mà…” Hạ Niệm Ý không ngừng lay anh, liên tục kể tội anh, nói anh làm sao có thể, rằng người phụ nữ kia hại chết con của bọn họ, đó là con của hai người, sao anh lại không trả thù cho con chứ. Lạc Minh Khải lại rất bình tĩnh nhìn cô, ánh mắt anh như tuyết ngày đông, trong veo lại đẹp đẽ, nhưng lạnh lẽo tới cực điểm. Ánh mắt anh dừng trên khuôn mặt cô, rồi lại di chuyển xuống tay cô, tựa như đang xác định điều gì, mở miệng nói, “Ở đây chỉ có hai người chúng ta.” Hạ Niệm Ý không hiểu ý anh, dừng lay người anh, “Anh ghét bỏ em chứ gì?” Thật sự giống như lời Mộc Lương Tây nói sao, không thích dáng vẻ hiện giờ của cô, cả người cô lúc này quả thực thiếu sức sống, quả thực không xinh đẹp, anh thật sự không thích rồi… Lạc Minh Khải chớp mắt, “ Ở trà lâu Lão tri kỷ không có bất kì ai chứng kiến cái cảnh mà em nói cả. Địa điểm em hẹn gặp Mộc Lương Tây cũng là do em chọn. Anh đã tra điện thoại của em rồi, mỗi lần em goị đều dùng một sim khác nhau, nhưng lại không đổi điện thoại mới, lần nào cũng đều là em chủ động gọi cho cô ấy trước…” “Ý anh là sao?” Hạ Niệm Ý lui về phí sau hai bước, tựa như không thể tin được giờ phút này anh lại đối xử lạnh lùng với cô. “Là em chủ động hẹn gặp Mộc Lương Tây…” Lạc Minh Khải chăm chú nhìn cô, nhưng lại không có tí tình cảm nào, anh lấy một tập văn kiện ra, đó đích thực là bằng chứng lúc trước Hạ Niệm Ý định mang cho Mộc Lương Tây… Hạ Niệm Ý nhìn chằm chằm phần văn kiện kia, lắc đầu, môi khẽ nhếch lên, tựa như sắp khóc, “Là em chủ động tìm Mộc Lương Tây, em chỉ muốn cô ta rời khỏi anh, em sợ anh sẽ yêu cô ta, em sợ anh không muốn ly hôn với cô ta, cho nên em mới làm như vậy… Em nghĩ cô ta là một người phụ nữ yếu đuối nên mới hẹn cô ta ở đấy, không ngờ cô ta lại âm mưu hại chết con chúng mình.” Chương này mình để HNY gọi MLT là “cô ta” vì HNY đã bình tĩnh hơn chương trước nha, chương trước thấy điên loạn quá nên để HNY gọi MLT bằng “nó” luôn “Nơi hẹn là em chọn, làm sao trong thời gian ngắn ngủi như thế cô ấy có thể lập mưu bày kế được?” Anh đã hỏi thím Hoàng thời gian cụ thể mà Lương Tây nhận cuộc gọi của Hạ Niệm Ý, làm sao có thể trong thời gian hạn chế như thế mà Lương Tây an bài tốt hết thảy … “Ý gì nữa đây?” Hạ Niệm Ý tiến lên, lần này nắm lấy tay Lạc Minh Khải, “Anh không tin em sao, sự thật là cô ta hại chết con của em, là cô ta đấy…” Lạc Minh Khải gỡ tay cô ra, “Qủa thực tài xế chở Mộc Lương Tây đi đến gặp em, nhưng ngày đó mẹ của cô ấy lại bệnh cho nên liền phải trở về Mộc gia. Hơn nữa, vốn là Mộc Lương Tây không biết lái xe…” “Cô ta là kẻ lừa đảo, người phụ nữ đó là đồ lừa đảo, anh phải tin em, thật sự là cô ta hại chết con của chúng ta, em tận mắt chứng kiến cô ta lái xe, còn hạ cửa kính xuống để em thấy mặt cô ta nữa…” “Đủ rồi.” Anh nhịn không được chặn lời cô nói, có bị ngu cũng biết nếu làm chuyện xấu sẽ không để người nhìn thấy mặt mình, Mộc Lương Tây không thông minh, nhưng cũng sẽ không ngốc đến lợi hại như vậy, nếu thật sự là Lương Tây tông Hạ Niệm Ý, thì Lương Tây sẽ đần đến mức cố ý cho Hạ Niệm Ý thấy mặt mình sao? Đại khái là không đủ kiên nhẫn, Lạc Minh Khải nhẹ nhàng nói một hơi, “Biển số xe mà em nói ấy, ngày đó chủ của chiếc xe vẫn đang lái nó ở thành phố H…” Toàn thân Hạ Niệm Ý phát run, không thể kiềm chế lắc đầu nguầy nguậy, “Anh không tin tôi mà lại tin con khốn Mộc Lương Tây, là nó hại chết con của chúng ta, vậy mà anh lại đi tin kẻ giết người… Ha ha…” Cô điên cuồng cười, cũng điên cuồng gào thét, “Anh vậy mà lại tin người phụ nữ kia, anh tin nó… Đồ ma quỷ, nó chính là ma quỷ…” Lúc này đang kích động nên để HNY gọi MLT bằng “nó” nha Thất bại thảm hại, thì ra Hạ Niệm Ý cô cũng có một ngày thua thảm như vậy, từng bước một đi lọt vào cái bẫy của Mộc Lương Tây. Con của cô mất rồi, hung thủ chẳng những không phải chịu trách nhiệm gì, hơn nữa còn trở thành người bị hại… Lạc Minh Khải nhìn cô cười, cô cười đến sảng khoái như vậy, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống… “Lạc Minh Khải, anh chọn tin tưởng nó, vậy là sao đây? Chẳng lẽ anh cho rằng tôi cố ý hẹn Mộc Lương Tây ở nơi vắng vẻ sau đố cố ý sảy thai để hãm hại nó sao? Anh nói đi, vì cái gì mà tôi phải làm thế chứ, tại sao tôi phải đối xử với máu mủ của mình như vậy hả, anh nói, anh mau nói…” “Trước đó em cũng từng đi tìm cô ấy, nhưng cô ấy không đồng ý ly hôn với anh.” Lạc Minh Khải dùng ngữ khí khẳng định để nói những lời này, “Cho nên em mới hẹn Lương Tây lần nữa…” Không cần nói thêm điều gì, Mộc Lương Tây không đồng ý ly hôn với Lạc Minh Khải, cho dù Hạ Niệm Ý nói ra chuyện mình mang thai, Mộc Lương Tây vẫn luyến tiếc Lạc Minh Khải không rời, vì thế liền khiến Hạ Niệm Ý phẫn nộ, nếu Mộc Lương Tây làm Hạ Niệm Ý sảy thai, như vậy Lạc Minh Khải chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình, chủ động ly hôn… Nước mắt của Hạ Niệm Ý không ngừng rơi xuống, “Anh nghĩ tôi như thế sao? Nghĩ tôi độc ác đến vậy à? Tự khiến mình sảy thai sau đó đổ lỗi cho người khác? Trong mắt anh tôi là loại tâm địa độc ác vậy hả?” “Lúc em mang thai đã giả đau bụng ba lần, hai lần ngã bị thương, thậm chí có một lần cố tình trượt ngã…” Lạc Minh Khải dời tầm mắt sang nơi khác, không hề liếc nhìn cô… Sao cô lại trở nên như vậy? Cô hỏi, kỳ thực anh cũng đang tự hỏi, vì sao cô lại biến chất thành ra thế này? Hạ Niệm Ý suy sụp khốc rống lên, không phải như vậy, cô giã vờ nhiều lần là thế, nhưng sẽ không nhẫn tâm đến nỗi hại chết đứa con ruột thịt của mình, cô dùng hết sức hết lực ôm lấy anh, “Anh tin em đi, em yêu anh như thế thì làm sao cam tâm tổn thương con của bọn mình được chứ, là Mộc Lương Tây nói dối, nó cố tình chia rẽ chúng ta mà thôi, em yêu anh, cả đời này cũng sẽ không có ai yêu anh nhiều như em đâu.” Lạc Minh Khải gỡ từng ngón tay của cô ra, “Nghỉ ngơi đi…” Anh thật sự mệt chết đi được. Hạ Niệm Ý lại la hét điên cuồng, “Mộc Lương Tây là đồ ma quỷ, cô ta là kẻ lừa đảo, nó giết con em, loại như nó sẽ không được chết tử tế, chết không tử tế…” “Mộc Lương Tây, màu giết con tao, là mày giết chết con tao…” “Xin anh đấy, anh phải tin em, em xin anh…” Cô khóc như bị điên, Lạc Minh Khải chỉ có thể gọi bác sĩ đến để tiêm thuốc an thần cho cô… Khi Lạc Minh Khải trở về Hoa Hồng Viên thì thần sắc vô cùng mệt mỏi, thậm chí ánh mắt luôn luôn sáng nay cũng chất chứa lớp sương mù mỏng manh. Lương Tây ngẩng đầu lên nhìn anh, nhịn không được nở một nụ cười, buông quyển thuyết thuyết ngôn tình trong tay xuống. Cô thấy anh về đã một lúc, nhưng anh vẫn đứng bất động nơi ngưỡng cửa, ánh mắt của anh nhìn về phía cô, nhưng dường như cô Hôm nay anh dường như có chút kỳ quái. Lương Tây cau khuôn mặt nhỏ nhắn lại, cũng nhìn về phía cửa Lạc Minh Khải đang đứng, cuối cùng đứng dậy, bước từng bước đến cạnh anh. “Làm sao vậy? Rất mệt mỏi sao?” Âm thanh của cô rất nhẹ nhàng, dịu dàng bay bổng trong không khí. Một người phụ nữ thế này, ai lại có thể nghi ngờ cô lái xe đâm người khác chứ? Cô có gương mặt hồn nhiên xinh đẹp, ánh mắt luôn mang theo tia sợ hãi lại ngây thơ, tựa như một hồ nước trong suốt đến độ thấy cả đáy, thanh khiết như vậy, rõ ràng như vậy, không dung túng tí tạp chất nào. Cô vươn tay chạm vào mặt anh, cô vẫn dịu dàng như thế, vẫn luôn tốt đẹp… Vì cớ gì Hạ Niệm Ý mà anh từng hiểu rõ lại trở nên như kia? Chỉ vì muốn một đứa con mà bẫy anh, nửa đêm cố ý ngã chổng vó vì cô ta biết anh sẽ đến, trước mặt anh là một vẻ, sau lưng anh lại biến thành một người khác… Lạc Minh Khải đột nhiên nắm lấy tay của cô, Lương Tây khó hiểu nhìn anh, nhưng không rút tay về, vẫn ôn nhu cười với anh. Nụ cười của cô tựa như gió xuân, thổi tất cả mọi phiền muộn nóng nảy trong nội tâm của anh đi, chỉ chừa lại cảm giác mát mẻ, yên tĩnh đến sung sướng, nhưng lại không lạnh lẽo, thậm chí vừa đủ làm người ta thoải mái. “Em đang đợi tôi sao?” Anh nặn ra một nụ cười. Cô gật gật đầu. “Ngốc.” Trong lời nói lại có tiếng thở dài khó phát hiện. Anh buông tay cô ra, lại dùng bàn tay đó sờ tóc cô, nhẹ nhàng ôn nhu. Nếu như lúc trước anh vẫn luôn phỉ nhổ người như cô, từ nhỏ đã được bố mẹ yêu thương chiều chuộng, chưa bao giờ thấy rõ sự hiểm ác của xã hội, luôn chờ đợi người khác bảo vệ mình… Hiện tại anh cảm thấy như thế thật tốt, ít nhất cô vĩnh viễn sẽ không thay đổi, sẽ không làm cho người khác kinh ngạc, cũng không khiến người khác khó chịu. Bọn họ sóng vai đi vào nhà, Lạc Minh Khải dường như nhớ tới điều gì, dừng lại một chút, “Hôm nay em đến bệnh viện làm gì?” Nếu không có nguyên nhân gì, cô đến bệnh viện làm chi? Hơm nữa còn xuất hiện trong phòng bệnh của Hạ Niệm Ý… Lương Tây xoay người, sửng sốt vài giây, ngây ngốc nhìn anh, rồi lại giảo hoạt cười, “Lát nữa sẽ nói cho anh biết, bất ngờ lắm đấy nhé.” Lạc Minh Khải đoán không ra cô muốn nói gì, cũng chẳng còn tinh thần đâu mà đoán. “Ừm… Trợ lý Hạ hình như hiểu lầm em rồi thì phải.” Khi Lương Tây nói ra những lời này liền cau mày. Anh đang nhìn cô, tất nhiên cũng thấy được bộ dạng nhíu mày cau mặt của cô, anh giống như không nghe cô nói gì cả, chỉ có một ý nghĩ trong đầu, sao cô lại nhíu mày như thế chứ, cô hẳn chỉ nên cười, nụ cười vô âu vô lo, vĩnh viễn thuần khiết xinh đẹp… Lạc Minh Khải không có phản ứng gì, Lương Tây nháy mắt mấy cái, lại nghiêng đầu, “Anh nói xem, trợ lý Hạ rất hận em, lúc ấy còn dọa em nữa, vừa đúng lúc đó anh lại xuất hiện.” “Sợ sao?” “Không có nha, em biết anh sẽ đến…” Cô lại nhếch moi cười. Lần này Lạc Minh Khải tắm rất lâu, nhắm mắt lại, hưởng thụ dòng nước trôi trên mặt đến sảng khoái. An Diệc Thành vốn muốn tiếp tục điều tra thêm chuyện này, anh liền bảo ngừng lại, thực sự không phải không có điều đáng ngờ, sao thời điểm sự tình xảy ra lại không có ai chứng kiến? Làm sao lại vừa khéo như vậy? Nhưng tài xế thừa nhận anh ta định lái xe đưa Lương Tây đến chỗ hẹn, nhưng trên đường đi cô lại nhận được điện thoại, phải quay về Mộc gia… Lương Cần ngày hôm đó quả thực bị bệnh. Hết thảy đều có thể giải thích được, nhưng anh lại bất anh không thôi. Khi ra khỏi phòng tắm, tóc anh vẫn đang ướt, Lương Tây không thích liền nhăn mày, lấy khăn tắm ra lau tóc cho anh. Anh vốn định từ chối, lại nhìn thấy dáng vẻ trầm mặc của cô lúc đang chăm chú. Thôi, cô thích làm mấy việc nho nhỏ này, thì cứ để cô làm đi… Tóc đã được lau khô một nửa, Lạc Minh Khải mới nhìn cô, giờ phút này cô đang quỷ gối trên giường, anh thì lại ngồi ở mép giường, anh hơi giương mắt lên, “Có cái gì bất ngờ cho tôi?” Anh nhớ rõ lời cô nói. Lương Tây dịu dàng cười, kéo tay Lạc Minh Khải đặt trên bụng mình, “Anh sắp lên chức bố rồi.” ***
Edit by 𝓱𝔂𝓭𝓻𝓪𝓷𝓰𝓮𝓪Điều khiến cho Lục Diên Chiêu cảm thấy hiếu kì nhất chính là Mộc Lương Tây chưa từng hỏi chuyện giữa y với Lạc Minh Khải, tựa như những lời Lương Tây nói ở bệnh viện là ảo giác của y vậy, hoặc cũng có thể là y đã suy nghĩ nhiều, Mộc Lương Tây căn bản không có ý gì, cô sẽ không biết y và Lạc Minh Khải đã gặp mặt nhau, lại càng không biết mưu đồ của Lục lão điều mà mọi người không ngờ nhất là Mộc Lương Tây đã thay đổi, phân định rạch ròi giới hạn giữa mình và nhà họ Mộc. Cô chủ động xuất hiện tại Mộc Thị, đường đường chính chính tham gia các cuộc họp, thậm chí có khi trực tiếp đặt câu hỏi, nêu ý kiến cá nhân. Sự thay đổi của cô đã làm cho Lục Diên Chiêu hiểu rằng, cô sẽ không tiếp tục chơi trò bịt mắt trốn tìm nhiều cuộc họp, Lục Diên Chiêu đến phòng làm việc của Mộc Lương Tây. Y nhìn xung quanh, nơi này đã được dọn dẹp từ sớm, trang hoàng theo sở thích của cô. Y điều hành Mộc Thị đã một thời gian nhưng hoàn toàn không biết đến sự tồn tại của căn phòng này. Điều này khiến Lục Diên Chiêu có chút không thoải mái, không biết vì y không chú ý hay là Mộc Lương Tây có ý từ trước nên sớm chuẩn mặc đồ công sở, mái tóc dài được cô búi lại, trên trán có vài sợi tóc rơi xuống, không hề có cảm giác cứng nhắc, ngược lại càng thấy cô toát lên vẻ thanh thoát và dễ chịu. Hai bên thái dương như tỏa ra tia sáng càng làm cô trở nên quyến rũ, thậm chí còn có chút gợi cảm. Trước kia cô xinh đẹp, nhưng đẹp theo kiểu mộc mạc ngốc nghếch. Còn sự xinh đẹp bây giờ lại khiến cho người ta ngắm mãi không thể dời mắt."Lại chuyện gì nữa đây?" Lục Diên Chiêu đối với sự trở về của cô đương nhiên không hiểu. Theo suy đoán của y, Mộc Lương Tây trước kia ở bên cạnh Lạc Minh Khải cẩn thận từng li từng tí, không đưa ra bất kỳ yêu cầu nào, bây giờ đột nhiên lại từ bỏ, trực tiếp quay về nhà họ Mộc khiến cho y không thể không nghĩ đến chuyện kia, chẳng qua là cô bị Lạc Minh Khải kíƈɦ ŧɦíƈɦ, không cần phải tự lừa mình dối người nữa mà trực tiếp ngả bài với Lạc Minh Khải, "Bị kíƈɦ ŧɦíƈɦ không nhẹ nhỉ?"Mộc Lương Tây ngẩng mặt ra khỏi đống văn kiện, "Lục tổng, bây giờ đang là giờ làm việc." Đã là giờ làm việc thì không nói tới chuyện tư, vấn đề này chắc hẳn không cần đợi cô nhắc nhở Diên Chiêu đứng yên, không đoán được hành vi hiện giờ của cô là như thế nào. Loại cảm giác này rất kì lạ, tựa như cô là tác phẩm cho chính tay y tạo nên, nhưng bỗng có một ngày, người chủ nhân của tác phẩm ấy là y lại chẳng biết tác phẩm của mình đang muốn điều gì. Cô có suy nghĩ riêng của cô mà không bị y khống chế, điều khiến y không thể chấp nhận nhất chính là y hoàn toàn không thể nhìn thấu cô."Quyết tâm làm mẹ đơn thân rồi sao?" Lục Diên Chiêu kéo một cái ghế, trực tiếp ngồi xuống. Y bắt chéo hai chân, tay cầm một điếu thuốc, hoàn toàn không để ý bây giờ đang là giờ làm Lương Tây chỉnh sửa lại văn kiện một chút rồi đặt sang một bên. Nhìn bộ dạng của anh ta là biết ngay anh ta sẽ không rời đi, cô đành phải tiếp anh ta chưa bao giờ thích xem phim hay đọc tiểu thuyết có nội dung liên quan đến cung đấu, trạch đấu. Nhiều năm về trước, cô từng xem qua một bộ phim kinh điển của Hongkong, cho đến bây giờ cũng có rất nhiều phim và tiểu thuyết xây dựng motif như vậy nhưng mãi mãi chúng chỉ là cái bóng của bộ phim ấy. Cô nhớ kỹ, trong phim An Quý đã từng nói một câu, hiện tại chỉ có cô mới có quyền lựa chọn sẽ cùng ai hợp tác. Hai vị kia vốn đã có hiềm khích từ lâu, tuyệt đối không thể trở thành đối tác với nhau. Chỉ An Quý mới có tư cách lựa chọn một trong hai để hợp tác, đem người còn lại đánh đột nhiên cảm thấy tình cảnh bây giờ rất giống trong bộ phim ấy, khác biệt duy nhất chính là Lục Diên Chiêu là nhân vật An Quý. Dù cho Lục Diên Chiêu không đồng ý hợp tác với Lạc Minh Khải thì y cũng không thể đẩy cô về hướng Lạc Minh Khải được. Bây giờ cô và Lạc Minh Khải chỉ có thể là đối thủ với nhau, còn Lục Diên Chiêu thì khác, thương nhân coi trọng lợi ích, ai cho y lợi ích nhiều hơn thì y sẽ hợp tác với người không còn là cô gái ngây thơ chưa trải sự đời, cô không nghĩ đến chuyện Lục Diên Chiêu sẽ hợp tác với mình chỉ vì một chút tình cũ khi hai người còn ở nước ngoài. Thường những người thân quen hay nghĩ như vậy cho nên chắc chắn họ sẽ bị suy nghĩ ngây thơ ấy làm tổn thất nặng là lý do Lục Diên Chiêu vẫn ngang ngược như cũ."Tôi tưởng đây là điều anh muốn thấy." Lương Tây giật giật khóe miệng, "Không phải anh nói với tôi rằng đứa bé vô tội sao? Tôi cũng nghĩ như vậy."Lục Diên Chiêu bị cô chặn lại nên khó chịu, chính y cũng không hiểu chuyện gì xảy ra. Cô có thai hay chẳng liên quan gì đến y, nhưng khi thấy cô đến bệnh viện kiểm tra thì trong lòng y lại bực bội. Y cố ý không liên lạc với cô để xem qua chuyện này, rốt cuộc trong lòng y đang nghĩ đạo của cuộc đời y dường như đang vì người phụ nữ này mà chuyển hướng. Y giả bộ làm ngơ, một bên cố gắng không liên lạc với cô, một bên lại vì thái độ của cô mà canh cánh trong lòng. Khi biết cô lại đến bệnh viện, y lập tức lái xe đến ngay. Y muốn làm gì, chính bản thân y cũng không biết. Cuối cùng lại biến thành khó chịu, đã như vậy thì y sẽ đâm cô một nhát để cô cũng phải như y thì y mới có thể lấy lại cảm giác cân bằng."À...Giữ lại cũng tốt, có khi Lạc Minh Khải sẽ mềm lòng, sau đó hai người trở thành phiên bản thật sự của Romeo và Juliet."Lương Tây nhíu mày, theo cô biết cuốn tiểu thuyết cảm động đó có nội dung như thế này, một người đàn ông đã có bạn gái, sau khi thấy một cô gái xinh đẹp khác thì yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên. Sau đó hai người bất chấp mối thù truyền kiếp mà yêu nhau, bỏ qua cả sinh mệnh, bỏ qua cả gia đình, sống ích kỷ vì bản thân."Anh rảnh thật đấy, thế nên mới có thời gian kể câu chuyện cười như vậy." Cô nghiêm mặt Diên Chiêu nhìn cô, "Cứ cho là vậy đi, tôi đây ở Mộc Thị cổ họng thấp bé, có nhiều chuyện chẳng cần thông qua tôi đâu." Trước kia y tưởng mọi chuyện do Mộc Chính Nguyên sắp xếp, muốn y bó tay bó chân ở Mộc Thị. Bây giờ nghĩ lại thì có lẽ đó là ý của Mộc Lương Tây, vì thế nên cô mới không lo lắng khi biết y đã gặp mặt Lạc Minh Khải. Những tin tức quan trọng của Mộc Thị không đến lượt y biết, có rất nhiều sự kiện, người có quyền quyết định không phải là y."Anh đã từng dạy tôi, làm người nhất định không được xem nhẹ bản thân. Hiện tại tôi trả lại anh câu này." Lương Tây lắc đầu, "Có phải chúng ta nên đặt tâm tư vào dự án của Dương Thị rồi không? Bên phía 'Thịnh Á' cũng không để tâm vào vụ kiện này..."Nghe những lời này, Lục Diên Chiêu tỏ vẻ nghi hoặc. Cô nói cho y biết chuyện này là cô đang tin tưởng y sao? Bởi vậy nên cô cũng không hỏi về cuộc gặp gỡ giữa y và Lạc Minh Khải?Y nhìn Lương Tây hồi lâu, thấy sắc mặt cô không thay đổi nên anh cũng nghĩ như vậy. Có lẽ phụ nữ thích tin tưởng người đã cùng mình trải qua nhiều đau khổ. Cứ nhìn những người phụ nữ bị chồng lừa dối, sống không bằng chết thì sẽ biết..."Không có đường tắt cho chuyện này." Lục Diên Chiêu chặn đầu cô dự án của Cố gia, để 'Thịnh Á' lấy giỏ trúc mà múc nước công dã tràng* không phải dựa vào thực lực gì, chẳng qua chỉ là do may mắn mà thôi. Nếu không phải Lục lão gia có quan hệ thì 'Thịnh Á' không có khả năng lấy không được vụ án kia, huống chi Lục Diên Chiêu cũng phải trả không ít "nhan sắc" của mình.*Lấy giỏ trúc mà múc nước công dã tràng Giỏ trúc không kín, múc bao nhiêu nước cũng xì hết ra ngoài, ý nói làm cỡ nào cũng như tên Dương Phong Nham kia cứng không ăn, mềm cũng không ăn. Hắn yêu vợ như mạng, đi theo con đường vợ vạch sẵn mà cũng không xong. Lục Diên Chiêu từng nói, muốn thành công thì chỉ có thể dựa vào bản thân. Một người đàn ông chỉ biết dựa hơi vợ để thành công thì kết quả chỉ có thất bại. Tặng quà theo tình cảm sẽ chẳng thu được bất cứ điều gì cũng như lợi ích nào. Hắn ta đã thua thì y cũng chẳng thèm đếm xỉa. Một người đàn ông như vậy thảo nào mấy năm gần đây cố gắng quật khởi, dự án này rất quan trọng, Dương Phong Nham rất để ý đến nó, hắn sẽ không cho bất kỳ ai động tay động chân vào chi năng lực hiện tại của Mộc Thị có hạn, Dương Phong Nham căn bản không để vào mắt. So với 'Thịnh Á', hẳn hắn ta sẽ nghiêng về 'Thịnh Á' nhiều hơn, dù sao Mộc Thị đã lâu không đụng đến những dự án như này. Dương Phong Nham lựa chọn 'Thịnh Á' không chỉ được bảo vệ mà còn có thể được 'Hoàng Thành" chiếu cố... Đương nhiên, không loại trừ khả năng có "hắc mã" khác xuất hiện. Tóm lại, Mộc Thị muốn tham gia thì tỉ lệ được chọn là rất Tây gật đầu, "Mọi sự do người làm."Lục Diên Chiêu cau mày, không biết cô nói vậy là cô giả ngốc hay cô đang động viên ở thời đại nào, phụ nữ cũng bị xem là phụ kiện của đàn ông vì trình độ của phụ nữ nông cạn hơn đàn ông nhiều. Bởi vậy, đất nước duy nhất có nữ nhân là Võ Tắc Thiên cầm quyền mới trở nên đặc biệt. Ngày nay, đàn ông muốn chiếm thế thượng phong ngay cả khi anh ta không có năng lực thì vẫn có một bộ phận đồng ý cho anh ta cơ hội để thể hiện. Còn nếu phụ nữ muốn chiếm thế thượng phong thì sao? Đầu tiên họ phải chứng minh năng lực của bản thân, nhưng dù có chứng minh được thì vẫn có khá đông đàn ông khinh thường họ như cũ...Mộc Thị trở thành đề tài nóng để bàn tán. Phóng viên sẽ công khai toàn bộ tin tức, hiển nhiên so với tin trước đó thì tin này lớn và chính thức hơn nhiều. Lần này, toàn bộ quá trình đều diễn ra trực tiếp, Mộc Chính Nguyên sẽ là người ra mặt công khai tin tức, chính thức giao Mộc Thị vào tay con gái. Trước vô số câu hỏi chất vấn, ông đều giải thích rõ ràng từng câu, xin mọi người tin tưởng năng lực của con gái ông. Ông nói với đám phóng viên rằng hầu hết các quyết định của công ty bây giờ đều là do con gái ông đề việc này cũng gây chấn động lớn trong nội bộ Mộc Thị. Trong các cuộc họp lớn, các nguyên lão của Mộc Thị đều ra sức phản đối. Nhưng khi Mộc Thị công khai số liệu, mọi người đều trầm mặc. Mấy năm trước Mộc Thị hoạt động không có lợi nhuận, thậm chí mục tiêu hàng năm còn biến thành thâm hụt tài chính. Đến khi Mộc Lương Tây bắt đầu tiếp nhận công ty, công ty mới dần quay về quỹ đạo, cho dù ở thời điểm khó khăn nhất, công ty vẫn duy trì mức lợi nhuận ổn định...Trong buổi phát sóng trực tiếp, Mộc Lương Tây ngồi ở vị trí bắt mắt nhất và được vô số người theo dõi. Cô nở một nụ cười ôn hòa, đối mặt với các câu hỏi của phóng viên đều trả lời ngắn gọn. Nhiều phóng viên đặt câu hỏi không khách khí như cho rằng cô dựa hơi vào danh xưng con gái của Mộc Chính Nguyên mà vào Mộc Thị làm xằng làm bậy, cô trả lời hai ba câu, dường như không hề để tâm tâm điểm của buổi họp báo này là Mộc Lương Tây nên rất ít người chú ý đến Lục Diên Chiêu. Y ngồi một góc, nhìn dáng vẻ xinh đẹp của Mộc Lương Tây, trong lòng có chút tự hào. Người phụ nữ này, chỉ có y mới biết dáng vẻ ban đầu của cô như thế nào. Hình ảnh cô bé ngồi trên sofa co rút người lại vì không hiểu những số liệu phức tạp, nước mắt tuôn ra, dáng vẻ như một con mèo nhỏ không có năng lực bảo vệ bản thân... Cô bé ấy bây giờ đâu rồi?Y không thể không thừa nhận rằng cô rất có mị lực, mị lực đến nỗi trong bụng cô đang mang thai đứa con của người đàn ông khác cũng không khiến y chán ghét cô được. Mị lực đến nỗi, ông già đưa cho y tối hậu thư, y cũng không xem nó là chuyện quan trọng, đẩy hết mọi lợi ích mà ông già cho y ra đáng giá hơn những lợi ích đó, y tự nhủ với lòng mình như này, Lạc Minh Khải đang ngồi trong văn phòng xem trực tiếp buổi họp báo, sắc mặt tái xanh, lông mày nhíu chặt. Anh nhìn đám phóng viên đang đặt câu hỏi cho người phụ nữ kia. Cô cười, nở một nụ cười hờ hững như có như không. Ánh mắt cô như đang phiêu dạt ở một chỗ nào khác, không hề nghiêm túc nhìn đám phóng viên ấy. Chẳng có một ai có thể bước vào thế giới chân thật của cô này là sao? Mộc Chính Nguyên đang muốn làm gì? Như lời Mộc Chính Nguyên nói, bây giờ công khai để Mộc Lương Tây tiếp nhận Mộc Thị là vì đây là thời điểm thích hợp nhất?Anh chớp chớp mắt để nhìn người phụ nữ trên màn ảnh một cách rõ ràng nhất, để xem là người xuất hiện trên đó là cô hay là một người điện thoại vang lên, anh không nhìn tên người gọi đã lập tức nghe máy."Bây giờ anh đang xem đúng không?" Giọng nói Hạ Niệm Ý mười phần vội vàng, còn có thể nghe thấy tiếng cô ta đang thở dốc, "Mộc Lương Tây chính là kẻ nói dối, cô ta trước mặt anh làm bộ cái gì cũng không biết, tất cả đều là giả vờ hết...Cô ta còn nói không hiểu các số liệu trong văn kiện, thật là buồn cười. Cô ta nhiều lần đến công ty, chắc chắn là không có ý tốt. Bây giờ anh nên tin em rồi đúng không? Mộc Lương Tây là một con tiện nhân, là một kẻ lừa đảo...""Lạc Minh Khải, trên thế giới này, chỉ có em là người duy nhất đối xử với anh thật lòng mà thôi, anh đã hiểu chưa? Mộc Lương Tây chỉ là kẻ lừa gạt, giả dạng làm một đóa bạch liên hoa để làm anh mềm lòng, so với mọi người cô ta mới là đứa ác độc nhất. Con khốn đó đã hại chết con chúng ta, còn làm anh hiểu lầm em, nhưng em không trách anh, lỗi là của Mộc Lương Tây hết. Cô ta là con khốn, chúng ta đều trúng kế của cô ta rồi..."***Hạ Niệm Ý còn nói gì đó nhưng Lạc Minh Khải đã bỏ điện thoại xuống, anh không muốn nghe bị cô lừa sao?Anh rất rõ ràng, khi Hà Niệm Ý nói đứa bé trong bụng cô ta do Mộc Lương Tây hại chết, anh một chút cũng không tin cô ta, theo bản năng mà tin tưởng Mộc Lương là sự lựa chọn của anh, không liên quan đến người nào khác. An Diệc Thành từng nói qua rất nhiều chi tiết, nhấn mạnh rằng sự việc không đơn giản như thế đâu. Mặc dù trong bụng hoài nghi nhưng anh vẫn lựa chọn tin tưởng đưa tay sờ lên màn hình máy tính, sờ đến khuôn mặt của người phụ nữ kia."Em nói dối tôi sao?"***Tác giả có lời muốn nói Mượn cơ hội này, tôi nói hộ cho Mộc Lương Tây mấy câu, cô đối với Hạ Niệm Ý như vậy không phải là quan tâm quan hệ giữa cô ta với Lạc Khải Minh, mà là Mộc Lương Tây đã từng bị tổn thương, nguyên nhân là do Hạ Niệm Ý, thậm chí ở một góc độ nào đó, cô ta chính là kẻ chủ mưu. Mộc Lương Tây chỉ trả thù chứ không phải đối phó với tiểu tam...Nói chung là vậy có lời muốn nói Bắt đầu từ chương này mình sẽ là người edit tiếp, mong các bạn ủng hộ~P/s Năm mới vui vẻ, chúc các bạn nhiều sức khỏe, luôn hạnh phúc, tấn tài tấn lộc tấn bình an~~
Ngôn Tình Nguồn Sưu Tầm 111,438 Dừng 211031 24/02/2016 Đánh giá từ 20 lượt Truyện Yêu Như Vậy, Hận Là Như Thế của tác giả Lục Xu thuộc thể loại truyện ngôn tình hiện đại, với những tâm tư của người phụ nữ bị chồng ruồng bỏ. Cô gặp vào trường hợp bi đát nhất của phụ nữ, chồng cô ngoại tình mà ai cũng biết nhưng mà cô cũng chẳng có chút rối loạn gì. Anh gây cho cô đau khổ, cô sẽ tự tay bắt anh nếm trả lại hết những gì thứ đó. Cô sẽ phá hủy từng thừ từng thứ một mà cô đã cất công gầy dựng nên! Cùng đọc truyện và theo dõi tiếp câu chuyện nhé mọi người.
yêu như vậy hận là thế chương 40