Thiên thu tình hận - Hồi 38. Xà Vương Chi Độc. Ngày đăng: 08-11-2013. Tổng cộng 48 hồi. Đánh giá: 8.3/10 với 512116 lượt xem. Người đó đáp xuống trước mặt Ngạo Thiên, nhìn lại thì thấy đó là một lão già gầy gò che mặt bằng một tấm khăn đen, trên tay cầm một thanh "Ta độc ác? Ta đúng thực độc ác! Ta độc ác là vì Cơ Vân Hải, tại gã!!! Gã giết tất cả tộc nhân của ta chỉ vì thực nghiệm nguyền rủa. Lúc đó ta rơi lệ vặn vẹo thân hình, ta hận gã, hận bản thân mình. Ta khẩn cầu ông trời ban ân, ta cầu xin tất cả thần linh. Trời cũng giúp ta! Ha ha ha, trời muốn diệt ngươi!" Sau khi hồn Thanh Điểu thoát ra ngoài, thế cục thay đổi một trời một vực trong chớp mắt. Trường Ngô luôn bị nàng ta ra lệnh bị nàng ta sai sử bị làm nô lệ cho nàng ta, lúc này chỉ hận không thể lột da Tây Vương Mẫu. Muộn thế này còn không về nhà ngủ.Người này quả đúng là xảo quyệt. Triệu Tinh Yến chẳng muốn nghe hắn dò hỏi, nói: - Được rồi, ngươi về trước đi, đi tạm ngựa của ta.Nói xong nàng ta quay người đi về phía Mã Kiều, nói: - Chúc mừng Mã huynh, ngựa của huynh không - Cô ta không có thù hận gì với ngươi, tại sao ngươi lại nhất định muốn cô ta phải chết? Phương trời xa xăm cũng chỉ có một màn đêm tối. - Thịnh Thiên Bá lúc chết cũng nói một câu, ta còn chưa quên. Cát Đình Hương bỗng nói. - Ông ta nói gì? - Ta hỏi ông ta, còn CNJNzL. Ebook Ông Trời Ta Hận Ngươi! của tác giả Đế QuânThể loại hiện đại mĩ công bình thường cường chịu, cường thủ hào đoạtPairing Diêu Y Lẫm vs Dương QuânEdit blueBeta and “hậu trường” analinh91“Dương Quân! Điện thoại!”Một người thanh niên vóc dáng cao lớn nghe gọi liền buông bao xi măng đang khiêng xuống, hai tay tùy tiện xoa xoa lên quần, đi vào trong cái lều được dựng tạm tiểu Vương vừa gọi hắn, hắn nói tiếng cảm ơn, người nọ cười đưa điện thoại cho hắn, hắn nhận lấy điện thoại, bên kia truyền đến âm thanh của một người con trai trẻ tuổi “Chậm muốn chết, tới nửa ngày mới nhận điện a!” tiếp đó lại sốt ruột mà nói “Tháng này hết tiền rồi, ngươi gửi cho ta một ít”.“Mấy ngày trước không phải mới đưa cho ngươi sáu trăm sao? Sao lại thiếu rồi?” Dương Quân do dự mà nói.“Nhiêu đó tiền sao đủ? Ít nói nhảm ngươi rốt cuộc có cho hay không?” âm thanh nam nhân trở nên mãnh liệt.“Ta … ta đã biết, ta sẽ nghĩ biện pháp” Tóm tắt truyện Tác giả Đế Quân được nhiều người biết đến với tác phẩm Ông Trời Ta Hận Ngươi!, một bộ truyện đam mỹ hiện đại, mĩ công bình thường cường chịu, cường thủ hào đoạt chắc chắc sẽ không làm bạn thất vọng Trích đoạn “Dương Quân! Điện thoại!” Một người thanh niên vóc dáng cao lớn nghe gọi liền buông bao xi măng đang khiêng xuống, hai tay tùy tiện xoa xoa lên quần, đi vào trong cái lều được dựng tạm bợ Với tiểu Vương vừa gọi hắn, hắn nói tiếng cảm ơn, người nọ cười đưa điện thoại cho hắn, hắn nhận lấy điện thoại, bên kia truyền đến âm thanh của một người con trai trẻ tuổi “Chậm muốn chết, tới nửa ngày mới nhận điện a!” tiếp đó lại sốt ruột mà nói “Tháng này hết tiền rồi, ngươi gửi cho ta một ít” “Mấy ngày trước không phải mới đưa cho ngươi sáu trăm sao? Sao lại thiếu rồi?” Dương Quân do dự mà nói “Nhiêu đó tiền sao đủ? Ít nói nhảm ngươi rốt cuộc có cho hay không?” âm thanh nam nhân trở nên mãnh liệt “Ta … ta đã biết, ta sẽ nghĩ biện pháp” Cùng với trình độ thao tác vi tính của Dương Quân dần quen thuộc, thì trình độ nấu ăn của Diêu Y Lẫm cũng tiến xa được vạn dặm. Thậm chí còn có một ngày làm nguyện một bữa thịt nướng ở trong ba bữa, hầu như do Diêu Y Lẫm làm toàn bộ. Mỗi ngày cho cục cưng ăn sữa, tắm rửa mặc quần áo cũng là một mình Diêu Y Lẫm Diêu Y Lẫm mang nét cười ôn nhu trên mặt, Dương Quân chợt phát hiện mình cho tới bây giờ không thể tách ra khỏi nam nhân Quân rất ít uống rượu, trời sinh tửu lượng kém, hơn nữa không trải qua huấn luyện, kết quả chính là ── một chén là chuyện phát sinh lúc ăn cơm chiều, Diêu Y Lẫm cười hì hì đưa ra một chai rượu, nói là của xưởng rượu cao cấp đặc biệt lấy ra. Gần đây bầu không khí khi hai người ở chung đã tốt hơn rất nhiều, mặc cho Diêu Y Lẫm khuyên bảo, Dương Quân vẫn là khoogn kiên định ý chí, uống một chén vào miệng cũng không phải quá cay, ngược lại có cảm giác ngọt ngào, độ còn không bằng rượu ông nội ủ. Nhưng sau khi uống xong một chén Dương Quân đã phát hiện ra không phải như đầu cảm thấy mơ màng? Trên người cũng cảm thấy nóng?Dương Quân lắc đầu, nỗ lực thanh tỉnh đầu óc. Thấy cử động của hắn Diêu Y Lẫm quan tâm hỏi “Sắc mặt ngươi đỏ quá, uống say rồi sao?”“Không có…ta không có say.”Chuyện quái gì thế này, nhìn bộ dạng hắn đến đi còn không vững sao lại không say được chứ!Diêu Y Lẫm đem cục cưng ôm lên lầu trước, đã đến thời gian bé ngủ. Xuống nhà lần nữa thì, Dương Quân đã nằm trên ghế sa lon, con mắt nhắm mặt đỏ ửng, môi hồng mềm mại hơi mở ra, trên mặt nhiễm theo một tia hơi nước. Quần áo vì nóng mà nửa kín nửa hở, cơ thể nhìn thấy hai hạt hồng Y Lẫm nhìn mà nước miếng chảy ròng, hai mắt phát ra ánh xanh, thiếu nước ngửa cổ lên hét to hai hai tháng không phát sinh chuyện gì, Diêu Y Lẫm hiện tại khó chống nổi khiêu khích như Y Lẫm nuốt một ngụm nước bọt, tự nói chính mình phải lãnh tử đã hai tháng, không thể phá hoại ngay lúc này được, đúng không? Tưởng Diêu Y Lẫm sống dễ dàng sao, mỗi ngày cùng người trong lòng ngủ cùng một nơi, nhìn mà không ăn được. để thay đổi hình tượng thành hảo nam nhân, mỗi ngày đều phải nửa đêm đi tắm nước lạnh mới không hù dọa bảo bối. Không nghĩ tới bảo bối tửu lượng kém như vậy, chỉ một chén đã say, lại say thành như vậy…Muốn cho người khác phạm tội!Ôi! Bản thân vô tình tự tìm tội nhân cho mình!Xem ra hôm nay chỉ có thể ngủ xô pha rồi, Diêu Y Lẫm cố từ trấn tĩnh, ở trong lòng lặng lẽ cúi lưng, đem Dương Quân ôm lên trên đặt lên giường, Dương Quân khẽ ngâm một tiếng, chụp lại cánh tay Diêu Y Lẫm chưa kịp rút ra khẽ ma một tiếng, Diêu Y Lẫm cảm thấy trong đầu như có tiếng sấm, đánh cho đầu ngất Quân lại như ngại chưa đủ công kích, dúng đôi mắt có hơi mem say nhìn Diêu Y Lẫm, hai mắt mất đi tiêu cự mông lung mà nhìn. Dương Quân khẽ vươn đầu lưỡi liếm liếm môi,“Không nên đi…”A, trời à, ngươi muốn ta chết sao?Thân thể Diêu Y Lẫm lập tức nóng lên, trên quần không giấu được hình dạng rõ ràng có bao nhiêu hưng Y Lẫm cảm thấy cả đời mình cũng chưa từng có một màn như vậy, mặc dù người trước mặt chỉ bung hai nút áo, động đầu lưỡi một chút mà chế, ta phải khắc chế!Diêu Y Lẫm tin rằng trừ chính mình ra bộ mặt hình dáng này của Dương Quân chính là muốn giết người! Sau nay tuyệt đối không để cho hắn uống rượu trước mặt người khác, tuyệt đối!Nhưng Diêu Y Lẫm kéo tay Dương Quân rút ra không được, cảm thấy được đông tác rút ra, Dương Quân càng nắm chặt hơn.“Nóng quá…”Vì hơi rượu dâng lên, Dương Quân một tay vẫn nắm lấy Diêu Y Lẫm, một tay kéo cởi quần áo trên Y Lẫm cảm thấy lý trí đang rời hắn đi xa, hắn là nên ly khai nơi này, nhưng thân thể thế nào lại không nhúc nhích mở trừng trừng nhìn từng cái từng cái quần áo rớt xuống, khi trên người chỉ còn một cái nội khố, hắn cuối cùng cũng dừng Y Lẫm cảm thấy hô hấp chính mình cũng dừng thấy Dương Quân thoải mái thở dài, buông lỏng tay ra, té xuống giường thì thoải mái, Diêu Y Lẫm hiện tại lại rất khổ thắn mà nói thân thể Dương Quân không phải là vô cùng đẹp, nhưng hình dạng cởi hết nằm trước mặt Diêu Y Lẫm, thì hắn trông xinh xắn làm sao. Hận không thế một ngụm nuốt xuống, mà không bị dính răng!Bị một màn thoát y khiến lực chống chế toàn bộ đem ra hao hết sạch, Diêu Y Lẫm đỏ mắt nhìn ngực Dương tuột mà dẻo dai, Diêu Y Lẫm khắc chế không được mà sờ làn da nâu có hai điểm làm người khác chú ý, non mềm hồng sắc làm cho lòng người xao động. Hiện tại Diêu Y Lẫm bất chấp hình tượng “Quân tử” ra Diêu Y Lẫm sau này không bị giết thì cũng bị đánh, nói chung ăn trước tính sau! 126 parts Ongoing Tác giả Cà Phê Đắng Thể loại Vô hạn lưu, chủ thụ, đam mỹ, hệ thống, hắc ám, tâm thần, kinh dị, h... Thật lâu sau, Diêu Y Lẫm tắm rửa xong, trở lại phòng khách, Dương Quân vẫn như trước tư thế lưng hướng xuống ghé vào ghế sa mặt vết bầm hồng tím xen với nước mắt, cùng với nước bọt mất ý thức chảy ra, hai mắt nhắm nghiền, còn trong cơn mê Y Lẫm suy nghĩ một chút, đến phòng tắm cầm khăn mặt, mang chậu nước lại giúp hắn lau làm mềm khăn mà lau khô mặt hắn, đạo lực rất nhẹ, cho dù là khăn mềm, Dương Quân tựa hồ trong mộng cũng thấy rất đau nhăn mặt lại. Diêu Y Lẫm vội vàng đưa khăn ra, nhìn mặt hắn bình thường rồi mới dè dặt mà lau hắn cũng không rõ là mình xảy ra chuyện gì, có cần phải mạnh tay với hắn như thế?[Blue đoạn in nghiêng bên dưới vồn không đc kể bằng giọng Diêu Y Lẫm nhưng ta cảm thấy đổi lại thế này phù hợp hơn, thực ra toàn bộ câu văn như cũ không đụng chạm, chỉ đổi đại từ nhân xưng thôi, là đổi chỗ xưng ta’ ý, trong bản QT cứ hắn, cơ mà hắn[Diêu Y Lẫm] với hắn [Dương Quân] cứ loạn hết cả lên, nếu nàng đọc thấy không phù hợp chỉ cần đổi ta’ lại thành Diêu Y Lẫm’ là được..cơ mà chỉ có đoạn in nghiêng thôi a]Vốn không nghĩ hắn rời ta đi, nhưng đột nhiên lại như thế, trong lúc hắn ra đi, trong đầu trống lại như vậy?Lúc bắt đầu,cho rằng Dương Quân là nên ở bên cạnh ta?Theo hắn nói, chính ta tìm không ra lý do muốn hắn lưu hắn bước ra cửa phòng trong một khắc, lần đầu tiên nhìn thấy hắn nở nụ đến chói hắn đi được 1 giờ, ta vẫn một mực miên man suy nghĩ ──Nghĩ hắn không có mang theo tiền, ngày hôm nay buổi tối ngủ ở chỗ nào?Nghĩ vết thương của hắn còn chưa tốt, nứt ra rồi làm sao?Nghĩ gần đây không có xe, hắn làm sao về lại nội thành?Nghĩ hắn vì sao khẩn cấp rời khỏi nơi này, đối hắn như thế không tốt hay sao? Hay là hắn bên ngoài có nam nhân khác?Nghĩ đến hắn bên ngoài cùng nam nhân khác tình chàng ý thiếp, ta cảm thấy tâm phế đều nổ!Có thể ôm người hắn chỉ có một mình ta, nơi hắn lưu lại chỉ có thể là bên cạnh ta!Mở cửa xe thể thao chạy đuổi theo lão nam nhân kia cư nhiên nhìn thấy ta lại bỏ chạy!Máu dồn lên đỉnh đầu cái gì cũng không để ý đến ta lập tức dừng xe, đuổi theo đánh đến khi người dưới thân không còn sức lực phản kháng, ta mới dừng trên đường ta thậm chí còn nghĩ đến cắt chân hắn, hoặc đem hủy dung khuôn mặt vậy hắn sẽ không nghĩ rời ta chạy đi cùng người khác a?Ý niệm trong đầu chợt lóe lên rồi biến mất, ta câu môi gì phải phiền toái như vậy, muốn hắn lưu lại, còn nhiều biện Y Lẫm chà lau sạch sẽ người Dương Quân, thanh thanh thích thích [sạch sẽ. thoái mái]. Bên trong cũng được tẩy trừ sạch đem Dương Quân không chỉ khuôn mặt mà cả người cũng đều thê thảm ôm lấy, đi lên lầu đặt ở trên giường.╬ ╬ ╬ ╬Dương Quân lúc ngủ không được yên ổn, trên mặt rát buốt, trên người mỗi tấc da tấc thịt đều kêu lên đau mắt nặng nề không thể mở, hắn chỉ có thể vô lực đối mặt với bên rìa mộng cảnh cùng hiện mộng, đau đớn vần còn tiếp tục, dục vọng của nam nhân thâm nhập cơ thể, nhưng hình dạng bộ phận này rõ ràng dị không phải là hình thái nhân loại nên có…Con ngươi lanh băng màu hổ phách của nam nhân nheo lại, nhìn biểu tình kinh hoảng của hắn mà mị hoặc cười, rút hạ thân ra.“Thích không? Có muốn thấy rõ ràng hơn một chút không?”Nam nhân cầm lấy dục vọng, đang ở ban ngày, hình dạng bộ phận kia không thể nghi miệng đỉnh phân thân, là một cây màu da dài nhỏ như kim châm.“Đây là thứ có thể làm cho ngươi mang thai a, lát nữa nó sẽ đâm vào cơ thể ngươi, trong bụng ngươi sẽ lưu lại giống của ta. Sao nào? Rất mong chờ đúng không?”Hắc hung ác cười, tóc trắng vương trên vai, yêu diễm mê hoặc như Mạn đà la [theo như google thì là hình vẻ biểu tượng thế giới trong phật giáo a nói chung ứ hiểu]Dương Quân kinh hoàng nhìn vật trước mắt, thế nào cũng trở nên đui lưng nam nhân một trận ấn xuống, đâm thật sâu vào trong cơ thể hắn, nghiền nát hắn bức hắn thét chói xong ──! Này đích thực không phải cho người nhận!Dương Quân nhiều lần cắn môi dưới, đến môi trên huyết nhục đã không rõ cảnh không ngừng chuyển đổi, hắn thấy gia gia nãi nãi. Muốn chạy tới, người phía trước đã thành ba ba mụ mụ, đối hắn mụ nói với hắn “Làm ca ca bảo hộ thật tốt đệ đệ nha”.Hắn gật đầu, hắn làm được, hắn có đối đệ đệ vừa vươn tay muốn chạm mụ phía trước lại biến đổi, là đệ đệ khi còn bé, đưa tay nho nhỏ, lảo đảo đi tới muốn ôm cái tát hướng hắn đánh.“Ngươi cái đồ đê tiện này, ngươi cũng chỉ xứng khiến xem như là nữ nhân mà làm! Sinh hài tử cho ta!”Vẻ mặt nam nhân âm lệ mà khinh miệtDương Quân nhắm mắt lại, rụt lụi vài bước, che lỗ ── không được!Hắn không phải là nữ nhân!Hắn không thể sinh hài tử!Hắn không phải trở thành đồ đê tiện của nam nhân!Tại sao đối xử với hắn như thế? Tại sao muốn hắn gặp tất cả những chuyện này? Tại sao!Tại sao ─!!

ông trời ta hận ngươi