Hạ Diệp Chi nhìn chỗ Mạc Đình Kiên thường hay ngồi, có chút hơi ngẩn người. Mạc Gia Thành gắp một miếng thịt kho tàu bỏ vào miệng, ăn đến nỗi miệng dính đầu dầu mỡ, nói chuyện không rõ ràng: "Chị nhớ anh họ thì gọi điện cho anh ấy nha." "Ai nhớ anh ta." Hạ Diệp Chi gắp một miếng thịt cho cậu ta: "Em lo ăn đi." Sau đó, Diệp nhờ Đinh Thị Vân đi tìm hiểu và thu thập thông tin về sai phạm của Công ty Đông Y Xứ Mường. Sau khi có được thông tin, tài liệu về sai phạm, Vân chuyển lại cho Diệp để Diệp soạn Công văn số 841 ngày 11-6-2021, dưới danh nghĩa Tạp chí Doanh nghiệp và Hội nhập. Khi được hỏi về cảnh quay tình cảm với Sara Lưu trong MV, Mạc Trung Kiên tiết lộ đã rất hồi hộp vì luôn có nhạc sĩ Dương Khắc Linh đứng phía sau quan sát. Nam người mẫu còn cảm thấy khá bối rối khi ông xã của Sara Lưu nhận xét về mình "Anh thấy em diễn cũng được Thí sinh Hà Việt Hoàng đã có những chia sẻ về màn thay đổi MC mới này trong chương trình Đường Lên Đỉnh Olympia. Trong bàn cờ giữa Mạc Đình Kiên và Trần Tuấn Tú này cô đã trở thành kẻ bị hại. Hạ Diệp Chi hít sâu một hơi: "Bắt đầu từ ngày tôi đồng ý gả vào nhà họ Mạc, tình cảm mẹ con giữa chúng ta đã hết rồi. Sau đó bà và Hạ Hương Thảo dựng ra vụ án bắt cóc, tôi cam tâm tình nguyện đưa ra thẻ đen để cứu bà, là bởi vì tôi muốn cho bà một cơ hội cuối cùng." teMgSc6. CHƯƠNG 712 ĐỪNG TƯỞNG RẰNG TÔI KHÔNG BIẾT “Cô Tô cười gì vậy?” Trên mặt Hạ Diệp Chi không hề có chút bối rối nào, thậm chí còn vô cùng bình tĩnh nói “Ở trong giới giải trí, chuyện như vậy không hề mới mẻ gì.” Ở trong mắt Tô Miên, lúc này Hạ Diệp Chi lại giống như một con châu chấu đang giãy giụa hấp hối. “Nếu không phải là ai khác tận mắt nhìn thấy, làm sao chụp được?” “Cô Tô lại chưa từng tận mắt nhìn thấy, làm sao biết được người chụp ảnh tận mắt nhìn thấy chứ?” Tô Miên vừa nói dứt lời, Hạ Diệp Chi đã lập tức hỏi ngược lại. Giọng điệu Hạ Diệp Chi khi nói chuyện rất ôn hòa, lời nói ra thoạt nhìn cũng không nóng không lạnh, nhưng tất cả mọi người nghe ra được lời này của cô rõ ràng là đang cố ý nhằm vào Tô Miên. Đoàn làm phim quay “Mất Thành 2” là tổ chức từ thành viên “Mất Thành” tập một, tất cả đều đã từng có tiếp xúc với Hạ Diệp Chi. Bình thường khi Hạ Diệp Chi quay phim sẽ rất giản dị dễ gần, rất hiếm khi sắc bén như vậy. Hơn nữa, cô còn oán trách bạn gái anh ở ngay trước mặt Mạc Đình Kiên,. Tô Miên vừa bị Hạ Diệp Chi kích thích nên có chút đắc ý đến quên cả chính mình, sau khi bị Hạ Diệp Chi nói như vậy thì khó tránh khỏi hơi chột dạ. Cô ta liếc nhìn Mạc Đình Kiên bên cạnh, lại thấy Mạc Đình Kiên lười nhác ngồi dựa lưng vào ghế, cũng không có ý định nói giúp cho cô ta. Tô Miên ngầm tức giận nhưng không thể nói Mạc Đình Kiên không đúng ở trước mặt nhiều người như vậy, cho dù là lúc hai người ở riêng, cô ta cũng thật sự không dám nói. Tô Miên miễn cưỡng duy trì sự bình tĩnh “Cô Hạ dù sao cũng là biên kịch, lưỡi linh hoạt như lò so, cũng sắp quay cho tôi choáng váng rồi.” Hạ Diệp Chi mỉm cười, trên mặt không nhìn ra chút khác thường nào “Thật ra chuyện này nói ra cũng rất đơn giản, mở video giám sát ra chẳng phải sẽ biết rồi sao?” Cô vừa nói dứt lời, vẻ mặt Tô Miên liền thay đổi. Advertisement Hạ Diệp Chi vẫn nhìn chằm chằm vào cô ta, tất nhiên thấy rõ phản ứng của cô ta. Cô lại càng xác định ảnh này là do Tô Miên chụp. Tô Miên chụp ảnh rồi cố ý làm ra một bức ảnh chụp như vậy, khiến cho người ta hiểu nhầm, chắc chắn sẽ âm thầm xóa đi đoạn video giám sát Hạ Diệp Chi gõ cửa tối hôm qua. Suy nghĩ của Tô Miên đại khái là xóa đoạn video giám sát này đi, những người này sẽ không có cách nào kiểm chứng được tối hôm qua sau khi Hạ Diệp Chi gõ mở phòng của Hứa Mộ Hàn xong, có vào trong hay không. Nhưng sau khi Hạ Diệp Chi vòng một vòng lớn như vậy, đã dẫn trọng điểm câu chuyện tới trên vấn đề bức ảnh chụp này là thật hay giả. Đoạn video giám sát này bị xóa mất sẽ có càng nhiều cách nói hơn. Không khí trong phòng họp dường như đông cứng lại, mỗi người đều nín thở không dám lên tiếng. Tô Miên tức giận cười ngược “Cô…” “Đủ rồi!” Mạc Đình Kiên ngắt lời Tô Miên nói, giọng nói không nhẹ không nặng nhưng mang theo khí thế không cho phép người khác được nghi ngờ. “Chuyện này dừng ở đây.” Mạc Đình Kiên quay đầu nhìn về phía Tần Thủy San “Cô Tần, tôi hy vọng “Mất Thành 2” có thể quay phim thuận lợi và có chất lượng.” Tần Thủy San nghiêm mặt “Tôi biết.” “Nghe nói hôm nay là ngày các người khởi động máy, tất cả còn ngồi ở đây làm gì?” Mạc Đình Kiên nhìn xung quanh một vòng, giọng nói vô cùng trầm và lạnh lùng. “Chuẩn bị xuất phát.” Tần Thủy San đứng lên đưa ra mệnh lệnh, lại dẫn đầu đi ra ngoài trước. Những người khác cũng lần lượt đi ra ngoài theo. Hạ Diệp Chi đi cuối cùng, liếc mắt nhìn Mạc Đình Kiên và Tô Miên rồi mới ra khỏi phòng họp. Đợi đến khi mọi người đều ra ngoài hết, Tô Miên mới bắt đầu nổi giận với Mạc Đình Kiên. “Vừa rồi anh nói vậy là có ý gì? Ở trước mặt nhiều người như vậy, sao anh không nói giúp em? Anh rốt cuộc có để em ở trong lòng không thế?” Vẻ mặt Mạc Đình Kiên không thay đổi, thậm chí cũng không nhìn Tô Miên lấy một cái, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên trên bàn họp giống như căn bản không có nghe Tô Miên nói. Tô Miên càng thêm tức giận, cô ta giơ tay kéo cánh tay của Mạc Đình Kiên, muốn Mạc Đình Kiên đối mặt với cô ta. Mạc Đình Kiên cuối cùng không kiên nhẫn nữa, lập tức hất tay của cô ta ra và chợt đứng phắt dậy, từ trên cao lạnh lùng nhìn xuống cô ta. Ánh mắt anh lạnh lùng, trong đáy mắt không nhìn ra chút tình cảm nào, cũng không có chút hơi ấm nào. Mạc Đình Kiên như vậy làm cho Tô Miên hơi khiếp sợ, làm cô ta không khỏi nhớ tới ba năm trước cô ta đã tốn bao công sức cũng không thể làm cho Mạc Đình Kiên quên Hạ Diệp Chi và động lòng với cô ta. Trong giây lát, cô ta tự nhiên sinh ra một ảo giác ba năm trước Mạc Đình Kiên không thích cô ta, bây giờ không thể yêu cô ta, về sau càng không thể nào yêu cô ta được. Nhưng trong thời gian này có nhiều chuyện xảy ra làm cô ta tự tin vào chính mình, lại khiến cho cô ta không ngừng do dự, làm cho cô ta cảm thấy trong lòng Mạc Đình Kiên có mình. Một lát sau, Mạc Đình Kiên nặng nề lên tiếng “Tô Miên!” Tô Miên lập tức ngẩng đầu nhìn về phía Mạc Đình Kiên, trong mắt hiện lên chút hốt hoảng. Vẻ mặt Mạc Đình Kiên lạnh lùng, sâu bên trong đôi mắt đen như mực hình như thoáng ánh lên vẻ hung dữ nhưng đã lập tức biến mất, nhanh đến mức làm người ta khó có thể phát hiện được. “Đừng tưởng rằng tôi không biết cô đã từng làm gì?” Mắt Mạc Đình Kiên hơi híp lại, nhìn về phía Tô Miên “Tôi cho rằng cô không giống với những người phụ nữ khác, là một người phụ nữ biết điều. Nhưng tầm mắt của cô cũng quá thấp, lúc nào cũng nắm lấy Hạ Diệp Chi không tha.” Tô Miên nghe ra được trong giọng nói của Mạc Đình Kiên lộ ra sự thất vọng và mỉa mai. “Không phải đâu, Đình Kiên, anh nghe em nói…” Tô Miên liền vội vàng kéo cánh tay của Mạc Đình Kiên. Mạc Đình Kiên hất cô ta ra “Bản thân cô nên yên tĩnh một chút đi. Tôi còn phải tham dự một cuộc họp qua video nữa.” Anh nói xong liền đi ra ngoài mà không hề quay đầu lại. … Nghi thức khởi động máy được tiến hành vào lúc Hạ Diệp Chi cố nén sự hoảng loạn trong lòng, giọng điệu vẫn như trước, giả vờ khinh thường “Trước đó tôi đã thảo luận qua về vấn đề này rồi. Tối nay, tôi đi gõ cửa phòng của anh, chẳng phải anh sẽ biết sao?” Hạ Diệp Chi Mạc Đình Kiên – [SIÊU PHẨM HOT] YÊU EM KHÔNG HỐI HẬN – truyện ngắn Việt Nam truyenthanhmai mới nhất 2022 Bài viết [SIÊU PHẨM HOT] YÊU EM KHÔNG HỐI HẬN – truyện ngắn Việt Nam truyenthanhmai mới nhất 2022 thuộc chủ đề về Hạ Diệp Chi Mạc Đình Kiên đang được rất nhiều bạn quan tâm đúng không nào !! Hôm nay, hãy cùng XÂY DỰNG LÂM ĐỒNG tìm hiểu [SIÊU PHẨM HOT] YÊU EM KHÔNG HỐI HẬN – truyện ngắn Việt Nam truyenthanhmai mới nhất 2022 trong bài viết hôm nay nhé ! Mời bạn Xem video Hạ Diệp Chi Mạc Đình Kiên Giới thiệu về [SIÊU PHẨM HOT] YÊU EM KHÔNG HỐI HẬN – truyện ngắn Việt Nam truyenthanhmai mới nhất 2022 McThanhMai TruyenFullThanhMai truyenthanhmai YeuEmKhongHoiHan TruyenDocQuyenThanhMai [SIÊU PHẨM HOT] YÊU EM KHÔNG HỐI HẬN – truyện ngắn Việt Nam truyenthanhmai mới nhất 2022 Phương ngồi trên ghế đá công viên để nghỉ ngơi sau nhiều giờ ngồi trên xe khách từ dưới quê lên thành phố. Đúng là trên thành phố cái gì cũng hơn ở quê, người cũng đông hơn, phương tiện tham gia giao thông trên đường cũng kẹt cứng hơn. Cầm trong tay lá thư giới thiệu của người bác ruột, cô bắt đầu một cuộc sống, một hành trình mới kể từ giây phút này đây. 💗 Đăng ký kênh Ekip sản xuất Team Mc Thanh Mai Trưởng nhóm Đình Vĩ Diễn đọc Mc Thanh Mai Biên tập Quang Khải Tác giả Nguyễn Nhung Tuyên bố sử dụng hợp lý Chúng tôi không sở hữu hoàn toàn những tư liêu được tổng hợp trong video này. Nó thuộc về những cá nhân hay tổ chức đáng được tôn trọng. Chúng tôi sử dụng theo Tuyên bố từ chối trách nhiệm bản quyền mục 107 của Đạo luật bản quyền năm 1976. Được phép ”sử dụng hợp lý” cho các mục đích như phê bình, bình luận, báo cáo tin tức, giảng dạy, học bổng và nghiên cứu. ———————————————————– Bản quyền thuộc về Mc Thanh Mai Copyright by Truyện Thanh Mai Do not Reup! Tìm thêm tin tức về Hạ Diệp Chi Mạc Đình Kiên tại Wikipedia Nếu có bắt kỳ câu hỏi nào về Hạ Diệp Chi Mạc Đình Kiên hãy cho chúng mình biết nhé, mọi câu hỏi hay góp ý của các bạn sẽ giúp mình hoàn thiện hơn trong các bài sau nhé! Bài viết [SIÊU PHẨM HOT] YÊU EM KHÔNG HỐI HẬN – truyện ngắn Việt Nam truyenthanhmai mới nhất 2022 được mình và team tổng hợp từ nhiều nguồn. Nếu thấy bài viết Hạ Diệp Chi Mạc Đình Kiên giúp ích cho bạn thì hãy ủng hộ team Like hoặc Share nhé! Hình ảnh về Hạ Diệp Chi Mạc Đình Kiên Hình giới thiệu cho Hạ Diệp Chi Mạc Đình Kiên Tham khảo thêm những video khác về Hạ Diệp Chi Mạc Đình Kiên tại đây Nguồn tham khảo từ khóa Hạ Diệp Chi Mạc Đình Kiên tại Youtube Thống kê về video Hạ Diệp Chi Mạc Đình Kiên Video “[SIÊU PHẨM HOT] YÊU EM KHÔNG HỐI HẬN – truyện ngắn Việt Nam truyenthanhmai mới nhất 2022” đã có 62310 lượt đã xem, được thích 974 lần, chấm điểm. Kênh Truyện Thanh Mai đã dành nhiều công sức và thời gian để hoàn thành clíp này với thời lượng 010148, mọi người hãy lan toả video này để cám ơn tác giả nhé. Từ khoá cho video này SIÊU PHẨM HOT YÊU KHÔNG HỐI HẬN truyện ngắn Việt Nam truyenthanhmai mới nhất, truyện thanh mai,mc thanh mai đọc truyện,mc thanh mai,thanh mai,mcthanhmai,thanhmai,truyentamsucothat,truyện ngôn tình,truyen thanhmai,truyện mc thanh mai,đọc truyện thanhmai,truyenthanhmai,truyen doc thanh mai,truyện ngôn tình mc thanh mai,truyenmcthanhmai,mc thanh mai 2022,đọc truyện mc thanh mai,đọc truyện ngôn tình,doc truyen thanh mai,truyện ngôn tình thanh mai đọc,chuyen mc thanh mai,truyện full thanh mai,truyện full,yêu em không hối hận, Hạ Diệp Chi Mạc Đình Kiên, Hạ Diệp Chi Mạc Đình Kiên, Hạ Diệp Chi Mạc Đình Kiên, Hạ Diệp Chi Mạc Đình Kiên Nguồn Hạ Diệp Chi Mạc Đình Kiên Tại Google CHƯƠNG 210 DIỆP CHI, EM CÓ MUỐN Ở BÊN CẠNH ANH KHÔNG? CHƯƠNG 210 DIỆP CHI, EM CÓ MUỐN Ở BÊN CẠNH ANH KHÔNG? Hạ Diệp Chi hơi nghiêng đầu, ánh mắt vô tội giọng điệu dứt khoát “Em không đi.” Hiếm khi thấy Mạc Đình Kiên ngẩn ra. Hạ Diệp Chi vươn tay, tách bàn tay anh đang bóp cằm cô “Anh không nên động một chút là bóp cằm người khác, đau lắm.” Vẻ mặt bài xích của Hạ Diệp Chi thể hiện rõ ra như vậy, Mạc Đình Kiên nhìn cô chăm chú rồi hỏi “Hạ Diệp Chi, em muốn như thế nào?” “Em muốn viết kịch bản, gần đây đúng lúc em đang có linh cảm.” Hạ Diệp Chi đẩy anh ra muốn đứng dậy đi lên lầu. Truyền thông công khai ảnh của cô nên mấy ngày nay cô đều không ra khỏi cửa rồi. Cô cũng chẳng có cách nào để đến truyền thông Thịnh Hải làm việc. Ngoại trừ chuyên tâm viết kịch bản, cô cũng không biết mình có thể làm được gì. Mạc Đình Kiên trơ mắt nhìn Hạ Diệp Chi đi lên lầu, bàn tay đang buông xuôi bên người từ từ siết chặt. Nhờ thủ đoạn của Mạc Đình Kiên, cho nên chuyện của Hạ Diệp Chi nhanh chóng lắng xuống. Trong giới giải trí cũng có không ít những tin tức như vậy, rất dễ bị quên lãng khi không còn nóng. Đây cũng là lý do tại sao nhiều ngôi sao nổi tiếng lại mua tin đầu, mua hot search. Vụ việc làm cho Hạ Diệp Chi bất ngờ chính là Trần Tuấn Tú cũng đăng facebook giải thích chuyện ăn cơm cùng với cô. Tùy tiện bịa ra một lý do nào đó để tự bào chữa, mọi thứ đều trở lại yên tĩnh. Nhưng sự yên tĩnh đó lại thuộc về những cư dân mạng, còn cuộc sống hiện tại của Hạ Diệp Chi vẫn chưa suôn sẻ như vậy. Sau khi vụ việc trải qua hơn một tuần, Thẩm Lệ hẹn Hạ Diệp Chi đi ra ngoài. Lần trước vì chuyện hôn lễ mà Hạ Diệp Chi và Mạc Đình Kiên đã bắt đầu chiến tranh lạnh. Mạc Đình Kiên thì bận rộn cả ngày không thấy mặt đâu, còn Hạ Diệp Chi cũng cả ngày cắm đầu viết kịch bản. Mặc dù hai người ăn cơm dưới một mái nhà, ngủ trên cùng một chiếc giường, nhưng hầu như không hề trò chuyện với nhau. Chỉ có điều, biết Hạ Diệp Chi muốn đi ra ngoài, Mạc Đình Kiên cũng sắp xếp tài xế và vệ sĩ đưa cô đi. Hạ Diệp Chi không muốn như vậy, lập tức từ chối theo bản năng “Không cần như vậy đâu, em cũng chỉ đi ăn cơm dạo phố với Tiểu Lệ mà thôi.” Vừa dứt lời, cô có cảm giác sống lưng mình lạnh ngắt. Hạ Diệp Chi ngừng một chút, sau đó sắc mặt vẫn như thường nhấc chân đi ra ngoài. Chỉ có những vệ sĩ đáng thương, tất cả đều yên lặng đứng một bên giống như gà con, ngay cả thở mạnh cũng không dám. Mạc Đình Kiên hít sâu một hơi “Lúc nãy tôi nói như thế nào?” Anh gần như rít qua khẽ răng nói từng câu từng chữ, những vệ sĩ nghe thấy vậy thì trong lòng run sợ, lập tức cùng nhau hô to “Vâng.” Sau đó cùng nhau chạy như bay, giống như có ma đuổi phía sau. Hạ Diệp Chi mới đi ra ngoài biệt thự, đã nghe thấy một loạt tiếng bước chân chỉnh tề vang lên phía sau. Cô còn chưa quay đầu lại, thì một nhóm vệ sĩ đã đi tới trước mặt cô. Một chiếc xe màu đen lái đến dừng trước mặt cô, lập tức có một vệ sĩ đi tới mở cửa xe giúp cô “Mời mợ chủ lên xe.” Ngoại trừ một vệ sĩ mở cửa xe, những vệ sĩ còn lại đều nhao nhao vây quanh cô, nhìn có vẻ giống như đang muốn mời cô lên xe, nhưng trên thực tế lại giống như sợ cô chạy mất. Hạ Diệp Chi có chút dở khóc dở cười. Thật đúng là ông chủ như thế nào thì vệ sĩ như thế đó mà. Hoàn toàn không nói đạo lý giống như Mạc Đình Kiên. “Được rồi, đều giải tán hết đi, tôi lên xe còn không được sao?” Hạ Diệp Chi nói xong thì cúi người leo lên xe. Nhóm vệ sĩ “…” Bọn họ cảm thấy hình như mợ chủ sớm đã nhìn thấu tất cả. Lúc đầu Hạ Diệp Chi muốn cùng Thẩm Lệ đi dạo phố để giải sầu, kết quả Mạc Đình Kiên lại phái một nhóm nhiều vệ sĩ như vậy đi theo cô. Cô đi tới đâu phía sau cũng có một nhóm người đi theo, cho dù cô muốn khiêm tốn một chút cũng không khiêm tốn được. Lúc Thẩm Lệ nhìn thấy một nhóm vệ sĩ ở phía sau cô, cũng mở to mắt “Cậu là thái hậu xuất cung sao? Tại sao phía sau lại có nhiều người đi theo như vậy?” Hạ Diệp Chi xoay đầu nhìn về phía nhóm vệ sĩ. Lúc những vệ sĩ chạm vào ánh mắt của Hạ Diệp Chi, đều vội vàng quay đầu nhìn về phía khác. Hạ Diệp Chi thở dài “Cái gì mà thái hậu xuất cung chứ, rõ ràng là Mạc Đình Kiên phát điên rồi.” Với một nhóm vệ sĩ đi phía sau, Hạ Diệp Chi chỉ có thể tùy tiện đi dạo với Thẩm Lệ một lát, sau đó tìm một nhà hàng để ăn cơm. Bởi vì có rất nhiều vệ sĩ đi theo, bọn họ chỉ có thể tìm một nơi nào đó để ăn cơm. Ngoài ra còn phải có một bàn ăn ở đại sảnh bên ngoài phòng ăn để cho vệ sĩ ăn. Những vệ sĩ đó đã đi theo cô hơn nửa ngày rồi, sớm đã đói meo rồi, vừa ngồi xuống đã bắt đầu ăn như hổ đói. Thẩm Lệ nhìn qua khe cửa, kêu Hạ Diệp Chi thay một bộ đồ khác, sau đó lặng lẽ dẫn cô chạy mất. Hai người phụ nữ cùng nhau đi dạo phố, dẫn theo một nhóm vệ sĩ cũng không làm được gì. Bỏ rơi vệ sĩ, hai người từ cửa sau phòng ăn lẻn ra ngoài, đi tới chợ đêm phía sau trường cấp ba. Hai người cầm hai xâu thịt dê nướng trong một quán nhỏ ở vem đường, vừa ăn vừa trò chuyện. “Thỉnh thoảng tớ sẽ có chút nhớ lại kỉ niệm lúc học cấp ba.” “Tại sao?” Thẩm Lệ ăn đến mức miệng dính đầy dầu mỡ, vừa cầm khăn giấy vừa hỏi cô. Hạ Diệp Chi mỉm cười “Ngày tháng rất đơn giản.” Ngày tháng rất đơn giản, ngoại trừ việc học chính là làm người vô hình trong nhà họ Hạ, bây giờ nhớ lại vẫn cảm thấy không tệ. Thẩm Lệ nghe xong, không biết nghĩ tới điều gì, không còn hứng thú ném xâu thịt vẫn chưa ăn xong vào thùng rác “Tớ không hề nhớ đến kỉ niệm năm cấp ba.” Hạ Diệp Chi đang muốn hỏi lý do của cô ấy, thì nghe thấy phía sau vang lên một giọng nói rất quen thuộc. “Diệp Chi.” Là tiếng của một người con trai, có chút quen tai, nhưng nhất thời không nhớ ra là ai. Vừa xoay đầu lại, phát hiện đó chính là Thẩm Sơ Hoàng đã lâu không gặp. Thẩm Sơ Hoàng nhìn thấy Hạ Diệp Chi lập tức nở nụ cười. Anh ta chạy qua đám đông chạy đến trước mặt Hạ Diệp Chi, trong giọng nói rõ ràng có chút hưng phấn “Thật sự là em!” Không đợi Hạ Diệp Chi lên tiếng, Thẩm Lệ đã trực tiếp chặn trước mặt Hạ Diệp Chi “Thẩm Sơ Hoàng? Tại sao anh lại ở đây?” Chợ đêm này không nằm trong khu vực sầm uất, đồ ở đây được bán với giá rẻ, người tới đây ngoại trừ những người dân ở xung quanh, thì chính là một số sinh viên, còn Thẩm Sơ Hoàng là một cậu chủ sẽ chạy đến một nơi như thế này sao, rõ ràng đây không phải là sự trùng hợp. Thẩm Sơ Hoàng nhìn thấy Thẩm Lệ, kinh ngạc nói “Thẩm Lệ cũng ở đây à?” Thẩm Sơ Hoàng và Thẩm Lệ có chút quan hệ thân thích, thậm chí thân thích đến mức Thẩm Lệ cũng không nhớ nữa, ngược lại thỉnh thoảng trong các bữa tiệc và tiệc tùng sẽ gặp mặt nhau, coi như cũng quen biết nhau, nhưng đều không có cảm tình với nhau. Thẩm Lệ ghét Hạ Hương Thảo, đương nhiên cũng không nhìn lọt mắt Thẩm Sơ Hoàng, người đã từng có một khoảng thời gian qua lại với Hạ Hương Thảo, cô khoanh tay trước ngực, nhíu mày hỏi “Tôi hỏi anh đó.” Thẩm Sơ Hoàng đại khái nhìn Hạ Diệp Chi không nói gì, mới giải thích “Lúc nãy anh ở nhà hàng ăn cơm đã nhìn thấy hai người rồi, nhưng không chắc chắn cho nên mới đi theo tới đây.” Thẩm Lệ nghe vậy, trực tiếp hỏi ngược lại “Anh đi tới đây để làm gì?” Thẩm Sơ Hoàng bị Thẩm Lệ hỏi ngược lại đến mức sắc mặt hơi thay đổi, cũng không để ý tới Thẩm Lệ nữa, mà dịu dàng nói với Hạ Diệp Chi “Diệp Chi, anh có chuyện muốn nói với em.” “Anh muốn nói gì?” Hạ Diệp Chi nhìn Thẩm Sơ Hoàng với vẻ mặt không hề có cảm xúc. Cô không biết Thẩm Sơ Hoàng có lời nói tốt đẹp muốn nói với cô. Thẩm Sơ Hoàng liếc nhìn Thẩm Lệ, ý tứ trong mắt rất rõ ràng, bảo Thẩm Lệ tránh đi chỗ khác. Thẩm Lệ sẽ tránh đi chỗ khác mới là lạ. “Anh không muốn nói thì thôi.” Hạ Diệp Chi nói xong, kéo Thẩm Lệ muốn rời đi. “Đợi đã.” Thẩm Sơ Hoàng vội vàng gọi Hạ Diệp Chi, giọng điệu cũng có chút gấp gáp “Diệp Chi, em có muốn ở bên cạnh anh không?” Hạ Diệp Chi “…” Thẩm Lệ “…” CHƯƠNG 263 BÓP CẰM CHƯƠNG 263 BÓP CẰM Bệnh viện nằm ở vùng ngoại ô, Hạ Diệp Chi lái xe ra khu vực ngoại ô hẻo lánh. Ở đây không có nhiều xe cộ, Mạc Đình Kiên vòng xe ra phía trước, đánh vô lăng điều khiển xe ngang ra giữa đường, chặn xe của Hạ Diệp Chi lại. Hạ Diệp Chi đạp phanh, dừng xe lại. Nhưng cô không xuống xe. Mạc Đình Kiên đi lại gần muốn mở cửa xe, phát hiện cửa xe đã khóa, không thể nào mở được. “Hạ Diệp Chi, xuống xe!” Mạc Đình Kiên đập mạnh lên cửa xe vài cái. Hạ Diệp Chi liếc Mạc Đình Kiên, hạ cửa sổ xe xuống một chút, ngay trước mặt Mạc Đình Kiên bấm gọi 122. “Tôi đang ở đường Lâm Thủy phía Nam thành phố, có một chiếc xe đang chắn giữa đường…” Hạ Diệp Chi còn chưa nói xong, thì Mạc Đình Kiên đã đưa tay ra giật lấy điện thoại. Anh giằng được điện thoại thì lập tức tắt máy, sao đó lạnh lùng nói “Xuống xe.” Hạ Diệp Chi nhếch mày, mở cửa xe đi xuống. Cô vừa xuống xe, Mạc Đình Kiên đã muốn nắm lấy tay cô. Hạ Diệp Chi đã đoán được hành động của Mạc Đình Kiên từ trước, nhẹ nhàng khéo léo lùi một bước, tránh được bàn tay của Mạc Đình Kiên. Sắc mặt Mạc Đình Kiên trong phút chốc liền thay đổi, độ ấm xung quanh đột nhiên giảm hẳn đi. Hạ Diệp Chi không có chút biểu cảm gì, bình tĩnh nói “Chia tay đi.” Cô vốn dĩ tưởng rằng mình đã đăng ký kết hôn với Mạc Đình Kiên, sau này có chuyện xảy ra, cô mới biết tên trong giấy chứng nhận kết hôn là Hạ Hương Thảo và Mạc Đình Kiên. Sau đó, Mạc Đình Kiên và Hạ Hương Thảo ly hôn rồi, anh muốn đăng ký kết hôn với Hạ Diệp Chi, Hạ Diệp Chi lại không chấp thuận, mà cứ tìm cách trốn tránh. Giác quan thứ 6 của phụ nữ là điều kỳ diệu nhất thế gian. Cô lúc đó cũng không biết vì sao bản thân luôn trốn tránh việc đăng ký kết hôn, nhưng bây giờ thì có lời giải thích hợp lí rồi. Mạc Đình Kiên chớp mắt, sắc mặt trở nên nguy hiểm dị thường “Em nói lại lần nữa.” “Dù sao thì bây giờ anh cũng không tin em, ngày ngày anh nhốt em trong nhà như tội phạm, chỉ có thể bó tay chịu trói, chờ người nhà họ Mạc đến kết tội, em chịu đủ rồi.” Ánh mắt Hạ Diệp Chi trở nên kiên định “Anh không tin em cũng không sao, vậy thì chia tay đi. Em có thể tự đi tìm chứng cứ, chứng minh sự trong sạch của bản thân em.” “Muốn rời xa anh?” Mạc Đình Kiên lạnh lùng “Nằm mơ đi.” Hạ Diệp Chi trong chốc lát hơi thay đổi, trong khoảnh khắc ấy, Mạc Đình Kiên ôm ngang người cô nhấc lên, đẩy cô vào trong xe, anh nhanh chóng lên xe cùng cô, khóa xe lại, khởi động xe đi về phía trước. Xét về mặt thể lực, cô không phải đối thủ của Mạc Đình Kiên. Hạ Diệp Chi mệt mỏi nhắm mắt lại, rồi lại mở ra, lạnh nhạt nói “Hoặc là chia tay, hoặc là anh nói cho em biết anh rốt cuộc đang muốn làm gì.” Mạc Đình Kiên không để ý đến cô, chỉ im lặng lái xe. Hạ Diệp Chi đợi một lúc, chắc chắn Mạc Đình Kiên thật sự không để ý đến cô, mới quay đầu nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Mạc Đình Kiên đưa thẳng cô về biệt thự. Lần này, Mạc Đình Kiên lại bố trí thêm càng nhiều người ở biệt thự. Vệ sỹ canh gác cả trong lẫn ngoài, biệt thự trở thành một lâu đài kiên cố không thể xuyên qua. Hạ Diệp Chi đứng ở ban công tầng 2, đôi mắt lạnh lùng nhìn Mạc Đình Kiên đang ở trong sân ra lệnh cho vệ sĩ. Giống như là cảm nhận được ánh mắt của Hạ Diệp Chi, Mạc Đình Kiên nhìn cô. Hạ Diệp Chi xoay người đi vào trong phòng. Thời tiết giữa tháng một vẫn còn hơi lạnh. Cô quay lại phòng, ôm lấy cái đệm lông ở trên sofa, cầm lấy máy tính ngồi sửa kịch bản. Không lâu sau đó, cửa phòng liền bị người ở bên ngoài mở ra. Hạ Diệp Chi không ngẩng đầu lên, nhưng âm thanh bước chân ổn định vững chãi khiến cho cô không cần nhìn cũng biết đó là Mạc Đình Kiên. Mạc Đình Kiên đứng trước mặt cô “Gần đây anh rất bận, em chú ý giữ sức khỏe.” Hạ Diệp Chi không nhìn anh, cũng không nói gì. Mạc Đình Kiên có vẻ là bị phản ứng lãnh đạm của cô làm cho tức giận, anh mạnh mẽ vươn tay ra giữ lấy cằm của Hạ Diệp Chi, mạnh mẽ ép cô phải ngẩng đầu lên. “Hạ Diệp Chi, tôi đang nói chuyện với em.” Anh dùng sức hơi quá đà, Hạ Diệp Chi bị anh nắm lấy quai hàm có chút đau. Cô bị ép ngẩng đầu lên, hơi nhăn mày đáp “Anh nói xong chưa? Đừng làm phiền em sửa kịch bản.” Mạc Đình Kiên trong phút chốc nhăn lại, vẻ mặt nhẫn nại, ánh mắt hung ác. Xem ra anh đang rất tức giận. Hạ Diệp Chi nghĩ đến gần đây mối quan hệ của hai người luôn như nước với lửa, lại nghĩ đến thủ đoạn trước đây anh đối phó với kẻ khác, trong lòng hơi run rẩy. Ánh mắt run rẩy của cô, đã làm lộ tâm tư của cô. Mạc Đình Kiên cuối cùng không làm gì cả, buông tay ra sau đó xoay người rời đi. Hạ Diệp Chi đưa tay ra xoa nhẹ cằm mình, thở dài một tiếng. Một người phụ nữ dám ở trước mặt một người đàn ông tác oai tác quái, là ỷ vào việc người đàn ông này thích cô gái đó. Nhưng Mạc Đình Kiên bây giờ đang nghĩ gì cô cũng không biết, cô nào dám làm gì trước mặt anh, nào dám hy vọng anh sẽ dung túng cho cô như lúc trước? Lúc nãy, cô thật sự có chút lo lắng Mạc Đình Kiên trong lúc tức giận sẽ bóp nát cằm cô. Cũng may, Mạc Đình Kiên chưa nhẫn tâm như vậy. Cô trước đây cho rằng ông cụ Mạc tỉnh lại thì có thể giải quyết mọi việc, có thể chứng minh cô trong sạch. Ông cụ Mạc tỉnh rồi, nhưng lại trở nên ngốc nghếch. Lời của Mạc Cẩm Vân vẫn văng vẳng bên tai, lời của Mạc Đình Kiên cô cũng ghi nhớ trong đầu. Cô từ trước đến giờ chưa từng có quan niệm sẽ giao cả cuộc đời mình vào tay một người đàn ông. Đặc biệt là người đàn ông này trong lòng đang nghĩ gì, cô hoàn toàn đoán không được. Mà khả năng cô phải đối mặt với tội không phải do mình gây nên và chuyện ngồi tù nữa, cô không thể đẩy hết cho Mạc Đình Kiên được. Cô trước đây cũng cho rằng cô có thể tin Mạc Đình Kiên. Nhưng, lời của Mạc Đình Kiên cô vẫn nhớ, cô không thể tin anh nữa. Cô phải tự tìm cách cứu lấy bản thân mình. Mấy ngày trước Hạ Lập Nguyên thông báo cắt đứt quan hệ cha con với cô, nhưng tên cô vẫn có trong sổ hộ khẩu của nhà họ Hạ. Hạ Diệp Chi tìm thấy số điện thoại của Tiêu Thanh Hà. Lúc điện thoại kết nối, ở đầu bên kia truyền đến giọng nói xa cách của Tiêu Thanh Hà “Cô Hạ, có việc gì sao?” Bây giờ gọi là cô Hạ’ luôn rồi? Hạ Diệp Chi cong môi châm biếm “Con muốn chuyển khẩu ra ngoài.” Cô muốn có sổ hộ khẩu đứng tên mình. Tiêu Thanh Hà ở đầu dây bên kia trầm mặc một lúc, mới nói “Lúc trước Mạc Đình Kiên có gặp ông cụ, xin chuyển hộ khẩu của cô ra ngoài rồi.” Cũng là do mấy hôm trước Hạ Lập Nguyên muốn cắt đứt quan hệ cha con với Hạ Diệp Chi, Tiêu Thanh Hà mới biết. Mạc Đình Kiên đã chuyển khẩu cô ra khỏi nhà họ Hạ từ lâu rồi sao? Hạ Diệp Chi cúp điện thoại, chạy đến phòng làm việc của Mạc Đình Kiên tìm quyển sổ hộ khẩu của mình. Dù sao thì, có rất nhiều việc cần dùng đến sổ hộ khẩu. Mạc Đình Kiên gần đây không vào phòng làm việc, nhưng vẫn cho người quét dọn hàng ngày. Phòng làm việc của anh rất lớn, Hạ Diệp Chi tìm đi tìm lại, cuối cùng tầm mắt chuyển đến ngăn cuối cùng đang khóa của bàn làm việc. Hạ Diệp Chi vươn tay ra kéo, phát hiện ngăn kéo đã khóa. Cô không động vào đồ của Mạc Đình Kiên bao giờ, đương nhiên không biết chìa khóa ngăn kéo anh để ở đâu. Hạ Diệp Chi nghĩ một lúc, rồi xuống lầu đi ra vườn tìm cục gạch. Đọc trên APP MÊ TÌNH TRUYỆN thêm nhiều nội dung hấp dẫn! CHƯƠNG 273 TẠM BIỆT MẠC ĐÌNH KIÊN CHƯƠNG 273 TẠM BIỆT MẠC ĐÌNH KIÊN Anh ta nghe Hạ Diệp Chi nói vậy, rõ ràng không hề tin cô "Làm sao có thể đau bụng được?" Thẩm Sơ Hoàng bây giờ hẳn phải khôn hơn Thẩm Sơ Hoàng trước kia nhiều, không dễ lừa. "Tôi không biết nữa, có thể là do không quen với khí hậu." Hạ Diệp Chi ngẩng đầu nhìn anh ta, vẻ mặt "suy yếu". Buổi sáng này xảy ra quá nhiều chuyện, Hạ Diệp Chi chạy trốn ngay trước mắt Mạc Đình Kiên, lúc này vẫn kinh hãi, run sợ, vẻ mặt có phần tái nhợt, thoạt nhìn đúng là không tốt lắm. Thẩm Sơ Hoàng liếc nhìn về phía cửa lên máy bay "Anh đi cùng em." "Cảm ơn." Hạ Diệp Chi đứng lên, mặc cho Thẩm Sơ Hoàng đỡ cô đi về phía phòng vệ sinh. Dù sao bây giờ cô rất "yếu", chỉ có thể mặc cho Thẩm Sơ Hoàng đỡ. Đến cửa nhà vệ sinh, Thẩm Sơ Hoàng ở lại cửa chờ cô. Hạ Diệp Chi vào phòng vệ sinh, vẻ mặt lại trở nên khẩn trương. Cô dựa vào trên cửa, lặng lẽ chờ thời gian trôi qua. Cô phải chờ đến phút cuối cùng lên máy bay mới đi ra. Mà bây giờ cô cần nghĩ ra một cách làm cho Thẩm Sơ Hoàng không lên được máy bay. Cô có dự cảm, Thẩm Sơ Hoàng bây giờ tuyệt đối không dễ chọc hơn Mạc Đình Kiên bao nhiêu. Mãi đến khi trong loa phát thanh bắt đầu giục các hành khách trên chuyến bay cô cần lên, Hạ Diệp Chi mới chỉnh lại quần áo và đi ra khỏi phòng vệ sinh. Thẩm Sơ Hoàng rõ ràng đã chờ đến mất kiên nhẫn. Nhưng khi anh ta nói chuyện với Hạ Diệp Chi, trong giọng nói vẫn lộ vẻ quan tâm "Sao bây giờ em mới ra? Em khó chịu lắm à?" "Không sao." Hạ Diệp Chi lắc đầu, bước đi rất chậm. Trong loa phát thanh lại nhắc nhở máy bay mà đám người Hạ Diệp Chi phải lên sắp cất cánh. Thẩm Sơ Hoàng rõ ràng có chút sốt ruột, bởi vì anh ta bắt đầu đi nhanh hơn. Lúc này, một người phụ nữ trung tuổi đi qua trước mặt Hạ Diệp Chi. Trong đầu Hạ Diệp Chi đột nhiên nảy ra một kế, kín đáo liếc nhìn Thẩm Sơ Hoàng rồi đột nhiên cướp lấy vé máy bay trên tay anh ta và tiện thể sờ mông của người phụ nữ trung tuổi kia. Sau khi người phụ nữ trung tuổi cảm giác được liền nghiêng đầu lại. Hạ Diệp Chi giơ tay tát vào mặt Thẩm Sơ Hoàng "Sao anh lại xấu xa như thế?" Thẩm Sơ Hoàng không kịp phản ứng "Cái gì?" "Tôi đã nhìn thấy rồi. Anh vừa sờ chị này..." Hạ Diệp Chi quay đầu nhìn về phía người phụ nữ trung tuổi kia và làm ra vẻ mặt muốn nói lại thôi. Người phụ nữ trung tuổi này cũng không phải là một người dễ trêu trọc. Bà ta nghe Hạ Diệp Chi nói vậy thì dĩ nhiên cho rằng vừa rồi là Thẩm Sơ Hoàng đã sờ mông mình. Dù Thẩm Sơ Hoàng là cậu chủ nhà giàu, khí chất hơn hẳn những người bình thường, nhưng anh ta rốt cuộc vẫn là đàn ông nên người phụ nữ trung tuổi dĩ nhiên tin tưởng Hạ Diệp Chi hơn. Người phụ nữ trung tuổi giơ tay đẩy Thẩm Sơ Hoàng một cái "Cậu trai trẻ này nhìn cũng ra hình ra vẻ, không ngờ lại không biết xấu hổ như vậy?" Vẻ mặt Thẩm Sơ Hoàng lạnh lùng "Tôi không sờ cô." Lúc này, anh ta làm sao không biết mục đích của Hạ Diệp Chi. Hạ Diệp Chi muốn anh ta không lên được máy bay. Anh ta bật cười và đang định nói tiếp, lại phát hiện có mấy người đàn ông cao lớn vây quanh. Một người đàn ông rất vạm vỡ trong đó hỏi Thẩm Sơ Hoàng với giọng địa phương "Anh lại dám sàm sỡ chị dâu của chúng tôi à?" Hạ Diệp Chi ngẩn người, hóa ra người phụ nữ trung tuổi mà cô vừa sờ là vợ của một "đại ca" nào đó à? Thẩm Sơ Hoàng không dẫn theo vệ sĩ, nhất định sẽ bị thua thiệt. Nhưng vào thời điểm này, Hạ Diệp Chi cũng không để ý được nhiều như vậy. Thẩm Sơ Hoàng nhiều lắm sẽ bị đánh một trận thôi. Hạ Diệp Chi nhân lúc Thẩm Sơ Hoàng bị đám người vây quanh, dùng miệng không lên tiếng nói với anh ta một tiếng Xin lỗi. Sau đó, cô liền nhanh chóng đi về phía cửa lên máy bay, soát vé rồi lên máy bay. Cô lên máy bay không lâu thì cửa khoang đã đóng lại. Vị trí cô ngồi cách cửa không xa, cô vẫn luôn để ý nhưng không nhìn thấy Thẩm Sơ Hoàng đi lên. Mãi đến khi máy bay cất cánh, thần kinh căng thẳng của Hạ Diệp Chi mới hoàn toàn thả lỏng. Cô quay đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ. Máy bay đi qua tầng mây, cách mặt đất càng lúc càng xa. Trong lòng cô vẫn có cảm giác không thật. Tối hôm qua cô còn chuẩn bị tinh thần sẽ theo Mạc Đình Kiên trở về, không ngờ bây giờ đã ngồi ở trên máy bay, bay qua biển tới bờ bên kia. Một lát sau, Hạ Diệp Chi cong môi cười. Tạm biệt, Mạc Đình Kiên. Có thể Mạc Đình Kiên nằm mơ cũng chưa từng nghĩ tới cô có thể thật sự trốn khỏi tay anh. Bây giờ anh chắc chắn tức đến mức muốn lung tung cả thành phố rồi. Hạ Diệp Chi đặt tay ở trên bụng của mình, nụ cười càng thêm dịu dàng. Về sau, cô và bé con sẽ sống nương tựa vào nhau. ... Lối vào của sân bay. Mạc Đình Kiên dẫn theo một đám người bước vào qua lối đi VIP, khi tìm được Thẩm Sơ Hoàng thì anh ta đã bị đánh cho u đầu. Một tay Mạc Đình Kiên nắm chặt lấy vạt áo của Thẩm Sơ Hoàng, giọng nói khàn khàn lại thâm trầm "Hạ Diệp Chi đâu?" Thẩm Sơ Hoàng vừa bị đánh một trận, thở hổn hển vài cái mới nhìn thấy rõ người trước mắt là Mạc Đình Kiên. Anh ta híp mắt cười "Anh nói Diệp Chi sao? Cô ấy đi rồi. Để tiện chạy trốn, tôi còn cố ý làm giấy tờ giả cho cô ấy. Anh sẽ không tìm được cô ấy đâu." Khi trên mạng truyền ra tin tức Hạ Diệp Chi bị chết cháy rồi, anh ta đã bày mưu tính kế chuyện này. Cho dù anh ta tức giận vì Hạ Diệp Chi đã bỏ rơi anh ta để một mình lên máy bay, nhưng khi nhìn thấy Mạc Đình Kiên - một người muốn gió được gió, muốn mưa được mưa cũng bị Hạ Diệp Chi chọc giận đến mức sắp phát điên, trong lòng anh ta tự nhiên cảm thấy có chút cân bằng. Mạc Đình Kiên nhíu mày, ném thẳng Thẩm Sơ Hoàng ra ngoài. Lúc này anh đang tức giận nên ra tay đặc biệt tàn nhẫn. Sau khi Thẩm Sơ Hoàng bị ném ra, còn trượt một đoạn xa. Thẩm Sơ Hoàng đau đến mức co người lại, không nói nổi một câu. Mạc Đình Kiên đi tới, ngồi xổm trước mặt Thẩm Sơ Hoàng và nói đầy vẻ hung ác "Tôi thật sự không ngờ được nhà họ Thẩm các người còn có tồn tại như anh đấy." Là anh quá lơ là thiếu cảnh giác. Từ trước đến nay anh không để ý tới Thẩm Sơ Hoàng, không ngờ cuối cùng vừa vặn để cho người mình không để ý này làm hỏng chuyện của anh. Thẩm Sơ Hoàng đau đớn khắp người, thậm chí không nói nổi một câu, nhưng anh ta vẫn cố nặn ra một nụ cười nhìn có hơi vặn vẹo. Mạc Đình Kiên tức giận đến mức lại đạp mạnh lên người anh ta một phát. Lúc này, an ninh sân bay nghe tin tức vội chạy qua. Mạc Đình Kiên không để ý tới Thẩm Sơ Hoàng nữa, trầm giọng căn dặn "Điều tra cho tôi, cho dù có phải đào ba mét đất lên cũng phải tìm ra được người phụ nữ Hạ Diệp Chi kia cho tôi!" Anh gằn giọng nói ra từng từ, những lời này gần như rít lên qua kẽ răng. Thời Dũng nghe vậy, lập tức dẫn theo vệ sĩ đi thăm hỏi về chuyến bay. Nhưng kết quả điều tra ra được lại không như ý người. Như lời Thẩm Sơ Hoàng đã nói, để thuận tiện cho việc Hạ Diệp Chi chạy trốn, anh ta đã làm giấy tờ giả cho cô. Bọn họ điều tra một lượt, nhưng căn bản không thu hoạch được gì. Cuối cùng, bọn họ không thể làm gì khác hơn là quay về tìm Thẩm Sơ Hoàng. Kết quả Thẩm Sơ Hoàng cũng đã ngồi xe trở về thành phố Hà Dương từ lâu. Mạc Đình Kiên vô cùng tức giận, lao về thành phố Hà Dương muốn ép hỏi Thẩm Sơ Hoàng về giấy tờ giả mà anh ta đã làm cho Hạ Diệp Chi. Chỉ có điều, giấy tờ giả của Hạ Diệp Chi là một cái tên rất bình thường, về số thẻ căn cước thì Thẩm Sơ Hoàng không nhớ được. Thẩm Sơ Hoàng nhìn Mạc Đình Kiên tức giận đến mức sắp phát điên mà vô cùng đắc ý nói "Diệp Chi ở nước ngoài còn có giấy tờ giả, cô ấy thông minh như vậy, anh nghĩ anh còn có thể tìm được cô ấy sao?" Mạc Đình Kiên tức giận tới mức cười ngược "Anh nghĩ Thẩm thị các anh có thể sống qua ngày mai sao?"

hạ diệp chi mạc đình kiên