Anh ra sân bay đón vợ tương lai trở về nhưng chẳng thấy đâu. Đã thế khi trở về còn nghe tin cô bỏ trốn vì không muốn lấy anh. Như thế không thể tha thứ được. Vợ ngốc ah đừng để anh bắt được em.
Read Chương 29 from the story [Edit/Nalu Full] Vợ ngốc ah! Em trốn được tôi sao? by KimTueNhi (Kim Tuệ Nhi) with 4,243 reads. fairytail, ngontinh, tiểu-thuyết
Việc tôi thích riêng tư khác với việc trốn tránh. Tôi sẽ không bao giờ trốn tránh cảm xúc của mình" Cô khẳng định mình sẽ lấy vợ, sinh con chứ không phải lấy chồng. Dù mạnh mẽ đến đâu nhưng với gia đình thì cô vẫn luôn là một cô gái nhỏ.
Đánh giá: 8.1/10 từ 195 lượt. Nội Dung Truyện: Thảo quyết minh, 20 tuổi, xinh xắn, đáng yêu, ngốc nghếch và rất nhát gan sợ chết. Khi cô vừa xuống sân bay, thì nhìn thấy 1 cả nh tượng vô cùng đáng sợ. Có 1 tên đàn ông, 1 mình hắn đánh 30 người còn lại máu me đầm đìa nhìn rất ghê người.
Full Vợ, em đừng trốn tôi!!! "Vào một ngày đẹp trời tôi và em đã gặp nhau tại thư viện, chợt nhận ra chúng ta học chung chuyên nghành, phải nói tôi đã bị em thu hút bởi cái nhìn đầu tiên, em quay sang cười với tôi liệu đây có phải định mệnh của chúng ta" Tư Lam xem
kr5f. Tác giả Lạc LạcThể loại Ngôn TìnhNguồn Trạng thái FullSố chương 70Ngày đăng 2 năm trướcCập nhật 2 năm trước Bạn đang đọc truyện Vợ, Em Đừng Trốn Tôi!!! của tác giả Lạc Lạc. Người hàng xóm mới chuyển đến ở cạnh nhà của cô thật đẹp trai, cô bị đổ gục ngay từ cái nhìn đầu tiên bởi vẻ ngoài trưởng thành đã nhiều lần muốn bắt chuyện với anh nhưng nhìn anh... có vẻ xa cách không phải loại người dễ ngờ anh ta lại là thầy giáo mới chuyển đến trường của cô, khá bất ngờ không lẽ là duyên trường lại xếp cho anh ta làm chủ nhiệm lớp của cô nữa chứ."Thầy, em thích thầy!!""Lo học đi!!"Mạnh dạn tỏ tình rất nhiều lần nhưng đều bị từ chối, cô đâm ra chán nản mất hy vọng và quyết định từ bỏ và không bao giờ muốn đối diện với anh nữa nhưng chuyện đó là không thể nào rồi."Sao lại muốn trốn tôi?""Không cho phép trốn, nghe rõ không, tôi muốn em lo học không phải muốn em chơi trò trốn tìm với tôi em hiểu chứ""Nhưng em....""Đừng nói nữa, tôi đang đợi em lớn để hỏi cưới em đây, nên nhanh lớn nhé đừng để tôi phải đợi"
Nguồn ảnh PinterestHôm nay là một ngày đẹp trời Tư Lam quyết định sẽ ra ngoài mua một ít đồ về nấu bữa sáng thật linh đình, hôm nay là ngày nghỉ nên ở nhà cũng chán chi bằng ra ngoài hít thở không khí sẽ tốt hơn. Tư Lam vừa bước ra khỏi cửa thì nhìn thấy ngôi nhà bên cạnh có vài người ra vào, cô tò mò nhìn xem thử, hình như có người chuyển đến đây thì phải. Tư Lam nhìn thoáng qua thấy một bóng người cao lớn đang mang một thùng hàng từ ngoài xe đi vào bên trong, dù chỉ mới thoáng qua nhưng sao tim của cô lúc này bắt đầu loạn nhịp. "Đẹp trai quá" Tư Lam đưa mắt nhìn người đó, có lẽ người này sẽ là hàng xóm của cô. Cô liền nhớ ra mình còn phải đi mua đồ không thể ở đây ngắm mãi được, nếu thật sự là hàng xóm của cô thì sau này vẫn còn có cơ hội ngắm thoải mái. Cô đi siêu thị mua rất nhiều thứ, mua nhiều đến nổi bây giờ tay cầm không xuể cô thầm mắng bản thân mình. "Á" Tư Lam vô tình bị trẹo chân làm cho túi đồ trên tay rơi xuống, cô ngã xuống bên đường cố gắng gượng dậy để nhặt nhưng quả cam đang rơi trên đất. Chợt một bàn tay đưa ra nhặt hết những quả cam lại cho cô, Tư Lam lúc này ngước mặt lên nhìn là người hàng xóm mới của cô. "Hôm nay đúng là ngày thật tuyệt vời" Tư Lam thầm nói trong bụng. "Của cô đây" người đó đi đến đỡ cô dậy và đứa túi cam cho cô. "Cám ơn anh" Tư Lam ngượng ngùng nhận lấy, không ngờ khi nhìn gần mới thấy kỹ từng đường nét trên khuông mặt ấy. Nói chung là hoàn hảo, giọng nói trầm ấm khiến cô bị u mê rồi, phải làm sao thoát ra khỏi sự u mê này đây. "Cô không sao chứ?" Người đó thấy cô đờ người ra liền vỗ nhẹ vai của cô. "Tôi phải vào nhà rồi cô tự đi được đúng không?" "À, ừm đúng rồi anh vào nhà đi" lúc này Tư Lam mới hoàn hồn trở lại nếu anh không gọi cô không biết cô cứ ở trên chính tầng mây không biết khi nào mới chịu xuống đây. Tư Lam quay trở về nhà nhảy lên chiếc giường thân yêu của mình, ôm lấy gối sau đó tưởng tại khung cảnh lúc nãy, cứ như là hoàng tử vậy. "Đẹp trai, giọng nói trầm ấm, dáng người cao, ôi.... sao đủ tiêu chuẩn thế này" Cô ôm chiếc gối lăn lộn qua lại, khoảng một lúc sau mới định thần lại mà xuống bếp nấu cơm, suýt nữa cô quên cái bụng đang kêu gào của mình rồi. Vừa nấu, Tư Lam vừa gọi điện thoại với cô bạn thân của mình tâm sự, mọi chuyện trên đời cô đều tâm sự với cô ấy. "Sao đẹp trai lắm sao?" Tiêu Phàng nghe đẹp trai cô cũng sáng mắt lên. "Đẹp lắm hôm nào qua nhà tôi đi!!" "Tôi cũng muốn thử xem người đó đẹp đến cỡ nào mà khiến cậu u mê đến như vậy" Trò chuyện suốt cả buổi cuối cùng cơm và đồ ăn cũng chín, Tư Lam vừa nấu đồ ăn vừa gọi điện thoại phải nói là quá cao siêu, nếu người khác mà không tập trung là sẽ bị khét ngay nhưng những chuyện này sao làm khó cô cho được. Cô có nấu dư một phần, nhìn rất thơm ngon và đẹp mắt trang trí cho món ăn trông đẹp mắt rồi cô hít một hơi thật sâu sau đó mở cửa đi sang nhà của người hàng xóm. Cô nhẹ gõ cửa, nhưng không nghe thấy tiếng trả lời lúc này thất vọng định đi về thì cánh cửa liền bật mở, hai má của cô bắt đầu đỏ ủng lên vì người hàng xóm đẹp trai này của cô mới tắm xong. Chỉ quấn chiếc khăn tắm ngang người, những giọt nước đang chảy xuống từ tóc xuống yết hầu gợi cảm của anh, body nói chung là cực chuẩn. Tư Lam khẽ nuốt nước bọt, mơ màng chìm trong ảo mộng đầy màu hồng của mình liền bị giọng nói của anh làm mình giật mình. "Có chuyện gì vậy?" "A... chào anh, tôi là người ở cạnh nhà anh, anh mới chuyển đến đúng không? Lúc nãy anh có giúp tôi nhặt đồ đấy anh nhớ không?" Tư Lam nhẹ gãi đầu nói. "Ừm, không có gì, chuyện nhỏ nhặt thôi, nếu không có gì thì tôi vào nhà đây" người hàng xóm này của cô đúng là lạnh lùng thật lúc nãy còn nhặt đồ giúp cô giọng nói thì trầm ấm cứ nghĩ dễ gần lắm nhưng cô hoàn toàn sai rồi. "Đợi đã" Tư Lam thấy anh định đóng cửa lại liền chặn ngang cửa. "...." anh nhìn cô với ánh mắt không mấy hài lòng. "Tôi có nấu vài món, anh nhận lấy đi, coi như làm quen" "Được rồi cám ơn" "Anh tên gì vậy?" "Tôi tên Thái Trạch Dương" "Tôi tên Tư Lam rất vui được làm quen" Tư Lam đưa tay ra muốn bắt tay với anh nhưng anh nhìn cô từ trên xuống dưới sau đó liền bắt tay của cô rồi quay đi. "Không có chuyện gì nữa thì tôi vào trong đây" nói xong Thái Trạch Dương liền đóng rầm cửa lại, mặt của Tư Lam lúc này rất hụt hẫn đúng là tính cách trái với ngoại hình.
Giới thiệuCô gái tăm tia anh hàng xóm mới chuyển đến từ đầu đến chân, sau đó không nhịn được cảm thán vẻ đẹp trai của người cứ thế mà đổ rầm rầm trước vẻ ngoài chín chắn cra anh nhìn anh hơi khó gần, cô rất muốn bắt chuyện nhưng không khi tìm hiểu một thời gian, cô mới biết, anh là thầy giáo mới của trường cô, còn bất ngờ hơn là trở thành chủ nhiệm lớp của cô nữa chứ. "Thầy, em thích thầy!!"Thiếu nữ trắng trợn táo bạo nói với anhNhưng đáp lại luôn là "Lo học đi!!" Mạnh dạn tỏ tình rất nhiều lần nhưng đều bị từ chối, cô đâm ra chán nản mất hy vọng và quyết định từ bỏ, không bao giờ muốn đối diện với anh nữa nhưng chuyện đó là không thể nào rồi."Sao lại muốn trốn tôi?""Không cho phép trốn, nghe rõ không, tôi muốn em lo học không phải muốn em chơi trò trốn tìm với tôi em hiểu chứ""Nhưng em...." "Đừng nói nữa, tôi đang đợi em lớn để hỏi cưới em đây, nên nhanh lớn nhé đừng để tôi phải đợi"
Tên gốc 不可以逃开我哦Tên Hán Việt Bất khả dĩ đào khai ngã ngaTác giả Kim Thị NữSố chương 13 chương 6 phầnEditor Khả DuyênGiới thiệuTôi cẩn thận yêu em bằng trái tim thối thích tôi?Hay là chán ghét tôi?Với tôi mà nói,đều không khác gì vì,tôi sẽ không để cho em trốn nội dung Đô thị tình duyên, ngược luyến tình thâm, mùa hoa nở mưa dung khác Hắc hoá, bệnh tắt một câu Tình yêu không lối ý của editorNam chính biến thái, không bình phần là mỗi bộ truyện ngắn khác nhau, các phần không liên quan gì tới nhau cả.
Nội Dung TruyệnThảo quyết minh, 20 tuổi, xinh xắn, đáng yêu, ngốc nghếch và rất nhát gan sợ chết. Khi cô vừa xuống sân bay, thì nhìn thấy 1 cả nh tượng vô cùng đáng sợ. Có 1 tên đàn ông, 1 mình hắn đánh 30 người còn lại máu me đầm đìa nhìn rất ghê vội vàng chạy mất, tốt nhất không lên dính tới tên máu lạnh như vậy. Nếu để hắn nhắm trúng thì toi mạng. Nhưng khi về nhà, ba mẹ cô nói cô phải lấy hắn. Trời ơi! Số cô sao lại đen vậy chứ, cô không đồng ý đâu, k muốn chết sớm đâu. Phải trốn thôi! Bạch Bối Phong, 28 tuổi, là 1 mafia khét tiếng kiêm chủ tịch tập đoàn Thanh phong chuyên đấu thầu, xây dựng các hạng mục công trình trên toàn thế giới. Anh là người lạnh lùng, tàn nhẫn nhưng trót yêu nữ chính từ trước rồi lên không lạnh lùng rồi.Anh ra sân bay đón vợ tương lai trở về nhưng chẳng thấy đâu. Đã thế khi trở về còn nghe tin cô bỏ trốn vì không muốn lấy anh. Như thế không thể tha thứ được. Vợ ngốc ah đừng để anh bắt được em.
vợ em đừng trốn tôi