Thông tin truyện Yêu Đương Ở Bệnh Viện Tâm Thần. Team edit: Tâm Thần (Quàng thượng + cầm thú + Tiểu Tra Nhân) Độ dài: 60 chương. Thể loại: hiện đại, linh dị, hài, HE, 1vs1, ngọt sủng. Văn án 1: Bác sĩ Phó ở bệnh viện làm việc, cảm giác mỗi ngày đều vô cùng phong phú
Hãy luôn ở bên anh nhé, yêu em nhiều. 2. Chúc thiên thần của anh luôn mãi xinh đẹp, hạnh phúc và vui vẻ trong ngày 20/10 nhé. Cảm ơn em đã đến bên anh và mang đến cho anh một tình yêu đẹp. 3. Chúc người anh yêu thương một ngày 20/10 thật ý nghĩa, tràn ngập niềm vui và hạnh phúc.
Bệnh viện Tâm thần Trung ương 1 có dịch vụ điều trị rối loạn Tâm thần theo yêu cầu, tư vấn tâm lý theo yêu cầu. Bệnh viện có đội ngũ bác sĩ, chuyên gia tâm lý giỏi và nhiều kinh nghiệm. Người bệnh có thể yên tâm khi đi khám và điều trị tại đây. Một số bác sĩ
whXbmb. Văn án 1 Bác sĩ Phó ở bệnh viện làm việc, cảm giác mỗi ngày đều vô cùng phong phú. Hôm nay bệnh nhân này muốn lên trời, bệnh nhân kia muốn phi thiên độn thổ. Gần đây một bệnh nhân mới luôn nhìn chằm chằm phía sau anh bảo có quỷ. Phó Thành cảm giác bệnh ảo tưởng của cô gái này cực kì nghiêm trọng. Nhìn cô gái đáng yêu run cầm cập ôm lấy đùi của mình, trong lòng người đàn ông nổi lên lòng thương hại, duỗi tay xoa xoa đầu cô, quyết tâm dốc hết sức lực trị bệnh cho cô, để cô giảm bớt bệnh tình. Một tháng sau - Tần Thất Bảo "Phó Phó! Phía sau anh có quỷ!" Phó Thành từ áo blouse trắng bỗng nhiên rút ra một lá bùa màu vàng rồi xông lên trước, "Bảo Bảo đừng sợ, em đứng sang một bên, chờ anh diệt nó!!" Chúng y tá hoảng sợ Không ổn, áp lực công việc của bác sĩ Phó quá lớn, bị người bệnh bức điên rồi! ° △ °︴ Văn án 2 Thiên sư Tần Thất Bảo khi đang đấu pháp với quỷ bị người ta ám toán, bị thương mất trí nhớ, sau khi tỉnh lại nhìn thấy quỷ, bị chuyển vào bệnh viện tâm thần. Một ngày nọ, trong bệnh viện có một bác sĩ mới đến, người này thân mang kim quang, tiểu quỷ tự động né xa ba thước!! Tần Thất Bảo vội vàng xông lên ôm chặt đùi người đàn ông, ánh mắt rưng rưng, điềm đạm đáng yêu "Bác sĩ Phó đừng đi, có quỷ, em sợ......" * Nữ chủ khi mất trí nhớ rất đáng thương, sau đó khôi phục ký ức đại sát tứ phương ~~ Edit Team Tâm Thần Quàng thượng + cầm thú + Tiểu Tra Nhân.
Edit Méo Mèo MeoBeta Đại Gia "Đến nhà anh á? Bác sĩ Phó.... như thế không ổn lắm đâu?" Tần Thất Bảo nghe xong liền đỏ mặt, ở lại nhà anh thì có nghĩa là hai người ở chung sao??? Kể từ khi Tần Thất Bảo khôi phục trí nhớ thì đây là lần đầu tiên Phó Thành nhìn thấy cô đỏ mặt, khiến anh không khỏi cảm thấy thỏa mãn, khoé miệng không kìm được mà nhếch lên. "Chẳng phải là em không có chỗ ở sao? Nhà anh còn nhiều phòng trống, không có ai ở cũng lãng phí." Tần Thất Bảo im lặng không nói, vẻ mặt bối rối, nhíu mày do dự. "Có điều hai ngày nay cháu gái anh đang ở nhà, có phải em ngại con bé là trẻ con sẽ ầm ĩ không?" Phó Thành nhìn thấy cô do dự thì nói thêm. "Không, em không ngại đâu..." Tần Thất Bảo lắc đầu nói. "Vậy thì tốt rồi, ngày mai anh sẽ đưa em về nhà." Phó Thành cười nói. "..." Tần Thất Bảo tự nhiên có cảm giác mình bị lừa!!! * Trưa hôm đó, sau khi tan ca Phó Thành đến nhà trẻ đón cháu gái về rồi dọn dẹp lại nhà cửa, lau chùi sạch sẽ phòng dành cho khách bên cạnh phòng chính, xong lấy một bộ chăn đệm mới trên tủ ra trải lên giường. "Chú ơi, sắp có khách tới nhà mình ạ?" Phó Hinh tuy còn nhỏ tuổi nhưng rất thông minh, cô bé thấy chú mình từ lúc đón mình từ nhà trẻ về thì bận rộn lau dọn sửa sang lại nhà cửa, liền chạy lại hỏi. "Um, về sau sẽ có một chị... à một dì ở đây, Hinh Hinh nhớ phải ngoan, không được nghịch nha." Phó Thành định bảo "chị" nhưng nghĩ nếu thế thì Thất Bảo với Hinh Hinh là cùng lứa, mình lại thành chú Thất Bảo nên phải sửa bảo cô bé gọi là dì. "Dì?" Phó Hinh nghi ngờ chớp chớp mắt, không nghĩ ra đây là ai, cô bé cũng không nghĩ nhiều, nghĩ không ra liền chạy đi chơi. Phó Thành dọn dẹp nhà cửa cả đêm, còn đưa Phó Hinh đi siêu thị mua bàn chải khăn mặt đồ dùng sinh hoạt cùng một ít đồ ăn vặt bày đầy bàn ở phòng khách. .... "Chú, chú không ăn cơm tối ạ? 8 rưỡi rồi!" Phó Hinh cầm di động của Phó Thành xem giờ hiển thị trên màn hình khoá, nghĩ nghĩ một lúc rồi giơ di động cho Phó Thành xem. Cô bé đã ngồi xem hết hai tập phim hoạt hình, còn làm xong bài thủ công ở trường mà chú vẫn còn đang quét dọn nhà cửa. "Chờ chú lau xong cầu thang sẽ nấu mì, Hinh Hinh có muốn ăn khuya không?" Nhà Phó Thành là kiểu nhà hai tầng, bình thường anh chỉ ở tầng dưới, tầng trên để trống, nhưng nghĩ khi Tần Thất Bảo đến cô có thể lên tầng trên nên anh quyết định làm tổng vệ sinh, bận đến mức còn chưa kịp ăn tối. May mà Phó Hinh đã ăn tối ở nhà trẻ rồi, anh sợ đến lúc tan tầm anh đi đón thì cô bé sẽ bị đói nên đã nói chuyện với giáo viên, anh sẽ đóng tiền từ thứ hai đến thứ sáu để cô giáo cho bé ăn tối ở căn tin nhà trẻ, còn anh chỉ phải nấu bữa sáng và cuối tuần cho cô bé thôi, bữa tối anh tự nấu cho chính mình là đủ rồi không ngờ rằng hôm nay bận quá quên mất ăn tối. "Có ạ, có ạ! Con thích nhất là món mì trứng do chú nấu." Cô bé nghe Phó Thành hỏi liền vừa cười vừa nhảy lên vui sướng, bé cảm thấy chú nấu cơm vừa đẹp vừa ngon, còn ngon hơn bố mẹ bé nấu! .... Phó Thành dọn xong liền đi vào bếp, lấy ra ba quả trứng từ tù lạnh nấu hai bát mì trứng thơm ngào ngạt, đến giờ anh mới cảm thấy đói bụng liền cùng Phó Hình mỗi người một bát ăn, hai ba miếng liền ăn hết bát mì. "Chú, ngày mai chú có nấu mì trứng nữa không?" Phó Hinh thong thả ăn xong bát mì, chẹp chẹp miệng, quay ra hỏi Phó Thành. "Phải xem dì có muốn ăn mì không." Phó Thành xoa xoa đầu bé. "Nhất định dì là dì muốn ăn, chú nấu ngon như vậy mà!" Phó Hinh nghiêm túc nói. "Um." Phó Thành gật đầu, anh cũng hi vọng như thế. * Sáng hôm sau, Tần Thất Bảo dậy thật sớm, Phó Thành đã đứng chờ cô ở cổng bệnh viện rồi. Hai người đã hẹn trước thời gian, do Tần Thất Bảo không có di động nên không có cách nào liên lạc với người khác, trước đây cô có sử dụng điện thoại chỉ là sau khi đi vào viện thì chỉ còn mỗi túi quần áo này. Tuy buổi sáng không có nhiều người lắm nhưng lúc đi ra không tránh khỏi gặp được bác sĩ hoặc y tá thay ca nên Tần Thất Bảo quyết định vẽ một lá bùa ẩn thân lên người, sau đó lấy một người giấy trong ngăn kéo ra niệm chú, còn chính mình mang theo túi quần áo xuống lầu. "Bác sĩ Phó." Phó Thành đợi nửa ngày cũng không thấy người đâu, đúng lúc muốn mở cửa xuống xe tìm người thì thấy cửa xe ghế phụ mở ra, sau đó một giọng nói quen thuộc vang lên. Tần Thất Bảo lên xe xong liền xé lá bùa ẩn thân ra, sau đó thắt dây an toàn quay đầu chào hỏi Phó Thành. "Em còn có thể ẩn thân? Làm thế nào vậy?" Phó Thành kinh ngạc nói. Anh vừa mới bị dọa nhảy dựng lên, còn nghĩ rằng có quỷ nhưng nghĩ lại thì giờ mình đã mở mắt âm dương có thể nhìn thấy quỷ. "Em vẽ bùa ẩn thân, nếu anh muốn em có thể cho anh hai lá bùa." Tần Thất Bảo cười nói. "Đợi giải quyết xong việc này rồi chúng ta về nhà nghiên cứu sau." Phó Thành nghĩ đến việc từ giờ Tần Thất Bảo ở cùng mình, khoé miệng không kìm được nhếch lên. .... Trước tiên hai người lái xe ra sân bay, theo lời Chân Nguyên đạo trưởng nói, sư điệt ông ta 10 giờ sẽ xuống sân bay Yên Kinh, đến lúc đó sẽ cho người đem đồ vật đến. Phó Thành và Tần Thất Bảo vào một quán ăn gần sân bay, vừa đợi tin nhắn của đối phương vừa nói chuyện phiếm. "Tiểu Vũ thì sao? Sau này em ấy vẫn ở trong bệnh viện à?" Phó Thành hỏi. "Chờ em giải quyết được nữ quỷ áo trắng đã rồi sẽ đưa Tiểu Vũ đi đầu thai, đến lúc đấy còn phải viết một phong thư cho quỷ sai, nếu không khi em ấy xuống dưới sẽ bị phạt." Tần Thất Bảo trả lời. "Chẳng phải nữ quỷ áo trắng không ở trong bệnh viện à? Làm sao tìm được cô ta?" Ngày hôm qua bọn họ cùng nhau tìm khắp bệnh viện, Thất Bảo còn dùng cả bùa để tìm nhưng vẫn không thấy, nói không chừng cô ta đã chạy rồi. "Lát nữa đi giao đồ xong, em sẽ quay về tìm tàn hơi của cô ta ở bệnh viện rồi dùng thuật truy hồn tìm cô ta." Tần Thất Bảo nói. "Không phải ngày hôm qua em dùng thuật truy hồn rồi sao?" "Cái thuật ngày hôm qua không phải. Thuật truy hồn chân chính phải có tóc hoặc móng tay các đồ vật của quỷ...." Hai người ngồi đàm luận về thuật truy hồn, chẳng mấy chốc đến 10 giờ 5 phút, Phó Thành nhận được tin nhắn của sư điệt Chân Nguyên đạo trưởng, nói đồ vật đã được đưa đến, lúc này hai người mới đứng dậy đi tới nơi đã hẹn để lấy đồ. "Là vật này sao?" Tới đưa đồ không ngờ lại là Nghiêm Lỗi, nhưng hôm nay hắn đóng vai "người giao đồ" nên nghe Phó Thành nói vậy, lắc lắc đầu "Người đó chỉ đưa cho tôi cái túi này thôi." "Không sao, chúng ta đem đồ vật đưa qua là được." Tần Thất Bảo liếc mắt nhìn Nghiêm Lỗi một cái rồi nói. Phó Thành thấy sắc mặt Tần Thất Bảo trầm xuống liền hỏi cô sao vậy. "Người kia cũng là đạo sĩ." Tần Thất Bảo trả lời. "Đạo sĩ? Anh ta nói mình là người của sân bay, không phải sao?" Nghe xong sắc mặt Phó Thành cũng không tốt lắm, nói như vậy, Chân Nguyên đạo trưởng thật sự lừa mình sao? "Tuy rằng cấp bậc không cao, chỉ là một cư sĩ không có thuật pháp, nhưng khẳng định không phải người của sân bay." Tần Thất Bảo nói. "Vậy có đi giao đồ không?" Phó Thành lấy di động ra muốn nhắn cho Chân Nguyên đạo trưởng, nếu đây là bẫy thì không cần thiết phải mạo hiểm, cùng lắm thì anh trả thù lao mở thiên nhãn cho ông ta, coi như không ai nợ ai. "Đi chứ! Sao không đi, em muốn xem xem bọn họ có mục đích gì." Tần Thất Bảo duỗi tay đè lại tay cầm điện thoại của Phó Thành ngăn anh gửi tin nhắn. Có người đánh chủ ý lên bạn trai cô, cô muốn tự mình đi giải quyết, nếu là Tà Sư, một lần hãm hại không thành công ắt sẽ có lần sau, không bằng một lần giải quyết luôn. "Nếu đối phương có nhiều người, chúng ta hai người có thể đối phó được không?" Phó Thành lo lắng nói, bản thân anh thật ra không sao, anh biết chút võ, nhưng nếu đông người hỗn loạn sẽ không bảo vệ được Thất Bảo. "Em cảm thấy có lẽ không đông lắm đâu, chủ yếu là đạo sĩ... Em đoán Chân Nguyên đạo trưởng mà anh gặp, có khả năng là Tà Sư." Tần Thất Bảo phân tích nói. "Ông ấy giúp anh mở thiên nhãn, lại chỉ anh ngũ lôi phù chú, thế nhưng không lấy chút tiền nào mà chỉ cần anh đi Tây Giao giao đồ giúp, không chừng đã bố trí hết rồi, chỉ đợi anh dùng mạng để trả công thôi." "Tàn nhẫn như vậy? Anh và ông ta không thù không oán, lại muốn mạng anh?" Phó Thành ngạc nhiên nói. "Nếu là Tà Sư thì không hề kì lạ, dĩ nhiên cũng có thể do em suy nghĩ nhiều, người giao đồ kia chỉ trùng hợp là cư sĩ thôi, cảm thấy tu đạo không có tiền nên muốn đi làm thêm." Tần Thất Bảo buông tay. Phó Thành không nói gì, loại khả năng này không cao, không việc gì lại tự nhiên trùng hợp như vậy, có khi Chân Nguyên đạo trưởng thực sự có vấn đề. "Thất Bảo, nếu đối phương cũng là đạo sĩ, em có nắm chắc sẽ đánh thắng không?" Lái xe rời khỏi sân bay ra đường lớn, Phó Thành bỗng nhiên dừng lại ven đường, lo lắng hỏi. "Chắc chắn rồi, tu vi dưới thiên sư đều không phải đối thủ của em, cho dù đối phương là thiên sư, cũng khó lòng đánh thắng em." Mặc dù lời nói của Tần Thất Bảo rất thận trọng, nhưng giọng điệu tràn đầy thoải mái tự tin, căn bản là không đặt đối phương vào mắt, là thiếu chưởng môn Các Tạo sơn, mười sáu tuổi tấn chức thiên sư, một tiếng thiên tài tu đạo cũng không phải tùy tiện nói chơi. "Bây giờ lái xe qua đó luôn sao?" Phó Thành hỏi. "Đi thôi, còn chờ gì nữa, nếu ông ta muốn hại anh, em sẽ giúp anh tiêu diệt ông ta." Tần Thất Bảo hối thúc anh lái xe.
Nếu bạn là người mê đọc truyện linh dị hoặc có đề tài huyền học, phong thủy, thì Chợ nghĩ bạn không nên bỏ qua bộ này đâu nè!Tên truyện Yêu Đương Ở Bệnh Viên Tâm ThầnTác giả Miên Miên NguyệtThể loại Ngôn tình, linh dị, hài hước, sủngTình trạng full convert 60 chương, đang dịch hơn 50%Trước tiên mình cũng sơ sơ qua cho các bạn biết nội dung một chút để còn nhanh chân qua phần bàn luận về diễn biến yêu đương của hai nhân vật chính này!Tần Thất Bảo là một thiên sư, trong lúc đánh nhau với quỷ, cô bị người ta hại, bị thương dẫn đến mất trí nhớ và bị đưa vào bệnh viện tâm không nhớ được bản thân là ai nhưng thiên nhãn của cô vẫn mở, do đó cô luôn nhìn thấy ma quỷ, hơn nữa chúng ma quỷ cũng rất ghét cô vì trước đây cô chuyên đi diệt trừ bọn chúng, nên chúng cố tìm cách chọc ghẹo hoặc ác ý hơn là hại chết cô. Vì thế cô rất sợ rồi, trong một lần bị quỷ hù dọa, đem cô lên chiếc đèn chùm lớn trên trần bệnh viện, mục đích là để cô sợ hãi, buông tay rớt xuống mà chết, thời điểm đó cô đã gặp được vị cứu tinh của đời Thành là vị bác sĩ điều trị chính của cô, anh ta vừa đến bệnh viên được mấy hôm đã nhận phải bệnh nhân này. Vấn đề mấu chốt chính là trên người anh ta có kim quang, không chỉ có thể khiến ma quỷ khiếp sợ mà còn có thể đả thương khi thoát chết lần đó, Tần Thất Bảo luôn bất ngờ lao vào người anh, bám lấy không thôi, coi anh như tấm khiên bảo vệ hai lần thì không sao, nhưng nhiều lần như vậy thì anh bác sĩ nào chịu cho nổi chứ?Vâng, cho phép Chợ ngưng ở đây để tiếp tục bàn tiếp ở phần biến yêu của cặp nhân vật chính thật sự quá nhanh rồiTừ thời điểm Phó Thành và Tần Thất Bảo gặp nhau cho đến lúc anh ngỏ lời với cô chỉ vỏn vẹn 2 tuần biết các bạn thấy sao, nhưng đối với cảm nhận của Chợ thì quá nhanh tiên Phó Thành chỉ xem Tần Thất Bảo như một bệnh nhân yếu ớt, rồi cảm thấy cô bé cũng đáng yêu, nhưng sau khi thế giới quan duy vật của anh bị sụp đổ bởi một sự kiện lạ diễn ra ở cô thì chốc lát đã biến thành cảm giác thích Thích thì thích, chăm sóc, cưng chiều đến sâu răng cũng chẳng phải vấn đề. Diễn biến tiếp theo mới đáng Thất Bảo tìm cách kích hoạt một lá bùa trong số đồ đạc cá nhân của cô, bỗng chốc cô nhớ lại tất cả. Và chưa hết, cô nhận luôn lời tỏ tình của anh bác sĩ, và chưa hết nữa, anh bác sĩ còn định cho cô ở nhà nhanh, quá nhanh, quá nhanh rồi tác giả ơi, phanh, phanh, rằng truyện rất rất dễ thương, cũng quá hợp gu của Chợ nữa nhưng Chợ vẫn bị dội bởi cái sự nhanh đến chóng mặt của tác giả này! *choáng*Nãy giờ có vẻ Chợ quá phàn nàn về bộ truyện ngôn tình này rồi nhỉ, nhưng những điểm đó cũng không phải là chê đâu nha. Truyện rất hay!Mời các bạn xem qua mấy đoạn dễ thương muốn xỉu của cặp đôi chính để có động lực lọt hố với Chợ!Thôi thì các bạn vào đọc rồi đánh giá hộ Chợ là có nhanh hay không đi, chứ Chợ hoang mang quá! Nhấp vào link bên dưới nè!Link đọc truyện review Subscribe to Chợ Ngôn Tình Get the latest posts delivered right to your inbox Great! Check your inbox and click the link to confirm your subscription. Please enter a valid email address!
Editor DưTần Thất Bảo ôm chân Phó Thành, làm sao cũng không chịu buông ra cứ khóc " hu hu " nhưng lâu lâu lại hé một mắt ra nhìn, nhìn xong thì sợ tới xanh mặt vùi đầu vào ống quần của anh."Lão đại, chúng ta làm gì bây giờ? Đi về phải không?"Con quỷ ra tay lúc trước khi gặp người này thì đã sợ tới mức chạy trốn luôn rồi chỉ còn lại mấy con quỷ vây quanh bên người nữ quỷ áo trắng do dự hỏi mà bàn tay nữ quỷ áo trắng đều có khói bốc ra, phía dưới da thịt xám trắng lộ ra một mảnh máu thịt còn đang chảy "tí tách "xuống đất hiển nhiên là bị thương tương đối nghiêm trọng. Nhưng cô ta lại không chịu rời đi mà bay qua bay lại trên không trung, đôi mắt hung tợn trừng người đàn ông mà Tần Thất Bảo đang ôm làm cho đám quỷ không biết cô ta định làm gì."A Lục, mày lên đi!" Sau khi im lặng một lúc thì Bạch y nữ quỷ quay đầu nhìn rồi ra lệnh cho tên quỷ béo nhất bên cạnh."A!? Em, em, em không đánh lại hắn đâu." Quỷ béo bị điểm danh thì lập tức lui lại nửa bước, sắc mặt cũng xanh lét còn đầu thì lắc như trống bổi, lắc mạnh tới nổi xém chút lắc rớt cả đầu từ trên cổ lão đại còn bị thương tới bốc khói như vậy thì nó đi lên chẳng phải là bị đánh trực tiếp đến tan hồn phách luôn!?"Ai kêu mày đánh, mày chỉ cần chạm vào người hắn thôi!" Quỷ khí trên người nữ quỷ áo trắng bắt đầu khởi động, tươi cười quái dị tới gần quỷ béo "Mày chạm vào hắn một cái, buổi tối về chị cho mày hương nến cao cấp đặt biệt kia cho mày ăn!"A Lục vừa nghe tới "Hương nến cao cấp đặc biệt" thì mắt sáng ngời, thịt trên mặt cũng rung lên, nuốt một ngụm nước miếng sau đó lập tức xoay người bay nhanh về phía Phó Thành như là sợ có người tranh giành với nó vào chút thôi mà cũng không phải đánh nhau, cùng lắm bị phát hiện thì bỏ chạy thôi chắc không có chuyện gì đâu........"Bác sĩ cẩn thận phía sau! Nó ở sau lưng anh kìa!"A Lục bay tới phía sau há miệng vươn móng vuốt, khóe miệng chảy nước miếng nhìn ghê tởm vô cùng, thân mình Thần Thất Bảo co rụt lại rồi kêu lên."Ai ở sau lưng tôi?" Vì phản ứng có điều kiện nên Phó Thành quay đầu lại nhưng cái gì cũng không thấy chỉ thấy cô gái đang đu trên đùi anh luôn nhìn về phía sau, hoảng sợ đến cả người đều phát miệng người đàn ông giật giật sau đó dùng tay ấn huyệt thái dương nhưng trong lúc nâng tay thì khuỷu tay vô tình vừa lúc chạm vào quỷ béo phía sau, trong nháy mắt kim quang lóe lên thì một tiếng hét thảm thiết cũng vang lên, quỷ béo A Lục chưa kịp làm gì thì đã hồn phi phách tán rồi!Tần Thất Bảo ngơ ngác nhìn quỷ hồn tan thành rất nhiều điểm sáng bay bay trước mặt liền ôm chặt lấy rồi cọ vào cái chân trước mặt, giọng nói vừa mềm mại vừa mang theo sự sùng bái "Bác sĩ thật là lợi hại!"Phó Thành "..." Vừa rồi anh chưa có làm gì hết mà, Phó Thành duỗi tay đè huyệt thái dương, anh cảm thấy nơi đó càng lúc càng giật mạnh hơn rồi! Xem ra bệnh nhân anh tiếp nhận lần này vấn đề nghiêm trọng không phải chỉ có một đâu!*"Thất Bảo, em không thể ôm bác sĩ Phó như vậy được, dễ bị ngã sấp mặt lắm đấy.""Em xuống trước rồi chị đưa em đi nghỉ ngơi có được không?""Ngoan nào, em mau xuống trước đi."...Khiếp sợ đã qua những người khác cũng từ tầng ba ào ào chạy xuống, Tiểu Lâm dẫn đầu mấy y tá vội vàng từ thang máy chạy đến vây quanh chân bác sĩ Phó, cúi người nhẹ giọng khuyên nhủ."Nghe lời nào, xuống dưới để mấy chị y tá xem em có bị thương chỗ nào không."Phó Thành cũng khuyên nhủ nhưng thấy cô cứ cúi đầu vào ống quần của mình không chịu nói lời nào thì duỗi tay xoa xoa đầu cô, động tác rất nhẹ nhàng. Tần Thất Bảo thờ ơ với lời nói của y tá nhưng nghe được giọng nói lo lắng của Phó Thành trên đỉnh đầu thì cơ thể hơi động đậy rồi ngẩng đầu lên."Xuống đi, tôi không đi đâu."Chống lại ánh mắt ngập nước như nai con của cô gái nhỏ cũng nhìn ra được sự sợ hãi và cầu xin trong mắt cô, Phó Thành khẽ thở dài nói đảm Thất Bảo chuyển mắt nhìn một vòng xung quanh sau khi xác định bên cạnh tạm thời không có quỷ thì mới chậm rì rì trượt xuống khỏi chân Phó Thành, sau khi xuống rồi thì nhanh tay bắt được một góc áo của anh nắm trong tay thật Lâm và mấy y tá thấy thế thì cuối cùng cũng có thể thở dài nhẹ nhõm, đưa cô lên trên lầu làm kiểm tra. Đi lên lầu trên thì bác sĩ Phó cũng phải đi theo vì áo blouse trắng của anh đang bị cô nắm nên đành dẫn cô theo phía sau, hình ảnh này giống như cô dâu được người ta nâng váy giúp làm mấy y tá vụng trộm che miệng cười...."Cô vào trước đi tôi ở bên ngoài chờ cô."Phòng kiểm tra chia làm hai gian vì lo chuyện nam nữ khác nhau nên Phó Thành ngồi xuống ghế ở bên ngoài, giao cho Tiểu Lâm đưa người vào gian đi từ tầng dưới đến tầng trên dọc đường đi không thấy một con quỷ nào nên cảm xúc của Tần Thất Bảo cũng ổn định lại một chút, cô không giống như trẻ con khóc lóc muốn ở bên cạnh bác sĩ Phó nữa mà ngoan ngoãn đi theo y tá vào thời gian Tần Thất Bảo đi vào kiểm tra thì Phó Thành bên này mở máy tính tra xem bệnh án của Tần Thất Bảo."Tâm thần phân liệt...."Phó Thành thấy nội dung hiển thị thì sắc mặt cũng nghiêm túc lên, lúc trước anh công tác ở khoa thần kinh cũng tiếp xúc vài bệnh nhân tâm thần phân liệt nhưng bất quá bệnh nhân ở bệnh viện số 2 đều là giai đoạn đầu của bệnh tâm thần, còn nghiêm trọng hơn mới chuyển đến bệnh viện số viện số 3 Yến Kinh nơi Phó Thành làm việc là nơi chuyên trị bệnh nhân có bệnh về thần kinh, bên ngoài thường gọi bệnh viện số 3 là bệnh viện tâm của bệnh viện số 3 đều là dành cho bệnh nhân tâm thần phân liệt ở, còn khoa thần kinh bên ngoài chỉ để dùng trong trường hợp cấp cứu cho nên rất nhiều bệnh nhân tâm thần phân liệt ở bệnh viện số 3 đều ở khu nội trú."Bác sĩ Phó, có cần đưa Thất Bảo chuyển vào khu nội trú không?" Một hộ lí đứng bên cạnh thấy sắc mặt của anh thì do dự nội trú và khu ngoại trú rất khác nhau Người ở khu ngoại trú đều là bệnh nhẹ được tự do hoạt động, còn ở khu nội trú thì kín giống như cái nhà giam không một kẽ hở nên hoạt động của bệnh nhân đều bị hạn chế và giám sát cực kì chặt hành vi hôm nay của Tần Thất Bảo lúc phát bệnh đã có khuynh hướng tự sát nên có chút nghiêm trọng rồi. Bệnh tâm thần phân liệt và các bệnh lâm sàng khác triệu chứng không giống nhau nhưng có một điểm chung là không khống chế được cảm xúc khi đó sẽ không còn quan tâm đến hoàn cảnh xung người bệnh đã chuyển sang giai đoạn cấp tính thì không chỉ xuất hiện ảo giác mà sẽ bị cả chướng ngại về nghe hiểu, sau đó khả năng suy nghĩ sẽ bị hạn chế ví dụ như xuất hiện chứng hoang tưởng và không có cản giác an toàn. Đáng sợ hơn chính là người bị tâm thần phân liệt thì trong đầu luôn có suy nghĩ rất rõ ràng và không có nhận ra là mình có vấn đề về thần kinh, luôn phủ nhận là mình bị bệnh rồi dẫn đến chứng hoang tưởng bị hại về sau sẽ có hành động tự sát."Tạm thời sẽ không chuyển." Phó Thành xem xong thì tắt trang web đi rồi mới trả lời."Nhưng nếu để cô ấy ở khu ngoại trú thì vừa bất cẩn một chút cô ấy lại chạy đi.." Y tá nghĩ tới thôi đã cảm thấy sợ."Tôi sẽ hỗ trợ trông chừng cô ấy, quan sát thêm nửa tháng đã." Phó Thành ngắt lời cô ấy, kiên trì y tá nghe vậy thì cúi đầu không nói nữa vì dù sao cô cũng không phải bác sĩ không có quyền quyết định bệnh nhân sẽ đi hay ở lại...."Bác sĩ Phó, cánh tay cô ấy đã được xem qua cũng bôi thuốc rồi nên không còn gì trở ngại nữa."Hơn mười phút sau, Tiểu Lâm đưa Tần Thất Bảo đi ra, người phía sau vừa thấy Phó Thành thì liền bước nhanh tới đứng bên cạnh anh, dè dặt cẩn thận nắm lấy góc áo Thành "..."Áo blouse của anh đã bị cô bé này nắm thành nhăn nhúm như đậu phụ khô, trở về còn phải ủi cho thẳng!"Chúng ta về phòng bệnh tầng 7 đúng không?" Phó Thành nỗ lực khóe miệng không co rút mà tắt máy tính đứng lên hỏi Tiểu Lâm."Phải về ạ, thường ngày Thất Bảo đều ngủ giờ này nhưng hôm nay lại phải thức sớm còn bị lăn qua lăn lại nửa ngày, khẳng định là mệt rồi đúng không?" Tiểu Lâm nhẹ nhàng sờ đầu Thất Bảo, thật ra cô ấy không cao hơn Thất Bảo bao nhiêu nhưng sờ đầu cô cũng thuận tay nên đã thành thói quen luôn, trong mắt Tiểu Lâm thì Thất Bảo giống như một đứa trẻ bị bệnh thôi."Dạ" Tần Thất Bảo gật gật đầu, không phản đối mà đi theo hai người vào thang máy trở về phòng bệnh ở tầng 7.*"Cô có thể nói cho tôi biết lúc nãy dưới lầu nhìn thấy thứ gì mà khiến cô sợ hãi tới vậy không?"Sau khi an trí cho bệnh nhân xong thì Tiểu Lâm trở về bàn y tá để Phó Thành và Thất Bảo ở lại phòng bệnh với nhau."Tôi nhìn thấy quỷ, là một nữ quay áo tráng và mấy đàn em của nó." Trong tay Tần Thất Bảo còn nắm góc áo blouse trắng của bác sĩ Phó, nghe vậy thì cô ngẩng đầu nghiêm túc trả lời. Trên người người này mang kim quang, vung tay một cái có thể đánh cho quỷ hồn phi phách tán nhất định là khác những người trong bệnh viện nên chắc sẽ tin lời cô nói."Quỷ?" Người đàn ông nhíu mày."Đúng ạ, tôi có thể thấy chúng nó." Tần Thất Bảo dừng một chút rồi nghi ngờ hỏi "Bác sĩ Phó không nhìn thấy sao? Khắp nơi trong bệnh viện đều có mà." Tần Thất Bảo biết rõ bản thân không có bệnh, càng không phải là bị tâm thần phân liệt chỉ là cô có thể nhìn thấy quỷ, quỷ cũng có một số lương thiện chỉ muốn bám cô hoặc dọa cô nhưng cũng có ác quỷ muốn giết rồi ăn cô! Cô không có trí nhớ lúc trước vì khi tỉnh lại đã bị đưa tới đây mà ở đây lại đặt biệt nhiều quỷ, cả một đám đều hung dữ, Tần Thất Bảo chưa ngày nào được ngủ ngon giấc, không lúc nào là không muốn bỏ trốn, cô bị dọa đến mức muốn hỏng luôn rồi! Khó khăn lắm bây giờ mới xuất hiện một người như "Đấng cứu thế" có thể khiến quỷ sợ hãi nên phải nhanh chóng thuyết phục anh ấy đưa cô ra ngoài."Đừng sợ nữa, sau này cô sẽ không gặp quỷ nữa rồi!" Phó Thành nhìn cô gái trước mặt, tóc tai hỗn loạn gương mặt tiều tụy tái nhợt nhưng đôi mắt lại rất sáng, trong lòng anh sinh ra một chútt thương hại nhịn không được mà duỗi tay xoa đầu tám tuổi là tuổi đẹp nhất của con gái, nên có một tuổi thanh xuân vui vẻ hoạt bát, anh nhớ lúc mình mười tám tuổi còn đang ở trường hăng hái làm đề thi cao đẳng không thì đến sân bóng rổ làm vài trận ngày tháng trôi qua rất tốt đẹp. Nhưng nhìn lại Tần Thất Bảo trước mặt sau khi sinh bệnh thì người không ra người quỷ không ra quỷ nữa. Nhìn ngũ quan của cô cũng không xấu nếu như giống như học sinh bình thường chải chuốt mặc đồng phục đeo cặp đến trường thì có lẽ cũng là nữ sinh được người ta yêu thích."Bác sĩ Phó, khi nào anh sẽ đưa tôi đi?" Tần Thất Bảo nghe vậy thì trước mắt sáng ngời, cô cho rằng đã gặp được người chịu tin lời mình nói có thể đem cô ra khỏi "bể khổ". Kết quả là chưa nói xong thì thấy Phó Thành ở một bên cầm nước và thuốc đưa tới trước mặt -Tác giả có điều muốn nóiBác sĩ Phó Đến đây ngoan ngoãn uống thuốc, uống xong thì sẽ tốt rồi!Tần Thất bảo Tôi không bị bệnh!! ╯‵□′╯︵┻━┻
Hài HướcHiện ĐạiLinh DịNgôn TìnhYêu Đương Ở Bệnh Viện Tâm ThầnTHUYS️June 13, 2020June 12, 2020 by THUYS️June 13, 2020June 12, 202001384 Miên Miên Nguyệt Completed Team edit Tâm Thần Quàng thượng + cầm thú + Tiểu Tra Nhân Độ dài 60 chương Thể loại hiện đại, linh dị, hài, HE,...
yêu đương ở bệnh viện tâm thần